Huỳnh Thục Vy - Những khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi luôn thực sự cần thiết để mỗi người tự làm mới bản thân, nó quan trọng hơn chúng ta nghĩ trong cuộc sống nhiều áp lực này. Nếu không có chúng có lẽ chúng ta chẳng có đủ năng lực tinh thần và sức khỏe để tiếp tục hành trình cam go của mình. Đó là điều mà bản thân tôi đã trải nghiệm.
Khoảng thời gian này tôi không viết, không tham gia hội luận, ít Facebook- những hoạt động khá lý thú nhưng cũng tiêu hao rất nhiều tâm lực. Là một người trầm tĩnh (tôi xin tự nhận định mình như vậy, và ao ước được như vậy), không thích nói nhiều, tôi thích được yên tĩnh một mình để đọc và suy ngẫm. Tránh xa những tranh cãi và sự rầm rộ của truyền thông, tôi hy vọng mình có nhiều thời gian để suy nghĩ về chính mình. Lắm lúc tôi nghĩ rằng, những gì mọi người nói về mình chưa phải là giá trị thực của mình. Một người tự tin và điềm đạm phải là người biết nhận chân chính mình.
Nhưng hôm nay, trong cái không khí đầu xuân tươi vui của đất trời, tự nhiên lại thích viết vài dòng tâm sự với mọi người. Quả thực, viết nghị luận là việc yêu thích nhất của tôi, nó là thứ đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều về chính mình, về mọi người, về cuộc đấu tranh…Cũng chính vì việc viết lách này, tôi đã phải trực diện đối mặt với những kẻ nắm trong tay bạo lực Nhà nước.
Nhưng phần nhiều những sự căng thẳng của tôi không đến từ chính quyền. Đối với những đàn áp và khủng bố của bạo quyền có thể nói tôi được chuẩn bị tinh thần từ hai mươi năm trước-từ cái lúc họ bắt bỏ tù ba tôi mười năm, chưa kể đến những sách nhiễu khác trong hai mươi năm nay mà tôi không tiện kể ra đây. Đây là những dòng tôi viết cho những người muốn cản trở niềm yêu thích bé nhỏ của tôi, cái hoài bão con con của tôi (là được sống như một người có ích và được tự do), cản trở cái việc mà tôi nghĩ là mình am hiểu hơn những việc khác, và cũng là việc giúp tôi nhận thức các giá trị của xã hội cũng như nhân phẩm của bản thân. Nếu có ai đó nghĩ rằng việc khuyến dụ, hù dọa, làm phiền có thể làm tôi mất tinh thần và từ bỏ việc tôi đang làm thì họ đã nhầm. Làm sao một người có thể từ bỏ cái công việc định hình cuộc sống của cô ta? Làm sao những hành động sách nhiễu có thể ngăn một người được sống như cô ta vốn có? Quý vị quá dư dả thời gian và tiền bạc để làm những công việc vô bổ, mà chính chúng phủ nhận hoàn toàn nhân cách của quý vị.
Đối diện với thế giới hôm nay- nơi mà internet mở tung mọi cánh cửa bí mật và nhạy cảm, nơi mà ngay cả những con người từ lâu đã bị cho là mang một văn hóa xung đột với tự do (Hồi giáo) cũng không thể cam chịu các kẻ độc tài như quý vị, nơi mà những chuyển biến chiến lược không nằm trong tay những chính quyền bất hảo như quý vị mà ngược lại chính quý vị cũng chỉ là những kẻ bị thời thế xô đẩy trên bàn cờ thế giới, quý vị lo sợ ư? Quý vị lo sợ là hợp lý. Nhưng tôi nghĩ rằng càng lo sợ quý vị càng phải hành động cẩn thận và chính xác, đừng để nỗi lo sợ bị lật đổ khiến quý vị hành động như những đứa trẻ không được dạy dỗ. Tôi vẫn luôn muốn nói với quý vị, nếu quý vị còn chút xét đoán tỉnh táo, rằng : những kẻ sai lầm nếu biết sớm sửa chữa sẽ được thứ tha. Đối diện trực tiếp với an ninh và chính quyền địa phương, tôi có thêm một trải nghiệm sống động về những người cộng sản cầm quyền. Quý vị là những người có tư cách và tài trí quá đỗi tầm thường, quý vị nói năng nhăng cuội và và thiếu hiểu biết như những tên lý trưởng phong kiến. Quý vị tự coi mình là cha mẹ dân. Thật không thể hiểu nổi!Vậy mà quý vị lại muốn tiếp tục ngồi ghế lãnh đạo, không những thế còn ngồi trên đầu trên cổ người dân? Than ôi, những kẻ “đại chí sơ tài” luôn gây ra thảm họa cho xã hội và đến một lúc nào đó sẽ gây ra thảm họa cho chính bản thân họ. Đây là những lời thực tâm từ một người mà tuổi trẻ, sức sống và những cảm nhận nhân văn hẳn nhiên làm cho cô ta nhìn nhận và phát biểu mọi điều một cách trong sáng và chân thật nhất có thể.
Năm nay sẽ là năm cả thế giới và Việt Nam sẽ đối mặt với nhiều thử thách khó giải quyết. Trong những ngày đầu năm này, bằng tất cả thiện chí,, tôi xin kính chúc quý vị có đủ dũng cảm để hành động như những con người có ý thức chứ không phải là những con thú chạy theo dục vọng. Xin thành tâm kính chúc quý vị có thêm trí tuệ và mãnh lực tinh tấn để : “phóng hạ đồ đao”, không phải để mang lại cái gì cho ai cả mà trước tiên là để quý vị nhận được sự thứ tha từ dân chúng.
Trong những ngày qua, điều làm tôi suy nghĩ nặng lòng nhất vẫn là những tấm lòng yêu thương, ngợi khen và kỳ vọng của những người yêu quý tôi. Hơn ai hết, tôi biết sức mình có hạn. Dù ý chí và nguyện ước được sống hữu ích nhưng thật sự tôi biết mình còn quá trẻ, ít kinh nghiệm và quá nhiều thiếu sót. Tôi luôn tự hỏi không biết rồi mình sẽ làm được cái gì tốt đẹp cho trú xứ quê hương này không? Đồng ý rằng, thanh niên là “quốc gia lương đống”, là những người phải gánh vác trách nhiệm với non song do tiền nhân để lại. Nhưng nếu không có những bậc cha anh dày dạn kinh nghiệm, chúng tôi sẽ khó lòng có được thành công. Hơn nữa, những điều đáng để kỳ vọng là tài đức chứ không phải là sự sôi nổi, can đảm và tuổi trẻ. Tôi đang nói về nhiều trường hợp trong đó có tôi. Là một người trẻ, tất nhiên tôi tự tin rằng chúng tôi sẽ có thể góp phần cho một sự thay đổi tốt đẹp của quốc gia. Nhưng có một điều tôi luôn lo lắng rằng rất có thể chính sự nhiệt thành, quá tự tin và quá ưa chuộng những giá trị không thực làm cho tuổi trẻ mắc sai lầm. Đôi khi sự ngợi khen và kỳ vọng của những bậc tiền bối làm cho những người trẻ ảo tưởng về tầm quan trọng của mình. Là những người đang đấu tranh cho một giá trị mới, chúng ta nên chú tâm vào những giá trị thực tiễn chứ không cổ vũ cho những phô trương bề nổi. Tôi vui vì mình được tin yêu nhưng tôi nặng lòng biết bao vì tôi nghĩ mình còn chưa xứng đáng.
Tôi không ít lần suy nghĩ về một Việt Nam tương lai, Việt Nam ngày đó phải được trao vào tay những người vừa có thực tâm, lẫn thực tài. Gánh vác một quốc gia đang là một con bệnh văn hóa, kinh tế, chính trị là việc không dễ dàng. Những người mang trọng trách này phải là những kẻ sáng mắt và giàu kinh nghiệm như hoa tiêu, từ ái như một vị lương y, cẩn thận và hiểu biết như một chuyên gia. Dẫn dắt một kẻ có bệnh luôn khó khăn và đòi hỏi nhiều phẩm chất tốt đẹp ở những người lãnh đạo. Những sự bất cẩn, nhiệt tình, phô trương bề ngoài của những người lãnh đạo không phải là những yếu tố tốt lành và đáng được kỳ vọng cho một Việt Nam vốn đã mang nhiều bất hạnh.
Làm người lãnh đạo chính trị một quốc gia không phải là làm ca sĩ, hay minh tinh màn bạc; và chính trị không phải là kỹ nghệ giải trí- nơi mà tính đại chúng luôn được tung hô. Xây dựng và phát triển quốc gia cần những người có thực tài và có chiều sâu hơn là danh tiếng bên ngoài. Thiết nghĩ ngày hôm nay chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc về điều này.
Như tất cả chúng ta có thể thấy, trong lịch sử nhân loại cũng như trong các sự kiện thế giới gần đây, việc loại bỏ một nền độc tài luôn tương đối dễ dàng hơn và cần ít những phẩm chất tích cực của những người đấu tranh cũng như người dân sở tại hơn việc xây dựng một thể chế mới tốt đẹp. Một cách tương đối, có thể nói rằng nếu việc loại bỏ một thể chế phản động chỉ cần hội đủ những điều kiện dường như tiêu cực hơn như: suy thoái hay sụp đổ nền kinh tế, lòng dân phẫn uất cùng cực, tình hình thế giới biến động, chiến tranh…; thì việc xây dựng nền tự do luôn đòi hỏi ở chúng ta những điều kiện tích cực hơn nhiều: hiểu biết và niềm khao khát tự do, sự thắng thế của văn hóa dân chủ, sự lớn mạnh của các định chế dân sự…Nếu sự ra đi của một chế độ độc tài là một biến cố, thì việc xây dựng nền dân chủ là cả một quá trình liên tục và không có điểm dừng. Một sự nghiệp to lớn như thế cần ở chúng ta- những người đang đấu tranh sự nghiêm túc trong cả suy nghĩ và hành động. Không có tòa nhà to đẹp nào được xây dựng bởi những kẻ lười biếng học hỏi, chểnh mảng và thiếu chín chắn.
Tôi cho rằng một người đấu tranh cho dân chủ ít nhất phải biết dân chủ có điều kiện, mục đích và đặc trưng nào. Phải có hiểu biết nhất định về một vấn đề ta mới có thể nhiệt thành mà dấn thân vì nó. Không phải bất cứ ai phản kháng với chính quyền độc tài đều là những người có khả năng kiến lập nền dân chủ . Vậy muốn thành công trong công cuộc xây dựng dân chủ chúng ta phải là những người tôn trọng và đấu tranh cho cái mà tôi gọi là “những giá trị thật” chứ không phải là những giá trị được thổi phồng bởi số đông.
Đầu năm mới Nhâm Thìn, với những ưu tư chân thành nhất, tôi viết ra những dòng này. Tôi yêu đất nước tôi, tôi luôn mong muốn Việt Nam trong tương lai sẽ có được những người lãnh đạo có thực tâm để không làm tổn thương dân tộc thêm lần nào nữa, có thực tài để biết cần phải làm gì khi lèo lái con thuyền đất nước. Bất cứ ai thực tâm vì nền dân chủ tôi sẵn sàng ủng hộ và theo gót. Nhưng ngược lại, bất cứ người nào làm điều ngược lại, dù với chút sức lực bé nhỏ, tôi sẽ dùng cả đời mình để cổ vũ sự phản kháng. Một năm mới nữa đã đến, lại cầu nguyện cho tất cả chúng ta.
Tam Kỳ ngày 4 tháng 2 năm 2012
Huỳnh Thục Vy
Tác giả gửi Danlambao
Khoảng thời gian này tôi không viết, không tham gia hội luận, ít Facebook- những hoạt động khá lý thú nhưng cũng tiêu hao rất nhiều tâm lực. Là một người trầm tĩnh (tôi xin tự nhận định mình như vậy, và ao ước được như vậy), không thích nói nhiều, tôi thích được yên tĩnh một mình để đọc và suy ngẫm. Tránh xa những tranh cãi và sự rầm rộ của truyền thông, tôi hy vọng mình có nhiều thời gian để suy nghĩ về chính mình. Lắm lúc tôi nghĩ rằng, những gì mọi người nói về mình chưa phải là giá trị thực của mình. Một người tự tin và điềm đạm phải là người biết nhận chân chính mình.
Nhưng hôm nay, trong cái không khí đầu xuân tươi vui của đất trời, tự nhiên lại thích viết vài dòng tâm sự với mọi người. Quả thực, viết nghị luận là việc yêu thích nhất của tôi, nó là thứ đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều về chính mình, về mọi người, về cuộc đấu tranh…Cũng chính vì việc viết lách này, tôi đã phải trực diện đối mặt với những kẻ nắm trong tay bạo lực Nhà nước.
Nhưng phần nhiều những sự căng thẳng của tôi không đến từ chính quyền. Đối với những đàn áp và khủng bố của bạo quyền có thể nói tôi được chuẩn bị tinh thần từ hai mươi năm trước-từ cái lúc họ bắt bỏ tù ba tôi mười năm, chưa kể đến những sách nhiễu khác trong hai mươi năm nay mà tôi không tiện kể ra đây. Đây là những dòng tôi viết cho những người muốn cản trở niềm yêu thích bé nhỏ của tôi, cái hoài bão con con của tôi (là được sống như một người có ích và được tự do), cản trở cái việc mà tôi nghĩ là mình am hiểu hơn những việc khác, và cũng là việc giúp tôi nhận thức các giá trị của xã hội cũng như nhân phẩm của bản thân. Nếu có ai đó nghĩ rằng việc khuyến dụ, hù dọa, làm phiền có thể làm tôi mất tinh thần và từ bỏ việc tôi đang làm thì họ đã nhầm. Làm sao một người có thể từ bỏ cái công việc định hình cuộc sống của cô ta? Làm sao những hành động sách nhiễu có thể ngăn một người được sống như cô ta vốn có? Quý vị quá dư dả thời gian và tiền bạc để làm những công việc vô bổ, mà chính chúng phủ nhận hoàn toàn nhân cách của quý vị.
Đối diện với thế giới hôm nay- nơi mà internet mở tung mọi cánh cửa bí mật và nhạy cảm, nơi mà ngay cả những con người từ lâu đã bị cho là mang một văn hóa xung đột với tự do (Hồi giáo) cũng không thể cam chịu các kẻ độc tài như quý vị, nơi mà những chuyển biến chiến lược không nằm trong tay những chính quyền bất hảo như quý vị mà ngược lại chính quý vị cũng chỉ là những kẻ bị thời thế xô đẩy trên bàn cờ thế giới, quý vị lo sợ ư? Quý vị lo sợ là hợp lý. Nhưng tôi nghĩ rằng càng lo sợ quý vị càng phải hành động cẩn thận và chính xác, đừng để nỗi lo sợ bị lật đổ khiến quý vị hành động như những đứa trẻ không được dạy dỗ. Tôi vẫn luôn muốn nói với quý vị, nếu quý vị còn chút xét đoán tỉnh táo, rằng : những kẻ sai lầm nếu biết sớm sửa chữa sẽ được thứ tha. Đối diện trực tiếp với an ninh và chính quyền địa phương, tôi có thêm một trải nghiệm sống động về những người cộng sản cầm quyền. Quý vị là những người có tư cách và tài trí quá đỗi tầm thường, quý vị nói năng nhăng cuội và và thiếu hiểu biết như những tên lý trưởng phong kiến. Quý vị tự coi mình là cha mẹ dân. Thật không thể hiểu nổi!Vậy mà quý vị lại muốn tiếp tục ngồi ghế lãnh đạo, không những thế còn ngồi trên đầu trên cổ người dân? Than ôi, những kẻ “đại chí sơ tài” luôn gây ra thảm họa cho xã hội và đến một lúc nào đó sẽ gây ra thảm họa cho chính bản thân họ. Đây là những lời thực tâm từ một người mà tuổi trẻ, sức sống và những cảm nhận nhân văn hẳn nhiên làm cho cô ta nhìn nhận và phát biểu mọi điều một cách trong sáng và chân thật nhất có thể.
Năm nay sẽ là năm cả thế giới và Việt Nam sẽ đối mặt với nhiều thử thách khó giải quyết. Trong những ngày đầu năm này, bằng tất cả thiện chí,, tôi xin kính chúc quý vị có đủ dũng cảm để hành động như những con người có ý thức chứ không phải là những con thú chạy theo dục vọng. Xin thành tâm kính chúc quý vị có thêm trí tuệ và mãnh lực tinh tấn để : “phóng hạ đồ đao”, không phải để mang lại cái gì cho ai cả mà trước tiên là để quý vị nhận được sự thứ tha từ dân chúng.
Trong những ngày qua, điều làm tôi suy nghĩ nặng lòng nhất vẫn là những tấm lòng yêu thương, ngợi khen và kỳ vọng của những người yêu quý tôi. Hơn ai hết, tôi biết sức mình có hạn. Dù ý chí và nguyện ước được sống hữu ích nhưng thật sự tôi biết mình còn quá trẻ, ít kinh nghiệm và quá nhiều thiếu sót. Tôi luôn tự hỏi không biết rồi mình sẽ làm được cái gì tốt đẹp cho trú xứ quê hương này không? Đồng ý rằng, thanh niên là “quốc gia lương đống”, là những người phải gánh vác trách nhiệm với non song do tiền nhân để lại. Nhưng nếu không có những bậc cha anh dày dạn kinh nghiệm, chúng tôi sẽ khó lòng có được thành công. Hơn nữa, những điều đáng để kỳ vọng là tài đức chứ không phải là sự sôi nổi, can đảm và tuổi trẻ. Tôi đang nói về nhiều trường hợp trong đó có tôi. Là một người trẻ, tất nhiên tôi tự tin rằng chúng tôi sẽ có thể góp phần cho một sự thay đổi tốt đẹp của quốc gia. Nhưng có một điều tôi luôn lo lắng rằng rất có thể chính sự nhiệt thành, quá tự tin và quá ưa chuộng những giá trị không thực làm cho tuổi trẻ mắc sai lầm. Đôi khi sự ngợi khen và kỳ vọng của những bậc tiền bối làm cho những người trẻ ảo tưởng về tầm quan trọng của mình. Là những người đang đấu tranh cho một giá trị mới, chúng ta nên chú tâm vào những giá trị thực tiễn chứ không cổ vũ cho những phô trương bề nổi. Tôi vui vì mình được tin yêu nhưng tôi nặng lòng biết bao vì tôi nghĩ mình còn chưa xứng đáng.
Tôi không ít lần suy nghĩ về một Việt Nam tương lai, Việt Nam ngày đó phải được trao vào tay những người vừa có thực tâm, lẫn thực tài. Gánh vác một quốc gia đang là một con bệnh văn hóa, kinh tế, chính trị là việc không dễ dàng. Những người mang trọng trách này phải là những kẻ sáng mắt và giàu kinh nghiệm như hoa tiêu, từ ái như một vị lương y, cẩn thận và hiểu biết như một chuyên gia. Dẫn dắt một kẻ có bệnh luôn khó khăn và đòi hỏi nhiều phẩm chất tốt đẹp ở những người lãnh đạo. Những sự bất cẩn, nhiệt tình, phô trương bề ngoài của những người lãnh đạo không phải là những yếu tố tốt lành và đáng được kỳ vọng cho một Việt Nam vốn đã mang nhiều bất hạnh.
Làm người lãnh đạo chính trị một quốc gia không phải là làm ca sĩ, hay minh tinh màn bạc; và chính trị không phải là kỹ nghệ giải trí- nơi mà tính đại chúng luôn được tung hô. Xây dựng và phát triển quốc gia cần những người có thực tài và có chiều sâu hơn là danh tiếng bên ngoài. Thiết nghĩ ngày hôm nay chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc về điều này.
Như tất cả chúng ta có thể thấy, trong lịch sử nhân loại cũng như trong các sự kiện thế giới gần đây, việc loại bỏ một nền độc tài luôn tương đối dễ dàng hơn và cần ít những phẩm chất tích cực của những người đấu tranh cũng như người dân sở tại hơn việc xây dựng một thể chế mới tốt đẹp. Một cách tương đối, có thể nói rằng nếu việc loại bỏ một thể chế phản động chỉ cần hội đủ những điều kiện dường như tiêu cực hơn như: suy thoái hay sụp đổ nền kinh tế, lòng dân phẫn uất cùng cực, tình hình thế giới biến động, chiến tranh…; thì việc xây dựng nền tự do luôn đòi hỏi ở chúng ta những điều kiện tích cực hơn nhiều: hiểu biết và niềm khao khát tự do, sự thắng thế của văn hóa dân chủ, sự lớn mạnh của các định chế dân sự…Nếu sự ra đi của một chế độ độc tài là một biến cố, thì việc xây dựng nền dân chủ là cả một quá trình liên tục và không có điểm dừng. Một sự nghiệp to lớn như thế cần ở chúng ta- những người đang đấu tranh sự nghiêm túc trong cả suy nghĩ và hành động. Không có tòa nhà to đẹp nào được xây dựng bởi những kẻ lười biếng học hỏi, chểnh mảng và thiếu chín chắn.
Tôi cho rằng một người đấu tranh cho dân chủ ít nhất phải biết dân chủ có điều kiện, mục đích và đặc trưng nào. Phải có hiểu biết nhất định về một vấn đề ta mới có thể nhiệt thành mà dấn thân vì nó. Không phải bất cứ ai phản kháng với chính quyền độc tài đều là những người có khả năng kiến lập nền dân chủ . Vậy muốn thành công trong công cuộc xây dựng dân chủ chúng ta phải là những người tôn trọng và đấu tranh cho cái mà tôi gọi là “những giá trị thật” chứ không phải là những giá trị được thổi phồng bởi số đông.
Đầu năm mới Nhâm Thìn, với những ưu tư chân thành nhất, tôi viết ra những dòng này. Tôi yêu đất nước tôi, tôi luôn mong muốn Việt Nam trong tương lai sẽ có được những người lãnh đạo có thực tâm để không làm tổn thương dân tộc thêm lần nào nữa, có thực tài để biết cần phải làm gì khi lèo lái con thuyền đất nước. Bất cứ ai thực tâm vì nền dân chủ tôi sẵn sàng ủng hộ và theo gót. Nhưng ngược lại, bất cứ người nào làm điều ngược lại, dù với chút sức lực bé nhỏ, tôi sẽ dùng cả đời mình để cổ vũ sự phản kháng. Một năm mới nữa đã đến, lại cầu nguyện cho tất cả chúng ta.
Tam Kỳ ngày 4 tháng 2 năm 2012
Huỳnh Thục Vy
Tác giả gửi Danlambao
Tags:
Featured

HOAN HÔ VY -đó cũng là ước mong cũa dần nghèo trong năm CON RỒNG này .
Trả lờiXóaNhững thằng VẸM HỦI có đủ Tài trí để viết bài như cô HTV không ta?
Trả lờiXóaNhững thằng tự xưng tự nghĩ gì về bài tâm sự của môt cô gái trẻ
Những thằng tự xưng là CHA MẸ nghĩ gì?
XóaLời tâm sự của Vy rất hay ,nhất là nhận định chính xác về bản thân mình,khi đọc xong tôi cũng đả cần một khoảng thời gian thinh lặng và suy nghỉ, và tôi muốn viết lên những ý kiến bổ xung mà thôi,theo suy nghỉ của Vy là mong rằng những con người đang nắm quyền hiện nay hồi tâm cải tà qui chánh ư ?Điều đó nói lên non trẻ của chính Vy (đúng như Vy nhận xét về mình)trong cuộc đời đả có biết bao những kẻ muốn hoàn lương ,họ phải trả một cái giá thảm hại mà họ không bao giờ muốn,một khi tay đả nhúng chàm,họ muốn trở lại một con người thật bình thường cũng không phải là điều đơn giản.Nhà cầm quyền hiện nay cũng thế, không thể chỉnh,mà chỉ có đốn thôi.Lòng dân đả có những cơn sóng ngầm và ngay trong nội bộ cũng có,nhưng chưa có một người hay một nhóm đứng lên phất cờ,và dân cứ như rắn không đầu chẵng làm được gì.Tôi suy nghỉ nếu người đó hay nhóm đó xuất hiện từ trong nước,ắt sẻ bị tiêu diệt trong trứng nước,còn nếu người đó xuất hiện ở hải ngoại thì người dân không tin-tưởng,nhưng tỷ lệ thành công ở người hải ngoại cao hơn,trước sau gì thì VN cũng phải trải qua một khúc ngoặc lịch sử,vấn đề còn tùy thời gian,và điều gì đến sẻ phải đến thôi,bản thân những người cầm quyền hiện nay phải trả giá cho hành động của họ (cho dù ngay bây giờ họ cũng biết điều đó nhưng họ không thể nào làm khác hơn được cho tới ngày họ cuối đầu nhận tội với nhân dân ).Năm mới cầu chúc cho Vy và gia quyến luôn mạnh khỏe và kiên trì.
Trả lờiXóaCháu Vy hay lắm, có tâm lẫn có tầm,đất nước này tồn tại hay không ở những Thục Vy,Kim Tiến,Minh Hằng và rất nhiều nam thanh nữ tú dù có tù đày trù dập,dù có bị đàn áp khủng bố vẫn hiên ngang bước tới vì VN Tự Do Dân chủ thật sự.
Trả lờiXóaNếu chấm điểm nhân cách,tôi sẽ cho Thục Vy điểm "tối ưu".
Trả lờiXóaNếu chấm điểm nghị luận,tôi sẽ cho Thục Vy điểm tuyệt đối.
Nếu đánh giá toàn diện,tôi thấy Thục Vy "" tuyệt vời"".
Thật là hãnh diện khi có được người con,người cháu gái như Thục Vy.
Chúc Thục Vy mạnh khỏe,can đảm, nghị lực.
Rất đúng, việc xây dựng lại một đất nước sau bao năm dài dưới ách cai trị của Việt cộng sẽ gặp rất nhiều khó khăn.Để cho bọn Việt cộng cai trị đất nước càng lâu thì sự phục hồi đất nước càng chậm.Cứ nhìn từ 1975 đến giờ để thấy xã hội VN đã suy đồi và băng hoại đến cở nào.Để giúp cho những người lãnh đạo đất nước sau này việc đầu tiên mà chúng ta cần làm là dẹp bỏ chế độ cộng sãn càng sớm càng tốt!
Trả lờiXóaBài viết của Thục Vy cộng thêm bài viết của bs Phạm Hồng Sơn cộng thêm lý tưởng lề dân của Dân Làm Báo cho thấy càng ngày nhận thức về nan đề xây dựng và bảo vệ nền dân chủ thực sự đã nẩy mầm.
Trả lờiXóaChào cháu Huỳnh Thục Vy,
Trả lờiXóaNhững dòng cháu viết đã làm cho cái đầu già của bác phải suy nghĩ. Đất nước của chúng ta đã chịu quá nhiều đau khổ, mấy chục năm ở trong cảnh nồi da xáo thịt. Bên cộng sản chết nhiều, bên Quốc gia cũng không ít sinh mạng bị nướng bởi cuộc chiến. Chẳng có phe nào thắng cả. Tất cả đều thua! Tổ quốc Việt Nam, nhân dân Việt Nam đều là nạn nhân của thực dân đế quốc, nạn nhân của một chủ thuyết được gọi là cộng sản. Đau lắm cháu ạ!
Mấy chục năm hòa bình mà lòng người nào có bình yên.
Đấu tranh cho dân chủ là cần thiết, nhưng phải có phương pháp, phải bảo toàn được lực lượng. Đất nước còn cần rất nhiều người trẻ, người tài, cứ bị mai một đi là rất lãng phí. Những người như bác bốn chục năm sống bằng đồng lương công chức, không tham nhũng, bây giờ chỉ sống bằng đồng lương hưu trí bị cho là hâm, vì khi có chức, có quyền không “ăn” nên khổ. Đôi khi tự gõ vào đầu xem mình có bình thường không mà bạn bè cứ bảo mình hâm. Khi gặp bạn học từ hồi phổ thông, đại học trò chuyện với nhau, có người bị cái nết là nếu gặp bạn cũ mà là đảng viên thì chửi. Vậy mà có lần gặp bác cùng bạn bè, nó lại nói: “thằng này tuy là đảng viên nhưng nó tốt”.
Đất nước này bây giờ chỉ trông chờ vào thế hệ các cháu, chứ “tốt” như bác mà “mũ ni che tai” thì cũng vô dụng thôi. Bây giờ có người gọi đó “trí ngủ”, hay là “trí thức trùm mền”, hoặc có loại trí thức hai hàng như GS Ngô Bảo Châu. Tất cả đều như bác: VÔ DỤNG !
Cháu thật là cảm kích khi đọc những lời chân tình của bác. Hy vọng sẻ ngày càng có nhiều người cộng sản cũng sẻ thức tỉnh như bác thì đất nước đau khổ mang tên Việt Nam sẻ bớt khổ đi một chút, một chút thôi.
Xóahttp://phothuongdan2011.wordpress.com/
"Tôi cho rằng một người đấu tranh cho dân chủ ít nhất phải biết dân chủ có điều kiện, mục đích và đặc trưng nào. Phải có hiểu biết nhất định về một vấn đề ta mới có thể nhiệt thành mà dấn thân vì nó. Không phải bất cứ ai phản kháng với chính quyền độc tài đều là những người có khả năng kiến lập nền dân chủ . Vậy muốn thành công trong công cuộc xây dựng dân chủ chúng ta phải là những người tôn trọng và đấu tranh cho cái mà tôi gọi là “những giá trị thật” chứ không phải là những giá trị được thổi phồng bởi số đông."
Trả lờiXóaTôi thích câu này của chị.
Ngô Bảo Châu ơi, nhà toán học của đảng à, chú cừu thông thái hãy đọc bài viết của chị Thục Vy mà ngẫm lại mình nhé!
dân tộc VN , đất nước VN có phát triển đc hay không , phần nhiều phần đông cần những người như cháu gái H T VI , một cô gái trẻ có những lời tâm huyết như vậy mà rất ít trí trí thức dám lên tiếng PHẢN BIỆN. Đến như giáo sư ngô bảo châu còn chưa dám lên tiếng phản biện một cách CÔNG KHAI , thật khâm phục cô bé sinh 1985 mà có những suy nghĩ tâm tư hoài bão lớn lao như vậy , ít có trí thức nào lên tiếng , phần đông chỉ là lũ trí thức CHÙM CHĂN .
Xóa- ĐẦU XUÂN chúc gia đình VI sức khoẻ - gặp nhiều may mắn - AN LÀNH .
nói năng chi cũng thừa .
Xóasai chính tả trùm chăn nếu muốn nói lái thì chằng tinh
Chào em HTV. "Giới trẻ vẫn tin vào tương lai". Đó là chân lý của một nhà toán học. Xin em chớ quên.
Trả lờiXóacô vẩn lo lắng cho quê hương đã sinh dưỡng ,nổi lo cô đơn quá,tuy rằng trên những trang báo hôm nay có những ưu tư được tỏ bày nhưng thực hiện thì vẩn chưa sinh .bởi vậy nên rất cần dân chủ ,để trách nhiệm bớt nặng trên vai người vác ngà voi ,dân phải gánh trách nhiệm ,phải lo toan và góp ý .tổ tiên Việt đả từng mở hội nghị diên hồng để hỏi ý dân ,vua sẻ nhẹ biết bao ,những lo lắng có toàn dân lo thì chuyện gì củng có thể qua được.chông gai và đá lót đường đương nhiên phải đổ ra thôi .mới đây nhạc sỉ VK đã viết lên nhửng giòng như sông tiền giang đang cuồn cuộn trôi về biển .tôi đã đến MỶTHO ,đã đi qua sông hàm luông ,nhìn nước đổ ra biển ,tâm hồn như bị khớp ,sức sông tuôn cuồn cuộn ,gợn lên một sức đẩy phi thường tận trong lòng thôi thúc ,người dân trên sông nước có cồn rồng cồn phụng hiện lên ấy không thể tầm thường .quả thật trường học không dạy nhưng núi sông và lòng dân dạy .nhạc sỉ viết lên lời rất thật của lòng sâu bao nhiêu cũng là lời giản dị củng viết lên được từ những thôi thúc cũa dân của núi sông .cô không cần quá lo hảy tin vào quê hương đã sinh ,nơi đó đủ khả năng để dung dưởng những gì trời đất đã tạo ra .đảng cộng sản là thử thách cho người ra sức .cho người bước qua ,là cuộc thi thố tài năng .cho một lớp người mai hậu .hảy dựa vào bản thân ,không quá sức .làm một con đường tốn rất nhiều thứ .như một người đi trước, năm mới chúc cô và toàn gia đình an vui mạnh khoẻ .
Trả lờiXóatoán học rất cần cho đời sống con người.Nhưng đời người cần rất nhiều thứ mà toán học chỉ là một phần nhỏ.
Trả lờiXóaGiỏi toán thì thật là tốt; được giải này nọ thì kể cũng đáng kiêu hãnh, tự hào. Song sự kiêu hãnh và tự hào ấy tuyệt nhiên không làm cho nồi cơm của các bà mẹ VN anh hùng đấy hơn được chút nào; không làm cho cuộc đời này được nở hoa vì hạnh phúc và tự do hơn.
Sự kiêu hãnh và tự hào ấy nó chỉ như 1 cái áo sặc sỡ phủ lên những cái ghế quyền lực làm cho chúng càng thêm vênh váo và lố bịch mà thôi.
Hãy đọc, nghe và nhìn những gì mà cô gái nhỏ Huỳnh Thục Vy đã và đang làm này mà suy nghĩ, tự hỏi lòng mình.
Nước Việt nam ta thật còn nhiều HỒNG PHÚC vì đã sinh ra rất nhiều, rất nhiều những con người trẻ tuổi như cháu THỤC VY này.
Chúc cháu Vy và G/đ sức khỏe thật tốt và kiên cường tiếp bước trên con đường đã chọn
Kính phục
Đảng cấy sinh trùng 82 năm trên đám cỏ hoang vu.Làm cháy rụi bao nhiêu tuổi hoa niên chống tay sai bành trướng đại Hán.Huỳnh Thục Vy –cánh hoa thời xã hội ly tán vì chủ nghĩa-đã đứng lên nói cái cảm nghĩ của tuổi trẻ về tương lai đất nước. Ôi khâm phục làm sao cánh hoa dạ thảo trong đêm dài tăm tối.
Trả lờiXóadọc bài của cô Thục Vy làm tôi xúc dộng, vì một người trẽ tuổi như TV mà có những lời lẽ như vậy, tôi dây rất khâm phục.
Trả lờiXóaCác bạn trẽ VN hãy noi gương TV mạnh dạng cất tiếng nói, dòi lại Tự Do,Dân Chủ, Nhân Quyền và Công Lý...
Lẽ dĩ nhiên, có khi sự tranh dấu này sẽ dem lại sự dỗ máu cho rất nhiều bạn trẽ yêu mến Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Công Lý...
Tương lai của các bạn nằm trong tay các bạn, dừng dề vụt mất.
Chỉ có các bạn mới bẻ cong dược cái gông cùm CSVN...
Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Công Lý là nhờ nơi sức mạnh, nơi tinh thần, nơi ý chí, của cả một dân tộc quyết tâm chiến dấu dể tự tồn...bằng hy sinh vô bờ bến của hằng ngàn hằng vạn dồng bào...
Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Công Lý là phải tước doạt cam go từ trong tay một kẻ thù vô cùng khác máu...
dể kết thúc, xin cho tôi dôi lời chúc dến TV và gia dình, Một Năm Nhăm Thìn An Vui và Mạnh Khỏe
thân ái
Alex NG
"....Tôi muốn hôn lên bàn chân em lạnh ngắt
Trả lờiXóaTôi muốn hôn bàn tay em nắm chặt..."
Đó là lời của một Thi sỹ CM sống trong thế kỷ 20!
Hay lắm Thục Vy, cở Nguyễn tấn dũng sách dép cho Thục Vy còn chưa được chứ nói chi đến cái đám tay sai ăn theo ở dưới. Noi gương Thục Vy mình cũng sửa soạn viết đôi lời tâm sự đầu năm như Thục Vy, mến mời Thục Vy ghé blog của mình đọc cho vui nhe. Hy vọng được hầu chuyện với Thục Vy để học hỏi thêm.
Trả lờiXóaNguyễn Hiếu Học
http://phothuongdan2011.wordpress.com/
Các trào lưu dân chủ và nhân quyền đang làm cho CSVN sợ xanh mặt, tóat mồ hôi… trán. Ước gì ngọn lửa công lý cháy bùng lên trong lòng mọi người và trong xã hội hôm nay. Cám ơn lời mời gọi mạnh mẽ của em.
Trả lờiXóaHuỳnh Thục Vy đã làm chứng cho công lý và sự thật qua cung cách sống của em, thật đáng kính phục!!!
Trićh " Những sự bất cẩn, nhiệt tình, phô trương bề ngoài của những người lãnh đạo không phải là những yếu tố tốt lành và đáng được kỳ vọng cho một Việt Nam vốn đã mang nhiều bất hạnh."
Trả lờiXóaNgười Việt Nam ta vốn thićh aó thụng vái nhau . Cô HT Vy dám nhìn vào sự thật nói lên sự thật . Mâý chữ " Việt Nam vốn đã mang nhiều bất hạnh " thật là chua xót , đau thương mà nỗi đau thương trong lịch sử cận đại của dân tộc gây ra bởi bọn cướp nguy hiểm nhất , độc ác nhất , xaỏ trá nhất , mang tinh thần nô lệ cho ngoại bang nhất trong lịch sử Việt Nam không ai khác hơn là hồ và đảng cươṕ cộng sản . Thế nên ai muốn mang laị dân chủ , công bằng và thiṇh vượng cho Việt Nam nên bỏ ngay vào xọt rác caí hình tượng của tên đíêm nhất xứ Bắc kỳ không có nhì Đông Dương là hồ và giải trừ cái đảng cươṕ cộng sản kia . Nếu đấu tranh mà chỉ là dâng kiến nghị , xin cấp trên sửa đổi , van xin chúng xem xét thì chỉ là caỉ lương , nửa vời , giuṕ chúng thićh nghi vơí tình huống mơí và keó dài sự nghiệp giết người và bán nước của chúng.
Việt Nam câǹ những người trẻ có tinh thần dân tộc và can trường như HT VY . Cám ơn cô nhiều lắm .
bài viết hay lăm chúc vi khỏe và trí tuệ cao nhé
Trả lờiXóathực ra cái diều mà vi nghĩ thì tôi dây cũng nói trong phản hồi dó là cái khó cho dân việt nam ta
nhưng cái dau hơn cả mà dến giờ tôi cũng chưa giải mã nó dược là trong tết vừa qua tôi có dọc thấy có bài viết và phản hồi nói là nếu việt nam có dân chủ thì người việt hải ngoại có lợi hay người việt trong nước không có lợi và họ tranh luận nhau mình cảm thấy dau lòng vì dến bây giờ mà còn nghĩ như vậy thật là bất thường hôm dó sau khi tôi dọc xong tôi tính có vài lời nhắn nhủ tới những người ấy nhưng tôi không nhắn nữa vì tôi dể xem lại xem
có lúc tôi cũng muốn bỏ trang dân làm báo này nhưng tôi lại sợ mình bị mắc bẫy của cộng sản nên cũng thôi nay thấy vi nói nên tôi mới phản hồi vì cái lo của vi nó cũng khá giống tôi vì khi mà việt nam có dân chủ thì ai là người có tài thực sự dứng lên lãnh dạo dất nước kể cả ngoại và nội
dây là cái tôi lo lắm tôi cũng khẳng dịnh trong vài năm tới cộng sản sẽ sụp dổ thì dất nước mình sẽ ra sao nếu người việt hải ngoại mà có tài về lãnh dạo dất nước thì ai biết mà bỏ phiếu còn ở trong nước là theo nhận dịnh của tôi là không có ai nổi cả trong nội bộ dảng cộng sản thì khôn ít ngu thì nhiều vậy ai làm việc này
toàn là câu hỏi ,nhiều lúc tôi nghĩ mình di vận dộng nhân dân lật dổ chế dộ này là dúng, nhưng liệu có sai là do quá sớm khi mà minh quân chưa ra
nhiêu lúc cũng muốn bắt tay cùng hy sinh với anh hùng thiên hạ nhưng cũng còn nhiều suy nghĩ lắm vậy nên tôi cứ từ từ cho nó bền
tôi là dân cày ruộng không có khả năng làm chính trị nhưng tôi có nhận thức không như giáo sư châu tôi có thể hy sinh cho xã hội nhưng giáo sư thì không nên tôi khẳng dịnh là giỏi hơn họ chỗ dó
son ha
bác hòa bình cho em con mèo giả hay sao mà không tìm thấy
Trả lờiXóason ha
Chào bạn,chắc chắn là bạn đả viết sai địa chỉ Email nên không thể liên lạc được,tôi viết lại nhé và bạn có thể copy sau đó past vào như vậy sẻ không sai, anh_loc2003@yahoo.de , hy vọng gặp lại bạn,thân chào
XóaNgày nào Việt Nam được tự do dân chủ, Saigon sẽ có tên đường HUỲNH THỤC VY
Trả lờiXóaThân gởi cháu Thục Vy, bài viết cháu hay lắm, nhưng!còn câu từ này thường thì đa phần mọi người đều nói là "trời Đất"
Trả lờiXóachứ ít người gọi là "Đất Trời" mến chào cháu.
Huỳnh Thục Vi không phải là PGS- GS - THẠC SĨ - TIẾN SĨ...thâm cao uyên bác như những học giả , luật gia , chính trị gia , HỌC GIẢ BẰNG THẬT học thật bàng giả v v... như những ông quan cs (" mũ nỉ che tai "... hay..." ngậm miệng ăn tiền ") Còn lại là số trí ngũ ,trùm chăn đắp chiếu và có số ăn theo nói leo và bị CS chăn dắt như con CỪU ...
Trả lờiXóaLâu rồi mới đọc được 1 bài của 1 người trẻ trong nước tâm huyết đến vậy. Tôi cũng xin viết tặng Vy 1 bài.
Trả lờiXóaDân tộc Việt Nam: Hèn kém, ti tiện và hiếu chiến.
Nói như trên, chắc rất nhiều người rủa tôi và bảo "Thế Knight có phải người VN không?". Đó thường là câu cửa miệng của đại đa số, khi có người mắng mỏ, xem thường, nhận xét xấu về mình. Lẽ ra, các bạn phải trả lời lại rằng: Không, tôi là 1 người VN, tôi không hèn kém, ti tiện hay hiếu chiến như anh nói, những người VN tôi quen cũng như thế. Nhưng không, chính câu cửa miệng đã bộc lộ bản chất thật của mỗi người.
Suy đồi văn hoá, thói vô cảm, hay sự cam chịu theo 1 xã hội mà sự dối trá, tham nhũng, chạy chọt làm đầu, nhiều người đổ tội cho Cộng sản. Họ luôn tìm cách đổ tội, thoái thác trách nhiệm mà không "tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Họ phải tự nhận thức được rằng, chính vì 3 bản tính đặc trưng mà tôi nêu trong tiêu đề, nên Cộng sản mới có thể khai thác nó để biến xã hội theo ý của mình. Chế độ Cộng sản hiện nay là gì, nó chính là sự tiếp nối của chế độ quân chủ - phong kiến xưa kia.
Mọi người ở đây, ai cũng hô hào dân chủ, hay tự do, thử ngẫm lại, mấy ai hiểu được rằng "độc lập dân tộc đến từ độc lập cá nhân" - 1 câu của Yukichi hơn 130 năm trước - trước khi đọc bài của Trần Huỳnh Duy Thức đăng trên đây. Nhiều người, cứ mải tranh luận về định nghĩa trí thức, 1 thứ mà hàng ngàn năm trước đã được định nghĩa hoàn chỉnh. Học rộng, hiểu nhiều tức là trí thức, và mỗi người, đều có thể trở thành trí thức.
Tiếp vấn đề dân chủ, có ai tự hỏi rằng, tại sao mình phải đấu tranh cho dân chủ ? Vì cái gì ? Tại sao đồng bào hải ngoại, lại phải đấu tranh cho dân chủ cho mảnh đất VN ? Vì lòng trắc ẩn, niềm tự hào với dân tộc chăng ? Vì chính nghĩa, vì lương tri, vì cộng đồng chăng ? Không, các bạn đấu tranh, phải vì lợi ích cá nhân, vì chính bản thân các bạn. Lợi ích gì đã bị mất, đó là nhân quyền và điều kiện phát triển cá nhân. Đấu tranh, tức là đòi lại những gì bị tước đoạt, chứ chưa phải là 1 sự xây dựng.
Vậy ta phải xây dựng cái gì ? Nhiều người sẽ trả lời, xây 1 Chính phủ, 1 thể chế chính trị dân chủ, hiện đại. Đúng vậy, mà mô hình nó như thế nào để mà xây. Đó phải là 1 Chính phủ để làm 3 việc: (1) Bảo vệ nhân quyền , (2) Duy trì xã hội ổn định và quyết định chính sách quốc gia , (3) Tạo điều kiện cho từng cá nhân phát triển.
Đúc kết, tôi xin mượn 2 câu của Dương Tử: Nếu mỗi người đều tự biết lo cho bản thân, thì xã hội sẽ tự động phát triển và Đừng làm gì có ích, mà gây hại cho bản thân, dù chỉ là 1 cọng lông.
chả hiểu ông này muốn gì . Cái tiêu đề là biết con người ông rồi.
XóaĐảng cần những người như bạn Knight "Hãy làm tốt công việc của mình. Đừng hỏi Đảng đã làm gì cho mình, mà hãy hỏi mình đã làm gì cho Đảng"
XóaAnh sẽ vặt lông chú mày, nếu chú mày tiếp tục viết bài.
XóaPost lên đây, biết chắc sẽ bị những cmt như thế này. Nhưng chỉ hy vọng có 1% biết tự hỏi !
XóaĐừng làm gì có ích, mà gây hại cho bản thân, dù chỉ là 1 cọng lông
Xóa---
lông mà còn tiếc thì những người đỗ máu cho dân tộc này từ 4000 năm xem ra vô ích.
Anh Kinght này mà truy anh một hồi chắc anh xỉ vả Dân tộc còn tệ hơn Đảng CS
VY-mong manh như chiếc lá,trước bão táp chẳng hề khiếp sợ.
Trả lờiXóaChúc mừng Thục Vy . Bài viết của em rất quí giá . Tay viết của em cứng cỏi , . Nghị luận , lập luận sắc bén rất cừ khôi .Hoan hô tinh thần thép của " Thục Vy ".
XóaNgô Bao Châu không đang' xách dép cho cô gái này ...
Trả lờiXóaOk!Đúng như Tamphuc nói Ngô Bảo Châu không đáng sách dép cho nữ anh thư Huỳnh Thục Vy.
Trả lờiXóaHay
Trả lờiXóaNgô Bao Châu không đang' xách dép cho cô gái này ...và cũng chẳng xứng đáng được giặt quần lót cho Huỳnh Thục Vy.
Trả lờiXóaBái phục trí tuệ và đức tính lương thiện của Em, Huỳnh Thục Vy. Tôi dùng từ "Em" với tất cả sự kính trọng, dù tôi lớn tuổi hơn em rất nhiều. Đất nước này có những người phụ nữ trên cả tuyệt vời như Bùi Thị Minh Hằng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Lê Thị Công Nhân, chị Lành bán vé số ...
Trả lờiXóaMột khi đất nước còn những người phụ nữ như Em, tôi tin rằng đất nước ấy không thể "chết"!
Xin cảm ơn Em!
Xin lỗi . Có phải bạn đang suy nghĩ ,vì khi comment tôi đã có những hình ảnh rất giống hình còm của bạn ? Hy vọng bạn thông cảm và hiểu địa chỉ nầy của cá nhân tôi . xin cảm ơn .
Trả lờiXóaChào Huỳnh Thục Vy, mình đã viết Tâm Sự Đầu Năm để gởi bạn và các bạn trẻ VN. Bạn và các bạn nào có thời gian và nhả hứng xin mời ghé qua blog của mình chơi tí xíu nhe.
Trả lờiXóaNguyen Hieu Hoc
http://phothuongdan2011.wordpress.com/
Em người con gái đất Quảng,
Trả lờiXóaQuê hương của truyền thống cách mạng,anh hùng!
Các nhà chí sĩ:Phan Chu Trinh,Huỳnh Thúc Kháng...
Đã sinh ra từ đó,
Đối mặt với gian quyền-tìm cơ hội,cứu non sông!
Dân xứ Quảng tự hào,quê mẹ còn có em!
Hiền thục,nhưng không nhu mì yếu đuối.
Trước búa liềm hung bạo của quân thù!
Giữa vòng vây quân thù-đêm,ngày khủng bố!
Em mãi hiên ngang,ôi trái tim thời đại!
Trực diện quân thù,bằng khối óc,lương tri!
Em chẳng tự cho mình là"đỉnh cao trí tuệ".
Mà biết rằng,trách nhiệm của mình.
Đấu tranh...đi tìm hạnh phúc cho dân!
Th.tặng H.T.VY
"Đến khi nào trên quê-hương tôi,
Trả lờiXóaNgười lại biết thương-yêu con-người?
Người nhìn thấy nỗi-đau đồng-loại?
Cùng hàn-gắn vết-thương VIỆT-NAM?!
Đến khi nào trên quê-hương tôi,
Người lại bước đi như con-người?
Người là những oai-linh ngàn-đời
Lại được hát vang câu TỰ-DO!
Đến khi nào trên quê-hương tôi,
Đến khi nào trên quê-hương tôi?!...
2/2012
Huỳnh Thục-Vy đẹp đến xiêu-lòng... Chắc là có 1 cuộc cm hoa-khôi quá, (gồm cả Kim-Tiến nữa á, hì hì...)
Trả lờiXóaCM hoa-cải như anh Đoàn thì hơi súng ống bạo-lực tí... hì hì...