Tôi xin gửi quý Tòa soạn một bài viết của Khổng Minh Dụ - ông là tướng công an, nguyên Cục trưởng Cục A25 (An ninh Văn hóa – Tư tưởng) – đăng trên báo lề phải “An ninh Thế giới”.
Tôi có một kỷ niệm với Khổng Minh Dụ:
Tháng 3 năm 1998, tôi vào công tác ở Bình Phước, do bị mật vụ ngầm báo, tôi bị bắt và bị câu lưu tại Sở Công an Bình Phước. Do không thu được tang chứng (Hồi đó chưa có Internet, để tránh bị kiểm soát ở Bưu điện Hà Nội, tôi kết hợp đem tập “Thơ vụt hiện trong phòng thẩm vấn” của Bùi Minh Quốc vào Sài Gòn gửi sang Hoa Kỳ. Rất may, tôi vừa gửi hôm trước thì hôm sau bị bắt. Nếu không, chắc chắn tôi đã bị tù khốn khổ từ ngày ấy vì ngày ấy gửi tài liệu “phản động” cho một đối tượng ở Mỹ thì bị kết án nặng hơn bây giờ nhiều nhiều lắm),
Không thu được tang chứng, lại do nghe tin tôi tuyệt thực, Khổng Minh Dụ đã kịp đến giải tỏa cho tôi và cư xử với tôi bằng một thái độ đáng trân trọng. Về Hà Nội tôi còn được ông gửi tặng một số bài thơ, truyện ký của ông. Ông là Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam.
Tôi cũng xin gửi đính kèm bài viết của tôi ngày ấy để độc giả có dịp tham khảo và cùng chia sẻ chủ trương “phân hóa đối phương”. Công an không phải tất cả đều xấu như nhau. Cũng như “nhà dân chủ” không phải tất cả đều có trình độ hiểu biết cần thiết, đều có đạo đức tốt. Một số “nhà dân chủ” chống cộng tài tử, chống cộng mù quáng không chỉ căm ghét, thich gây sự với bất cứ người công an nào đối diện mà do đa nghi, do đố kỵ, sẵn sàng vu cáo những người đang trên cùng chiến tuyến đấu tranh dân chủ với mình là công an. Việc đó không những là tàn nhẫn với đồng chí mà còn phá nát nội bộ dân chủ, trúng kế các thế lực chống diễn biến hòa bình.
Nguyễn Thanh Giang
***
Nghịch lý
![]() |
| Thiếu tướng Công An Khổng Minh Dụ |
Một lần, khi mới được kết nạp vào Đoàn thanh niên Lao động, đắn đo mãi tôi mới "liều mạng" hỏi ông: "Vì sao người ta lại nói chủ nghĩa xã hội là giai đoạn đầu của chủ nghĩa cộng sản? Hai chủ nghĩa ấy khác nhau ở chỗ nào?”. Ông trợn mắt nhìn tôi, ngỡ ngàng: "Tuổi con, chưa hiểu nổi đâu! Nhưng, đã là Đoàn viên rồi thì phải phấn đấu vào Đảng. Vì vậy, biết suy nghĩ và tìm hiểu như vậy là tốt. Về bản chất thì đó là một chế độ xã hội, nhưng chia thành 2 giai đoạn.
Giai đoạn đầu là xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa, rồi mới tiến lên xây dựng chế độ Cộng sản chủ nghĩa. Dù ở giai đoạn nào thì nó vẫn là một chế độ công bằng dân chủ (thời đó ông chưa biết thêm từ văn minh như ta thường nói bây giờ). Một xã hội không có bóc lột, người với người là bạn. Con người sống tử tế với nhau, không hận thù, mưu mẹo, thủ đoạn để chém giết, thôn tính lẫn nhau… Ở nước ta bây giờ mới đang ở thời kỳ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Còn khác nhau là gì ư? Đó là lao động và hưởng thụ.
Ở chế độ XHCN (kể cả thời kỳ quá độ) thì làm theo năng lực, hưởng theo năng lực (làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít). Sự công bằng là ở đấy. Còn, khi đã tiến lên Cộng sản chủ nghĩa thì lại khác, con người có thể làm theo năng lực, nhưng được hưởng theo nhu cầu. Vì trình độ giác ngộ của con người lúc đó rất cao, không có cảnh lười biếng dẫn tới nghèo khổ. Ngược lại, cũng sẽ không có mưu ma, chước quỷ vơ vét đầy túi tham như mấy ông chủ nhiệm hợp tác xã bị mất chức vừa rồi".
Tôi như nuốt hết những lời cha tôi vừa nói và nguyện sẽ đi theo con đường ông đã chọn.
Bây giờ thì cha tôi đã yên nghỉ ngàn thu nơi chín suối. Ông từ giã cõi đời này đã trên 20 năm. Và, kể từ khi ông phán những lời tâm huyết trên, tới nay vừa tròn nửa thế kỷ. Nếu có phép mầu cho ông trở về với hiện tại chắc ngoài niềm vui về sự phát triển của đất nước, ông sẽ không tránh khỏi nỗi đau buồn bởi những nghịch lý từ những lý thuyết kinh điển ông đã hấp thụ.
Sự nghịch lý ghê sợ gấp trăm, gấp nghìn lần cái nghịch lý thời ông đã sống. Không ít kẻ đã lợi dụng chức, quyền và những sơ hở trong khâu quản lý kinh tế, đút vào cái túi tham hàng tỉ tới nhiều tỉ đồng. Mức hưởng thụ gấp hàng chục, hàng trăm lần năng lực của họ chứ phải đâu như mấy cái anh chủ nhiệm "gà què ăn quẩn cối xay".
Nhắc lại chuyện xưa để nói tới chuyện hôm nay, nói tới cái nghịch lý của thời chúng ta đang sống. Cái nghịch lý mà nhiều người không ngờ tới, kể cả kẻ viết bài này. Xin nêu ra vài việc, có thể đã âm ỷ từ lâu, nhưng nó vừa phơi bày ra vào cái tháng "củ mật" của năm con Mèo này.
Đầu tháng, rộ lên cái chuyện ở Tổng công ty Xăng dầu (Petrolimex), “lập lờ đánh lận”, chi sai nguyên tắc trên 500 tỉ đồng, nhưng lại gộp vào cái khoản lỗ để Nhà nước phải chịu.
Giữa tháng lại lòi ra cái chuyện ở "xứ sở" ông Ngân hàng. Trọng tâm là chuyện tham ô, tham nhũng. Không nhắc lại làm chi những chuyện mà báo chí đã nêu… Nơi này thất thoát mấy chục tỉ, nơi kia biển thủ mấy nghìn cây vàng… mà chỉ xin nhắc lại có tính "thu gom" những vụ mất mát, tham nhũng điển hình của ngành Ngân hàng. Chỉ trong mấy năm thôi mà đã để thất thoát tới 8.000 tỉ đồng, giỏi lắm chỉ thu lại được 2.000 tỉ, mất toi 6.000 tỉ. Vậy mà lương bình quân của ngành này lại cao ngất ngưởng.
Hai "tiếng sấm" trên còn đang âm ỷ, vang dền đây đó, thì những ngày cuối tháng lại dội lên "tiếng sét" của ngành điện - Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN).
Mấy hôm nay, một số báo cùng với việc đưa tin từ 20/12/2011, giá điện tăng thêm 5%, là các bài viết "ưu ái" dành cho EVN với những tít lớn, tít bé nghe đến lạ lùng, khó hiểu: "Sốc với lương ngành điện"; "Lương cán bộ tập đoàn gần 30 triệu đồng/tháng"; "Lãnh đạo EVN thu nhập bao nhiêu?". "Lương lãnh đạo hơn lương nhân viên hàng chục lần; Phân chia tiền lương bất hợp lý; Lỗ nặng, lương vẫn khủng; Thiếu tiền trả nợ, thừa tiền gửi ngân hàng lấy lãi; Thiếu tiền đầu tư, có tiền gửi ngân hàng; Hết năm, EVN lỗ 40.000 tỉ đồng…”. Đây là tin công khai trên báo, được kiểm định qua Kiểm toán Nhà nước, người nghe mà không động lòng, day dứt thì quả là thần kinh có vấn đề.
Cái nghịch lý nằm im ỉm lâu nay, bây giờ mới lòi ra, đó là thu nhập bình quân toàn công ty mẹ - Tập đoàn Điện lực VN là 13,7 triệu đồng/người/tháng. Lương bình quân khối văn phòng công ty mẹ xấp xỉ 30 triệu đồng/người/tháng. Theo hiểu biết của "thảo dân" thì cán bộ văn phòng là những người gián tiếp sản xuất. Lương hầu hết ở khối văn phòng các cơ quan đơn vị đều thấp bởi tính chất "bàn giấy" của nó. Hà cớ gì ở đây nó lại vống lên như vậy. Hẳn đây sẽ là tin buồn đối với các anh các chị công nhân đang ngày đêm giam thân dưới hầm máy hoặc phơi mình với nắng gió trên các cột cao thế ngút trời. Mà khối văn phòng của tập đoàn có ít đâu, nghe nói tới gần 400 người. Mỗi năm EVN phải chi lương cho khối này tới trên 140 tỉ đồng. Riêng lương của lãnh đạo tập đoàn, nghe nói thu nhập hàng tháng lên tới năm, sáu chục triệu đồng (không kể những khoản thu nhập khác). Thật là vô lý. Thật là nghịch lý đến lạ lùng. Cái "bệnh" này đã "nhuốm" từ lâu mà sao tới những ngày cùng tháng tận của năm con Mèo này mới rờ tới. Rờ tới 3 nơi đều có chuyện "động trời", với bao nghịch lý. Còn các địa chỉ khác thì sao?
Đó là mới nói tới chuyện gian lận, tham nhũng, vô nguyên tắc... để thất thoát hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng của Nhà nước; cho tới việc lương, thưởng tùy tiện tạo sự bất công ngay trong nội bộ và toàn xã hội. Ấy là chưa nói tới chuyện lãng phí về nhân lực. Ở nhiều nước, bố trí nhân lực ở bất kể ngành nào, người ta tính rất chi ly, khoa học. Ví như ngành điện, để sản xuất 1MW - chỉ cần 2,5 tới 3 người. Còn ở ta thì sao? Phải tới trên 10 người. Bởi thế mà ngành điện Việt Nam mới có tới quân số xấp xỉ một vạn người.
Đảng và Nhà nước đã có chủ trương, quần chúng đều ngán ngẩm, đắng lòng mong đợi - mong đợi sự ra tay công tâm, kiên quyết của các cơ quan chức năng góp phần giảm thiểu những bất công, nghịch lý như trên
KHỔNG MINH DỤ
***
Về việc bị bắt trong chuyến đi công tác tại Bình Phước
Kính gửi : Quốc hội nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt nam Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt nam Các cơ quan Thông tấn và Báo chí
Vào lúc 10 giờ sáng 12 tháng 3 năm 1998, tôi - Nguyễn Thanh Giang, trong cương vị Cố vấn Cao cấp - cùng đồng chí Giám đốc và Trợ lý Giám đốc của Trung tâm Giáo dục và Hỗ trợ Sức khoẻ Cộng đồng đang làm việc với đồng chí Phó Giám đốc Sở Lao động và Thương binh - Xã hội tỉnh Bình Phước tại văn phòng cơ quan của Sở thì bị một tốp công an ập vào cắt ngang buổi làm việc, đưa ra một lá đơn gửi Bộ Nội vụ của một người khai tên là Lê văn Chánh - đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam bị khai trừ - tố cáo rằng khi tình cờ gặp tôi ở Nhà Xuất bản Văn học tại Thành phố Hồ Chí Minh đã được tôi biếu Nhà văn - Giám đốc Hoàng Lại Giang và cho anh ta bản viết của tôi về tướng Trần Độ. Công an buộc tất cả mọi người (kể cả các cán bộ của tỉnh Bình Phước và hai người cùng đi công tác với tôi) lên xe ôtô về phòng ở của tôi. Sau khi khám xét rất kỹ, các đồng chí công an lập biên bản thu giữ tang vật, bắt tất cả những người có mặt ký tên. Tang vật thu giữ gồm: (1) Bài viết 8 trang có tiêu đề “ Trao đổi với nhà cách mạng lão thành Trần Độ về Tình hình đất nước và Vai trò của đảng Cộng sản “ mà tôi là tác giả. (2) Một cuốn sổ công tác của tôi.
Chỉ có vậy, mà rồi tôi bị dẫn lên xe công an trước sự ngơ ngác, kinh hãi của mọi người!?
Tại Sở Công an tỉnh Bình Phước, tôi bị trung tá Hoàng Phước Thuận - phụ trách A25 tại phía nam - từ Thành phố Hồ Chí Minh tới cùng một số công an sở tại thẩm vấn suốt mấy buổi trong không khí nóng bức, ngột ngạt của thị trấn Đồng Xoài. Không chịu nổi uất ức, tôi đã tuyệt thực để phản đối.
Mười giờ sáng ngày 14 tháng 3 năm 1998, thiếu tướng Khổng Minh Dụ - Cục trưởng A25 Bộ Nội vụ mời tôi gặp, bảo rằng, ông vừa đáp máy bay tức tốc từ Hanoi vào chỉ vì việc của tôi. Ông vừa giải thích chủ trương, đường lối của Đảng, vừa ra sức thuyết phục tôi phải nhận một sai phạm nào đấy. ( Ví dụ như: không quán triệt điều 4 Hiến pháp CHXHCNVN, bênh vực Bùi Minh Quốc và Tiêu Dao Bảo Cự một cách không đúng, tán phát tài liệu và vi phạm điều 205a Bộ Luật Hình sự . . . )
Tôi xác quyết mình không hề mắc bất kỳ sai phạm nào nên không tự kìm nén nổi, đã vượt qua cả sự khiêm nhường cần thiết, tuyên bố trước mọi người : “Các anh xử lý thế nào, trước mắt, tôi cũng đành chịu, chỉ mong đảm bảo được 3 điều : một là đúng luật pháp, hai là đúng trách nhiệm, ba là hợp đạo lý, có nghĩa có tình. Về phần tôi, tôi đã bắt đầu tuyệt thực từ hôm qua, tôi sẽ tiếp tục tuyệt thực cho đến khi hoặc được về với gia đình hoặc sẽ chết ở đây. Nếu tôi chết, tin tưởng rằng những trang viết của tôi sẽ cháy bừng lên không chỉ với lưong tri trí thức trong và ngoài lãnh thổ, mà ngay trong lòng những đảng viên Cộng sản Việt nam. Tôi không huyễn hoặc như ai hy vọng được muôn năm, được đời đời, nhưng rất có thể sẽ trong vài thế hệ. Chắc chắn như vậy nên dẫu thế nào đi nữa tôi vẫn rất vui“
Về Thành phố Hồ Chí Minh tôi còn tiếp tục được mời đến Văn phòng Bộ Nội vụ tại Thành phố vào sáng Thứ Hai, 16 tháng 3 năm 1998. Cuối đợt thẩm vấn này tôi đã ghi những dòng sau đây trước khi ký vào biên bản : “Tôi đánh giá tốt trình độ hiểu biết và tác phong làm viêc của ông Khổng Minh Dụ và ông Hoàng Phước Thuận. Tôi trân trọng thái độ chân tình của hai ông. Tôi cho rằng việc bắt giữ tôi ở Bình Phước là không đúng và không cần thiết. Tôi hy vọng chúng ta cùng biết sẽ phải làm những gì có ích cho Nhân dân, cho Đất nước, kể cả cho đảng Cộng sản Việt nam “
Công bằng mà nói, những công an mà tôi tiếp xúc trong đợt vừa qua như thiếu tướng Dụ, trung tá Thuận, thiếu tá - phó phòng an ninh điều tra tỉnh Bình Phước - Nguyễn hữu Trần, đại uý Lê Bá Viện, đai uý Hải ( người Thanh Hoá ) đều là những cán bộ trẻ có gương mặt hiền lành, có học. Nếu họ không bị ép buộc thực thi những mệnh lệnh sai trái thì họ đều là những người đáng yêu. Họ không chỉ tỏ tinh thần trọng thị, thái độ lịch sự trong cách xưng hô nhã nhặn, khiêm nhường, trong việc đón - tiễn tôi bằng những chiếc xe ôtô sang trọng, thết đãi tôi những bữa ăn thịnh soạn mà còn làm tôi thực sự cảm động khi các đồng chí ấy, quá mức kiên trì, thay nhau ngồi bên tôi nằn nì, cùng chờ cơm tôi suốt mấy tiếng đồng hồ khi tôi tuyệt thực.
Dẫu sao, tôi không thể không phẫn nộ trước những hành động vừa phi pháp vừa vô đạo lý. Tại sao tôi lại bị bắt giữ khi tôi chỉ mang bên mình bài viết của chính tôi? Sao lại căn cứ vào một bức thư tố giác vô căn cứ để quy kết rằng tôi tán phát tài liệu? Nhỡ anh ta do thù ghét mà dựng chuyện hoặc do bị ai ép buộc phải làm thì sao? Bài viết của tôi đã được gửi cho tổng bí thư Lê Khả Phiêu, nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị, uỷ viên Trung ương Đảng, gửi tạp chí Cộng sản, báo Nhân Dân, tạp chí Thông tin - Lý luận vv . . . từ hơn một tuần trước khi rời Hanoi đi công tác và gần một tháng tính đến ngày này. Tại sao không ai quy chụp là tài liệu xấu, thậm chí không mảy may có ý kiến nhận xét, phê phán đúng sai mà tôi lại bị bắt giữ vì nó? Tôi sẽ sẵn sàng khởi kiện việc này khi cần thiết.
Về vấn đề tán phát tài liệu. Thế nào là tán phát tài liệu? Tán phát tài liệu có phải là tội trạng không?
Điều 69 Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992 ghi “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật “
Điều 19 Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đã được ta ký kết thừa nhận từ 1982 cũng nói rõ : “Mỗi người đều có quyền tự do có ý kiến và phát biểu; quyền này cho phép bất cứ ai đều không phải lo ngại về những ý kiến của mình. Nó bao gồm cả quyền tìm kiếm, thu nhận và truyền bá các thông tin và các ý tưởng, bất chấp biên giới, bằng bất cứ phương tiện nào“
Vậy thì, việc nhận và lưu giữ bất cứ loại tài liệu nào phát hành trong nước hay trên thế giới, việc viết bài để truyền tay nhau đọc hay gửi đăng báo trong nước cũng như ở nước ngoài, việc trả lời phỏng vấn với Đài Tiếng nói Việt Nam hay Đài báo Phương Tây đều là những việc phải khuyến khích, phải hoan nghênh chứ không được xem là cấm kỵ. Người ta có thể lợi dụng chỗ không chặt chẽ của điều 82 Bộ luật Hình sự nước ta để trấn áp, để trù diệt người này, người khác, nhưng, nên nhớ rằng trong thời đại văn minh tin học, dẫu ai đó cố tình đắp lên hàng nghìn tấm “vải dầy” cũng không thể nào che nổi “mắt thánh” của lương tri nhân loại. Người ta không thể nào ngăn được sức truyền siêu mạnh của các hệ thống truyền thanh, truyền hình, của fax, của Intecnet ..., cũng không thể bằng bất cứ cách thức nào tẩy xoá được sức ghi chép chi tiết, sức lưu giữ trường cửu của đồ sộ những sách báo, ổ cứng, đĩa mềm . . Nhân dân Việt Nam, nhân dân thế giới có đầy đủ tư liệu để, không lúc này thì lúc khác, không nơi này thì nơi khác, phán xét công minh; sẽ ghi tội, sẽ còn đời đời nguyền rủa những ai sử dụng bất cứ thủ đoạn xảo trá nào để chà đạp lên lẽ phải và công lý.
Mấy năm gần đây, nhiều người xuất phát từ lòng yêu thương hoặc chủ trương bắn tin đe doạ thường thì thầm nhắc nhở tôi về vụ việc vợ chồng nhà thơ - kịch tác gia tài năng Lưu Quang Vũ. Tôi không thể nào tin rằng đấy là một cuộc xử lý. Tôi chỉ thắc mắc, không tài nào hiểu nổi rằng tại sao trong xã hội mình lại xuất hiên và tồn tại những trạng thái tâm lý ma quỷ như vậy? Thực tế uy hiếp nào đã đẩy nhiều quần chúng, đảng viên vào trạng huống đến nỗi có thể hiểu ngầm được rằng đấy là một phương thức xử lý của chúng ta?!
Dẫu sao, sau vụ bắt bớ hết sức phi lý này, tôi thấy có lẽ cũng phải cảnh giác với cả những gì mà ở một xã hội lành mạnh bình thường nếu đặt vấn đề cảnh giác thì sẽ có tội với lương tâm. Tôi xin khẩn thiết tấu trình với Quốc hội và Uỷ ban Trung Uơng Mặt trận Tổ Quốc Việt nam; tôi tha thiết kêu gọi sự quan tâm theo dõi sát sao của tất cả những tấm lòng ưu ái trong và ngoài nước để kịp thời hỗ trợ ngăn chặn triệt để những đối xử không đúng đắn với những người trong tay chỉ có cây bút với nồng nàn tâm huyết được dồn ra mong đóng góp bằng tất cả trách nhiệm của mình cho Nhân dân, cho Đất nước.
Thế là đợt công tác của chúng tôi không đạt được kết quả mong muốn. Kế hoạch dự định vạch ra là triển khai bước đầu đồng thời thu thập dữ liệu thuyết minh tạo cở sở mở rộng dần một dự án vừa được Trung tâm của chúng tôi thiết lập cuối năm ngoái:” Chăm sóc và hỗ trợ các đối tượng thiệt thòi do chiến tranh“ . Nhiệm vụ “triển khai bước đầu” mới chỉ làm đươc phần rất nhỏ so với khả năng và dự tính. Chúng tôi mới chỉ kịp tặng trại trẻ mồ côi ở Lộc Ninh một con bò đặc chủng Mỹ và những người tàn tật ở Bình Phước ít chiếc xe lăn. Nhiệm vụ thứ hai cũng chỉ làm được rất dở dang, trong khi đó, tôi còn mặt mũi nào trở lại gặp gỡ các cán bộ Bình Phước để xúc tiến những chương trình công tác dù là hết sức thiện chí!
Không hiểu do đâu mà các lực lượng an ninh nhiều khi cứ phải thực thi những mệnh lệnh mà từ đấy buộc phải triển khai các hoạt động làm thương tổn cho đồng bào, làm hại đến lợi ích quốc gia như vậy. Dư luận cho rằng việc tạo hồ sơ bôi nhọ nhà văn Dương Thu Hương, việc gây tình huống bắt bớ để dẫn tới phiên toà xử các ông Lê Hồng Hà, Nguyễn Kiến Giang, Hà Sỹ Phu một cách không chính đáng, chỉ vì phải truy tìm người đầu tiên phát tán bức thư của uỷ viên Bộ Chính trị đảng CSVN Võ văn Kiệt; việc lục soát, khám xét ngưòi này người kia để săn lùng tập “Thơ vụt hiện trong phòng thẩm vấn” của nhà thơ Bùi Minh Quốc v v . . . là những việc làm rất phản chính trị. Đàn áp trí thức ở thời đại nào cũng là sai lầm và cũng tự tích luỹ nhiều hiểm hoạ ngày càng lớn. Sénèque đã nói “Sự tàn bạo tự nó uống một phần lớn thuốc độc của nó“ (La méchanceté boit elle- même la plus grande partie de son poison). Sự đè nén đối với tinh thần, đối với tư tưởng bao giờ cũng chỉ càng tạo nên sức bật giải toả mạnh mẽ khôn lường. Những xuất bản phẩm như: “ Un excommunier “ của Nguyễn Mạnh Tường, “ Người tù xử lý nội bộ “ của Trần Thư, “ Đêm giữa ban ngày “ của Vũ Thư Hiên . . .cùng những chồng chồng xếp xếp di cảo của Trần Dần, Đặng đình Hưng v v . . . đang và sẽ còn tồn tại khắp nơi trên thế giơí cũng như trong lòng xã hội ta đều có sức thấm nhiễm rung động lòng người mà hàng trăm ngàn trang viết phản bác cũng khó bề lấn át. Sao ta không biết “tri bỉ, tri kỷ “ để hoà hợp, để thu phục được nhân tâm mà cứ lăm lăm quy kết tất cả những gì khác ý thành phản động để rồi trong lòng lúc nào cũng thấy bất an, thấy phải đối phó. Do bản thân đường lối chính sách của ta tạo nên kẻ thù hay do ta cứ cho rằng tất cả những gì vận động hợp quy luật trong tiến trình “diễn biến hoà bình“ đều là kẻ thù ? Nửa thế kỷ hoặc bất hoà hoặc phải trực tiếp đánh nhau với hầu hết các nước lớn nhất thế giới chưa đủ sao mà nay nhìn đâu cũng vẫn thấy kẻ thù cần phải đấu tranh, phải trấn áp: kẻ thù là những ngoại bang, kẻ thù là người Việt Nam ở nước ngoài, kẻ thù là chính các đồng chí trong Đảng!
Lòng tôi chua xót nhưng vẫn loé sáng nhiều hy vọng. Chính vì vậy tôi viết bức thư thẳng thắn đến quyết liệt này. Tin rằng Quốc hội, Uỷ ban Trung Ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam với những gương mặt đã trẻ trung hơn xưa, trí tuệ hơn xưa có thể thấu hiểu được; từ đấy nhiều điều bức bối phải được thực sự nhận thức lại và công cuộc đổi mới sẽ được tiến hành có bề sâu, có chất lượng.
Chúng ta mắc lỗi rất nhiều với Nhân dân, với Đất nước và tất cả cũng đang trông mong ở ta rất nhiều.
Nguyễn Thanh Giang
Hanoi 26 tháng 3 năm 1998
Tác giả gửi Danlambao


bác Giang không biết cs là chúa quỷ quyệt à.
Trả lờiXóaBên ngoài thơn thớt nói cười,
bụng trong nham hiểm giết người không dao.
Cám ơn bác Tiến sỹ kỳ thuật Nguyễn Thanh Giang. đã cho tôi, thế hệ sau biết về sự thật.
Trả lờiXóacảm ơn bài viết của bác GIANG , chúc bác năm mới sức khoẻ , may mắn , an toàn , an lành .
Trả lờiXóaKhổng Minh Cộng Sản
Trả lờiXóaNgười Cộng sản không biết nói XIN LỔI !!!
Thiếu tướng Công An (hưu), nhà văn Marxist Khổng Minh Dụ.
http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2009/9/202545/
Văn chương Khổng Minh Dụ không đao to búa lớn, không lên gân lên cốt mà vẫn giàu tính chiến đấu, giàu tính Đảng.
Being a Commie Means Never Saying You're Sorry !!!
Kính gởi Bác Thanh-Giang và Bác Khổng- Minh- Dụ,
Trả lờiXóaXin hai Bác thông cảm.Trong đời, cháu gặp 100% công an là xấu.Vì không xấu thì họ không cho vào công-an.Hoặc nếu vào rồi họ cũng đuổi ra.Nhưng cháu biết có 1% công an tốt,hiểu biết,như Bác Khổng-Minh-Dụ.
Tuy nhiên, 1 con sâu đã làm rầu nồi canh,huống chi 99% là sâu thì làm sao chúng cháu không có thành kiến xấu về Công-An được.Xin Hai Bác thông cảm là vậy.
Dù thế nào,chúng cháu cũng tin vào Tiền Đồ Dân Tộc.Chúng cháu tin vào 1% kia.Xin Bác Dụ,Bác Giang làm một cái gì đó cho dân tộc.Ít nhất là viết thật nhiều bài như 2 bài trên,cho chúng cháu có dịp học kinh nghiệm....để tiếp tục tranh đấu,đem lại Dân Chủ cho đất nước.
Trân trọng kính chào Hai Bác.
Tac gia "Phudong" co cau ca dao day nguoi chua hieu su tham doc cua bon Viet gian cong san tuyet voi. Cam on Phudong. Khi nao co nhung cau tho vi von trung ngay choc noc doc cong san thi xin Phu Dong cho ra nhieu nhieu vi gioi tre can nhung cau nay lam.
Trả lờiXóatoan la thu dau oc ba dau moi tin cs. hay chu nghia xa hoi .
Trả lờiXóahhhh
Trả lờiXóaKhổng Minh Dụ (KMD): bút danh tự khoe mình có mưu mô, và dùng để dụ dỗ lừa bịp người đọc.
Trả lờiXóaKMD bịa ra một ông bố “nông dân chính hiệu, chữ nghĩa không có bao nhiêu, vậy mà sao ông lại thấm nhuần những điều cơ bản về học thuyết Mác – Lênnin sâu sắc như vậy. Hỏi về giai cấp và đấu tranh giai cấp, ông có thể nói tới hàng giờ đồng hồ; Hỏi về tiến trình phát triển của xã hội loài người, ông có thể giảng giải cả buổi”.
Sự bịa đặt này nhằm nói rằng người lao động có thể hiểu và tin tưởng được 2 ông Tây Mác-Lê. Chứ thực tế thì kể cả tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mà tranh luận trên diễn đàn Dân Làm Báo về CNXH, CNCS thì lý luận cũng chỉ ngang Nguyexn Trần Cường hay Lưu Linh, Dần Thăng là cùng. Làm gì Trọng nói nổi “tới hàng giờ đồng hồ;… giảng giải cả buổi” được, huống hồ nông dân ít chữ nghĩa
KMD bảo mình bất bình với nghịch lý “lương cao – hiệu quả làm việc kém” ở các doanh nghiệp nhà nước. Nhưng KMD chỉ là ra vẻ đồng cảm với bức xúc của người dân để dễ kéo (dụ) người dân ra khỏi nguyên nhân thực sự là ‘đường lối của đảng CSVN sai, chính sách của nhà nước độc đảng bậy nên gây nghịch lý’:
“Đảng và Nhà nước đã có chủ trương, quần chúng đều ngán ngẩm, đắng lòng mong đợi – mong đợi sự ra tay công tâm, kiên quyết của các cơ quan chức năng góp phần giảm thiểu những bất công, nghịch lý như trên”.
Nói kiểu như Nguyễn Tấn Dũng: Có sai bậy thì chỉ là cấp dưới sai bậy, còn đảng và nhà nước luôn đúng trong vụ Vinashin ấy chứ!
Bồi bút báo công an thật xứng danh Khổng Minh Dụ.
Thưa ông Nguyễng thanh Giang
Trả lờiXóaKhông riêng gì ông mà tất cả chúng ta đều biết rằng không phải tất cả đảng viên đảng csvn, tất cả công an đều xấu, tuy nhiên:
- Thứ nhất: thành phần tốt quá ít, có thể nói là muôn một không đáng kể.
- Thứ hai: Tuy rằng họ không xấu, nhưng họ đã sai lầm vì tin tưởng mù quán và phục vụ tận tụy cho chủ nghĩa cọng sản, cho chế độ độc tài độc đảng csvn để đưa đất nước đến ngày hôm nay.
Tóm lại người tốt ngu trung thì tội lổi không thua gì kẻ gian bán nước.
- Thứ ba: Thử hỏi thành phần tốt mà ông đề cập trên, họ đã làm gì được cho đất nước này, có chăng họ chỉ làm tốt được một vài trường hợp có tính cách cá nhân lẻ tẻ vì tình cảm hoặc ngưỡng mộ riêng tư như ông Dụ đối với ông hoặc như ông Kiệt đối với Trịnh công Sơn, không thể nào lấy những cái gọi là " tốt " đó để bào chữa cho tội lỗi họ đã làm trong suốt cuộc đời tận tụy phục vụ cho cái đảng độc tài, độc đảng, bán nước hại dân csvn, được.
- thứ tư: Để đấu tranh cho đất nước có được tự do dân chủ thật sự chúng ta không thể vì những cái tốt "nhỏ như con thỏ" đó mà làm cho phong trào trở nên ngập ngừng, khoan nhượng hay chùn buớc. Trong cuộc đấu tranh một mất một còn này của dân tộc nếu KHÔNG TRIỆT ĐỂ LÀ TỰ SÁT.
- Thứ năm: Tin chắc rằng trong thể chế dân chủ, những người tốt trong đảng cs, trong lực lượng công an... và những kẻ xấu trong phong trào dân chủ như ông đề cập ở trên, chắc chắn họ sẽ tự nhiên được trong dụng (người tốt) hoặc bị đào thải (kẻ xấu) đó là quy luật, chúng ta không cần phải lo cho họ. Thưa ông đó là điểm mấu chốt khác nhau giữa Dân Chủ và độc tài.
Vài ý kiến nhỏ với ông, có gì sai sót xin ông thứ lỗi. chúc ông bình an sức khỏe.
Ng. Thanh Giang như còn tin tưởng, luyến tiếc cái chế độ cộng sản này nên mới viết thư kính gởi quốc hội và mặt trận tổ quốc. Quốc hội khóa 13 này vẫn chỉ là bù nhìn, mặt trận tổ quốc là tay sai của đảng, nên hai tổ chức này không thể không làm theo ý đảng. Ông Giang chưa tỉnh táo sao, mà còn mê muội đến thế.
Trả lờiXóaMột người CS tốt là người biết thú nhận sai lầm và tìm mọi cách để sửa chữa sai lầm.
Trả lờiXóabác Giang kiên nhẫn quá đấy!
Trả lờiXóaTác giả bài này - Nguyen Thanh Giang - và ông CA Khong Minh Du là dân CS "nòi" nên mới đưa ra những lập luận như vậy. Các ông đưa ra những nghịch lý này nọ nhưng vẫn "tô hồng" cái quá khứ của đảng CS mà đứng đầu là HCM. Quá khứ VNDCCH và VNCH đã ký hiệp định Geneve phân chia 2 miền Nam Bắc rồi mà. Vậy mà sau đó Bắc Việt vẫn đưa quân đánh chiếm miền Nam với chiêu bài là "giải phóng". Các ông miền Bắc nếu thích chủ nghĩa Cộng Sản thì cứ theo .. ai không thích thì vào miền Nam theo chủ nghĩa Quốc Gia (di cư) . Dân miền Nam cũng vậy, ai không thích thì "tập kết" ra miền Bắc.Cái mà các ông gọi là "giải phóng" thực chất là đưa quân cướp đất của miền Nam mà thôi... Theo ý tôi thì Ban biên tập DLB đừng đăng những bài như vậy, dân miền Nam sẽ chẳng thích đâu.
Trả lờiXóaThông qua bài này tôi đánh gi9a1 ông Thanh Giang là hạng xoàng , chỉ vì công an cho đi xe ô tô hạng sang, thết đãi những bữa ăn thịnh soạn mà ông đã cảm động rưng rưng nước mắt nói tốt cho CA CS. Mẹ kiếp CA nó biết ông thuộc hạng cao cấp cựu trào, viết lách giỏi giang có nhiều ảnh hưởng chứ còn dân ngu ku đen là nó tẩn cho rồi, cho vào nhà đá rồi chứ ở đó mà cho ông cơm no bò cưỡi để ông ca tụng chúng nó
Trả lờiXóaTrong mọi cuộc cách mạng thành công thì bao giờ cũng có mn% là lưu manh hùa theo. Tin rằng nếu có cuộc cách mạng "dân chủ" sắp tới thì tỷ lệ mn% lưu manh chắc cũng không ít. Ngoài vô sản lưu manh, có lẽ còn có trí thức lưu manh, doanh nhân lưu manh, đại gia lưu manh, văn nghệ sĩ lưu manh, nhà báo lưu manh, luật sư lưu manh, gái điếm lưu manh, hưu trí lưu manh...e còn có "nghị" lưu manh nữa? Cũng chẳng có gì lạ, lưu manh là hạng rất năng động, chúng có thể "lựa gió bẻ măng rất khéo" để theo thời. Bà con cứ chờ xem tui nói có đúng không!
Trả lờiXóaBác HOÀNG HẢI THỦY nói chí phải. Tụi công an là cực kỳ thâm độc. Trước khi trấn áp một đối tượng nào, chúng nghiên cứu rất kỹ sở trường và sở đoản của người đó rồi dùng mọi thủ đoạn (kể cả đê hèn), để trước là thu phục vô hiệu hóa, không được thì trấn áp thủ tiêu. Bác Nguyễn Thanh Giang đúng là người nhẹ dạ quá, chưa làm chính trị được rồi. cố gắng lên bác Giang ơi. Kính
Trả lờiXóaÔi!!! Bác Giang vẫn còn tin cộng sản sao ?
Trả lờiXóaBác Giang bị bọn Việt Cộng lừa một vố đau rồi, chúng nó biết bác sẽ đem chuyện tra hỏi này nói cho thế giới biết nên chúng mới lịch sự, nhã nhặn với bác như vậy, đây cũng là một phương pháp đấu tranh của cộng sản thôi.... nếu người đấu tranh ko có tiếng tăm thì cách đối xử của bọn chúng sẽ khác liền.
Ngày tàn của cncs. Cncs đã và đang suy sụp. Cầu Trời ban cho VN một tương lai sáng, một quốc gia Tin Kính, "THUẬN Ý TRỜI & HỢP LÒNG DÂN!"
Trả lờiXóaCác cụ có câu " Trung ngôn nghịch nhĩ" Cái Đảng cộng sản trước sau sẽ chết chính là chỉ biết nghe những lời xu nịnh, trọng dụng bon nhịnh thần.Thời Hợp tác hóa có một câu chuyện vui thế này : Một xã viên đề nghị với ông bí thư huyện ủy : Thưa đồng chí bí thư vụ xuân này trời âm u quá lúa không phát triển được, xã viên đã dùng đủ mọi biện pháp mà lúa cứ đứng như bó củi khô đỏ quạch.Mất mùa xã viên chết đói mất. Vị ta cười vang thế thì Huyện ủy rẽ ra ngay một nhị quyết về vấn đề này chỉ có dưới ánh sáng nghị quết của đảng mới có thể thay ánh mặt trời.Ánh sáng nghị quyết đảng chói quá nên làm cho con mắt dân Việt bị mù lòa hết cả. Quan tham tha hố lũng đoạn xã hội.Những lời nói thậttrung thành thẳng thắn thì bỏ ngoài tai hoăc bỏ tù. Nó chết đáng dời lắm. Dân sẽ nguyền rủa muôn đời
Trả lờiXóaNHỜ ƠN CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH SÁNG LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NÊN ĐỒNG CHÍ KHỔNG MINH DỤ MỚI CÓ CƠ MAY VIẾT BÀI " NGỊCH LÝ " KỂ TRÊN. ĐỒNG CHÍ DỤ ĐÃ VUN XỚI CÂY CAM CHUA, NÊN ĐỒNG CHÍ ĐÃ HÁI ĐƯỢC NHỮNG TRÁI CAM CHUA. ĐỒNG CHÍ NÊN CHẶT BỎ CÂY CAM CHUA, TÌM GIỐNG CAM NGỌT MÀ TRỒNG.
Trả lờiXóanoi voi aNGUYEN HAM PHO la sau ngay " giai phong "mien NAM . cac dang vien cong san vao tiep thu mien NAM thi trong thoi diem quy hoa nay cac anh cong san mien bac luon nhan duoc dien tin tham hoi tu que cha anh goi vao [ nhung nam dau giai phong chua co internet] nguoi ta duoc biet co chi co 5 chu V .roi mot thoi gian sau thi cac anh cong san dang tiep thu mien NAM lai goi nguoc dien tin tro ra la duoc biet chi co 5 chu C .
Trả lờiXóa5 CHU V = VAO VO VET VOI VE .
5 CHU C - CO CON cac co cu c..ac [ vet het roi ]
Chyen dan gian sau ngay " giai phong "duoc luu tryen.Cac quan chuc dang vien cs chac con nho bai ca khong bao gio dam ca [quen di]cho cac anh khoi xau ho khi tyen bo "danh cho MY cut ,danh cho NGUY nhao , danh cho DONG BAO te ngua" oi buon..!
LAO BA
"
Tôi không đánh giá về Khổng Dụ Minh nếu có cách cư xử như trong bài thì cũng là lẽ đương nhiên của 1con người ở cương vị đó lúc bấy giờ.Vì lúc đó nhìn chung còn nhiều người tốt trong cả xã hội.Và biết đâu đó lại là thủ đoạn củacs mà bàn tay thực thi nhiệm vụ là camThật khó tin khi mà đã đọc "đêm giữa ban ngày hayBA PHÚT SỰ THẬT CỦA PHÙNG QUÁN"thì chỉ là đắng lòng tin cậy mù quáng.Thật đáng trân trọng tấm lòng của tiến sỹ NGUYỄN THANH GIANG với những bài viết công phu đầy tâm huyết.Tất nhiên nhiều người không biết tiến sỹ đâu.Tiến sỹ còn sống cho ta những bài viết là phúc nhà lớn lắm chứ tsỹ nhiều gian truân lắm kể cả giờ này vẫn chưa chắc đã bình yên đâu!Tôi 1gđ đã 4 đời làm nghề dạy học ngày nào vào mạng được đọc bài của ts là hạnh phúc lắm.Như vậy là ngày đó biết ts vẫn còn khỏe còn bình yên rất cần cho dtộc.Xin đừng xúc phạm ts.Năm mới cầu chúc tsỹ khỏe an bình.
Trả lờiXóaNgười được gọi là có tí trí thức đều biết rằng chủ nghĩa xã hội của đảng cộng sản là một thứ không thể sửa chữa. Các nước cộng sản thứ thiệt đông âu và nga xô cũng không tự cứu được. Vậy mà Nguyễn Thanh Giang vẫn lải nhải van lậy đảng cộng sản VN cải tiến lãnh đạo chứng tỏ ông ta là một thứ công an chìm để đánh lạc dư luận mà thôi. Đừng mắc lừa ông ta!
Trả lờiXóa