Nguyễn Nghĩa 650 (danlambao) - Đó là bài: "Quân bình lực lượng phương Đông, nâng cấp phương Tây (Đại chiến lược của Mỹ trong một kỷ nguyên đầy biến động)". Zbigniew Brzezinski, Foreign Affairs, January/February 2012-01-27. Cho đến hôm nay, bài đã được đăng trên ít nhất là 2 trang mạng: BVN ngày 30/1/2012 và DCV ngày 31/1/2012. Bài tiểu luận này thể hiện tầm nhìn của 1 chiến lược gia Hoa Kỳ, người đã từng có ảnh hưởng rất lớn đến chính sách đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ với Trung Quốc.
Chiến lược của Hoa Kỳ hiện nay là tăng cường sự hiện diện tại Tây-Nam Thái Bình Dương, tự nhận có lợi ích quốc gia tại các tranh chấp trên Biển Đông từ quan điểm an ninh hàng hải quốc tế. Hoa Kỳ dăng lưới thưa quanh Trung Quốc, bằng cách sẽ bố trí 2500 binh lính tại căn cứ Darwin của Úc. Hoa Kỳ thành lập những liên minh không hình thức như Hoa Kỳ- Úc-Nhât Bản- Ấn Độ,.. để cản Trung Quốc bành trướng trên Thái Bình Dương. Hoa Kỳ thúc đẩy hình thành 1 thị trường kinh tế rộng lớn 2 bên bờ Thái Bình Dương: nâng số các quốc gia tham gia Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) lên thành 12 quốc gia, đặt Trung Quốc ở ngoài. Ngoại trưởng Hillary Clinton luôn chỉ trích những điểm yếu cơ bản của Trung Quốc, như đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông mà không có bằng chứng pháp lý, ngăn cản tự do Internet như những tên hề của lịch sử,..
Hoa Kỳ đang sử dụng chiến thuật tăng cường ưu thế quân sự tại Thái Bình Dương, Châu Á, tránh đối đầu quân sự trực tiếp với Trung Quốc, nhưng quyết không tránh đối đầu về ngoại giao...
Z.Brzeziński lại tung ra luận điểm:
“Mỹ phải tôn trọng vai trò lịch sử và địa chiến lược đặc biệt của Trung Quốc trong việc duy trì ổn định trên phần lục địa Viễn Đông… Mỹ phải nhìn nhận rằng tình trạng ổn định tại châu Á không còn có thể bị áp đặt bởi một cường quốc phi-châu Á; Mỹ lại càng không thể trực tiếp sử dụng sức mạnh quân sự của mình tại đó”.
Ảnh hưởng của nguyên cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ Z.Brzeziński trong chính trị của Hoa Kỳ chưa phải đã hết.
Những quan điểm của ông ta, chắc vẫn có nhiều chính trị gia đối lập với chính trị Tổng thống Obama, pro-Trung Quốc ủng hộ.
Nhất là những bộ phận đại diện cho quyền lợi của Wall Street.
Do vậy, việc phân tích những quan điểm của tác giả bài tiểu luận là cần thiết.
Nhất là những quan điểm liên quan đến trực tiếp đến Trung Quốc, Việt Nam, Đông Nam Á, đến Biển Đông ... vì những quan điểm này, tác động đến cuộc đấu tranh dành lại Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.
1. Z.Breziński là ai?
Sinh ngày 28/3/1928 tại Warszawa-Ba Lan, hiện Z. Brzezinski là chính trị gia, tư tưởng gia đang tích cực hoạt động của Hoa Kỳ. Năm 1938, Z. Brzezinski sang Ca Na Đa cùng gia đình. Năm 1953 bảo vệ luận án tiến sĩ về chính trị học tại trường Havard. Năm 1958 nhập quốc tịch Mỹ. Từ 1977-1981 là cố vấn an ninh quốc gia USA của Tổng thông J. Carter.
Cùng với H. Kissinger, ông Z. Brzeziński là 1 trong những chính trị gia hàng đầu của Hoa Kỳ về chuyên ngành địa chính trị.
Hai chính trị gia này thiên về chiến lược cùng Trung Quốc điều khiển thế giới.
Z. Brzezinski cũng ủng hộ, tuyên truyền cho 1 Trung Quốc đang trỗi dậy 1 cách hòa bình.
Ý tưởng nhóm G2 gồm Trung Quốc và Hoa Kỳ cùng chia xẻ những khó khăn nẩy sinh trong lãnh đạo thế giới, có vẻ xuất phát từ xuất phát từ nhà chiến lược chính trị này.
2. Sơ lược về chính trị Hoa Kỳ.
Nếu bỏ qua học thuyết giai cấp của Mác-Lênin, ta có thể nhận thấy rằng, cho đến hôm nay, loài người mới trải qua 2 hình thức tổ chức xã hội chính:
2.1. Hình thức xã hội không dân chủ.
Đây là xã hội, mà công dân của xã hội này không bình đẳng với nhau trong hiến pháp và trước pháp luật. Pháp luật chỉ bảo vệ cho quyền lợi của 1 tầng lớp thiểu số nắm quyền hành.
Ở chế độ phong kiến thì tầng lớp này là dòng họ của nhà vua và tầng lớp quí tộc phong kiến có công với triều đại phong kiến này.
Ở chế độ độc tài, toàn trị do 1 chính đảng độc quyền lãnh đạo, pháp luật chỉ bảo vệ quyền lợi cho các thành viên xã hội có dính líu đến đảng lãnh đạo.
Trong xã hội không dân chủ này, quyền làm Con Người chỉ dành cho nhóm nhỏ , 1 thiểu số.
Trung Quốc, Việt Nam hiện nằm trong nhóm này.
2.2. Hình thức xã hội dân chủ.
Đây là xã hội mà hiến pháp, pháp luật đảm bảo cho mọi công dân của xã hội này quyền làm chủ nhà nước, quyền bình đẳng trước pháp luật, quyền tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do làm giầu,.. Trong xã hội dân chủ này, người dân được quyền làm chủ nhà nước thông qua hình thức bầu cử theo chu kỳ. Đây là xã hội mà mọi công dân, không phân biệt nguồn gốc, tín ngưỡng, của cải hay quan điểm chính trị... đều bình đẳng trước pháp luật, đều có Nhân quyền, đều là Con Người.
Hoa Kỳ là 1 quốc gia dân chủ.
Nhà nước Hoa Kỳ do 2 chính đảng là Dân chủ và Cộng hòa thay phiên nhau nắm giữ và điều hành, thông qua các cuộc bầu cử vào Hạ viện, Thượng viên, hay bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ,.. mặc dù tại Hoa Kỳ có trên dưới 200 đảng phái, hội, nhóm.. hoạt động, tuyên truyền ảnh hưởng cho tổ chức của mình.
Thể chế bầu cử minh bạch, đảm bảo cho những nhân vật kiệt xuất được thể hiện trong các đóng góp cho chính trị Hoa Kỳ.
Với Hiến pháp tiến bộ bậc nhất hành tinh khi đề cao dân quyền, bình đẳng các sắc tộc, nhân quyền, tự do,... Hoa kỳ thuộc vào các quốc gia có hệ thống chính trị rõ ràng, nhà nước được điều hành minh bạch.
Trong 1 xã hội hiện đại, không phân biệt dân chủ hay không dân chủ, có 3 tầng lớp công dân tác động trực tiếp đến chính trị nhà nước:
2.1. Đại bộ phận những người dân lao động, những người trực tiếp tạo ra của cải vật chất cho xã hội.
Đảng Dân chủ Hoa Kỳ là chính đảng đấu tranh cho tự do dân quyền, tự do dân sinh, cho công bằng xã hội...tranh dành ảnh hưởng trong tầng lớp này.
2.2. Một bộ phận rất năng động của xã hội, tích tụ được 1 số lượng tài sản rất lớn từ việc nắm được các qui luật kinh tế, tuân thủ các qui tắc kinh tế do hệ thống chính trị đặt ra. Bộ phận này có tính đầu tầu thúc đẩy nền kinh tế, gây ảnh hưởng chính trị trên toàn xã hội.
Phát biểu quyền lợi của tầng lớp tiên tiến này, từ những ngày thành lập (1854) tại Hoa Kỳ là đảng Cộng hòa.
2.3. Tầng lớp trung gian về kinh tế gồm các giảng viên đại học, nhà văn, nhà báo, những chủ nhân các hãng nhỏ, những chuyên viên bậc cao trong các hãng lớn,..
Đây chính là những thành phần tích cực trong nền kinh tế tư bản.
Họ không phải là những người nghèo, tuy chưa hẳn giầu có. Số tiền, mà họ tạo ra hàng tháng, đủ để họ sẵn sàng mua các sản phẩm kỹ thuật mới... Tầng lớp này ngày một đông đảo và trở thành 1 động lực rất lớn cho phát triển kinh tế.
Do chủ động về kinh tế gia đình, lại có tri thức cao, nên tầng lớp này rất được 2 chính đảng lớn tại Hoa Kỳ chú ý.
Điều này giải thích tại sao tại Hoa Kỳ, dù có đến trên dưới 200 tổ chức chính trị nhỏ khác hoạt động, nhưng quan tâm của người dân, chỉ tập trung vào cương lĩnh tranh cử của 2 đảng Cộng hòa và Dân chủ.
Như vậy, trên phương diện vĩ mô, chính trị Hoa Kỳ là nền chính trị đại nghị ổn định dựa trên tam quyền phân lập.
Tuy là đảng phái chính trị, nhưng 2 đảng Cộng hòa và Dân chủ của Hoa Kỳ có cơ cấu lỏng lẻo không giống các chính đảng tại các nước khác, nhất là cơ cấu của các chính đảng cộng sản theo quan điểm Lênin. Do vậy, các nhóm áp lực chính trị có vai trò rất quan trọng trong việc hình thành 1 chính sách của chính phủ Hoa Kỳ.
Z. Brzezíńki là 1 trong những chính trị gia của 1 nhóm áp lực chính trị của Hoa Kỳ.
3. Tóm tắt nội dung bài viết "" Quân bình lực lượng phương Đông, nâng cấp phương Tây (Đại chiến lược của Mỹ trong một kỷ nguyên đầy biến động)" liên quan đến "phương đông" và 1 vài phân tích.
Đại chiến lược mà Z. Brzezíńki đề ra nhằm đảm bảo cho Hoa Kỳ tiếp tục ở vị trí cường quốc của thế kỷ 21 này. Việc đầu tiên, Z. Brzezíńki cho rằng Hoa Kỳ phải tạo sức sống mới cho chính mình. Thật vậy, một cường quốc mà nền kinh tế bị phá sản, không còn là cường quốc nữa. Tuy nhiên, lịch sử ngắn ngủi của Hoa Kỳ đã chứng minh rằng, Hoa Kỳ đã vượt qua những khủng khoảng kinh tế như 1929-1940 và mạnh lên sau khủng khoảng kinh tế.
Z. Brzeziński đề nghị Hoa Kỳ quan tâm đến 1 Châu Âu dân chủ và rộng lớn bao gồm cả nước Nga. Một Châu Âu dân chủ sẽ hậu thuẫn mạnh cho Hoa Kỳ trong việc tranh dành ảnh hưởng với Trung Quốc trên toàn cầu.
Trong bài viết này, tôi quan tâm đến những quan điểm của Giáo sư Z. Brzeziński liên quan đến Trung Quốc. Ta có thể liệt kê các quan điểm chính của Z. Brzeziński về Trung Quốc như sau:
3.1. Trung Quốc chưa hề đưa ra một tín hiệu ý thức hệ nào để khẳng định rằng thành tích gần đây của TQ có thể áp dụng đều khắp trên thế giới, và Mỹ đã đi những bước thận trọng để không biến vấn đề ý thức hệ thành trọng điểm trong mối quan hệ với Trung Quốc.
3.2. Vai trò của Mỹ tại châu Á phải là vai trò của một cường quốc có khả năng quân bình lực lượng trong khu vực, mô phỏng theo vai trò của Vương quốc Anh trên vũ đài chính trị giữa các nước châu Âu trong thế kỷ 19 và thế kỷ 20.
Để giải thích luận điểm 1, Z. Brzeziński cho rằng: "cả Washington lẫn Bắc Kinh đã chấp nhận quan niệm về “một quan hệ đối tác xây dựng” trong các vấn đề toàn cầu. Mỹ, mặc dù chỉ trích Trung Quốc về các vi phạm nhân quyền, nhưng đã thận trọng không bôi bác toàn bộ hệ thống kinh tế xã hội Trung Quốc."
Đồng thời, 1 kịch bản được mô tả cho trường hợp không khôn ngoan như vừa nêu ở giải thích luận điểm 1, nghĩa là khi cả Mỹ và Trung Quốc bắt đầu phản bác nhau:
"Trong kịch bản đó, Washington sẽ tranh luận rằng sự thành công của Bắc Kinh đặt cơ cở trên một chế độ độc tài bạo ngược và đang gây tổn thương cho sức mạnh kinh tế của Mỹ; trong khi đó, Bắc Kinh sẽ lý giải rằng thông điệp mà Mỹ đưa ra là một mưu mô nhằm phá hoại và thậm chí có thể làm tan rã hệ thống chính trị TQ. Đồng thời, Trung Quốc sẽ nhấn mạnh sự kiện là TQ đã bác bỏ thành công tính ưu việt của phương Tây, tạo ra sức hấp dẫn đối với các quốc gia trong thế giới đang phát triển, tức những nước vốn đã chấp nhận một sử quan (a historical narrative) rất thù nghịch với phương Tây và đặc biệt đối với Mỹ. Một kịch bản như thế sẽ gây thương tổn và bất lợi cho cả hai quốc gia."
Tôi cho rằng Giáo sư Z. Brzeziński, ở đây, đã cố ý không nhắc lại quá khứ.
Ta thử cùng nhau hỏi rằng :Tại sao 1971, Tổng thống Hoa Kỳ R.Nixon đã nhanh nhẩu bắt tay với Trung Quốc để chống lại Liên Xô và Phe XHCN Đông Âu?
Một trong những lý do rất quan trọng tạo nên mối quan hệ Trung -Mỹ này, là việc các chiến lược gia Hoa Kỳ phát hiện ra rằng:
Trung Quốc là đệ tử cuồng tín của Chủ nghĩa cộng sản Mác-Lênin, chỉ ở ngoài vỏ ở các khẩu hiệu, ở các bài xã luận.
Ngọn cờ Mác-Lênin chỉ dùng để phất cao, tập hợp nhân dân lao động Trung Quốc ( thế giới) dưới ngọn cờ này, còn chủ nghĩa dân tộc Đại Hán mới là cái lõi tư tưởng của ban lãnh đạo Trung Quốc do Mao Trạch Đông đứng đầu.
Tại thời điểm ấy, đối với Hoa Kỳ, thì mục tiêu chống Chủ nghĩa cộng sản, lý tưởng cộng sản là quan trọng nhất .
Mọi dân tộc đều có quyền lo lắng cho tương lai của dân tộc mình, là tôn chỉ cao thượng của người Mỹ.
Do đó, tại thời điểm này, Hoa Kỳ đã bỏ qua Chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc mà đồng minh với Trung Quốc.
Thế nhưng, người Hoa Kỳ đã nhầm lẫn, và không hiểu người Trung Quốc chính ở điểm này:
Chủ nghĩa dân tộc Đại Hán có 1 nội dung vượt qua chủ nghĩa dân tộc của 1 dân tộc bình thường. Thậm chí có thể so sánh nó với Chủ nghĩa Phát xít Nhật Bản hay Đức Quốc Xã..
Tuy rằng đất nước Trung Quốc to lớn hiện nay không hẳn là công lao của chủ nghĩa dân tộc Đại Hán, mà là công lao của Đế quốc Mông Cổ và Đế quốc Mãn Thanh, thì ta cũng thử nhìn gần xem Chủ nghĩa dân tộc Đại Hán của Mao Trạch Đông có nội dung gì?
(A). Chắc chắn là Mao Trạch Đông muốn có 1 nước Trung Quốc cường thịnh về quốc phòng, kinh tế (3 Đại nhẩy vọt của Mao chứng minh điểm này), dưới sự chuyên chính tàn khốc của Đảng cộng sản Trung Quốc.
(B). Mao Trạch Đông và Đảng cộng sản Trung Quốc có tham vọng lãnh thổ với Ấn Độ, Liên Xô cũ, với Đông Nam Á ...
(C). Mục đích của Mao Trạch Đông và Đảng cộng sản Trung Quốc là đứng đầu thế giới. Việc tranh chấp với Liên Xô về ngôi vị lãnh đạo phong trào cộng sản thế giới, việc tung khẩu hiệu Đế quốc Mỹ là con hổ giấy,...là những biểu hiện của mục đích này.
(D). Để đạt mục đích: là trung tâm của vũ trụ, Mao Trạch Đông và Đảng cộng sản Trung Quốc sẵn sàng hi sinh 300 triệu người dân Trung Quốc cho mục đích này( khi Mao Trạch Đông tuyên bố, Trung Quốc có 600 triệu dân).
(E). Mục đích gần nhất, để tranh dành ngôi bá chủ hoàn cầu với Hoa Kỳ của Đảng cộng sản Trung Quốc và Mao Trạch Đông, là kiềm chế Mỹ ở Thái Bình Dương và tiến ra Ấn Độ Dương. Họ đã chiến Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam để làm bàn đạp trông coi cửa ngõ đổ ra Ấn Độ Dương.
(F). Làm yếu Việt Nam, dùng Việt Nam làm phên dậu che cho Trung Quốc, cũng như biến Việt Nam làm bàn đạp tiến xuống Đông Nam Á, gian đoạn đầu tiên trong chiến lược chinh phục thế giới.
Như vậy thì Việt Nam, Hoàng Sa, Trường Sa, Đông Nam Á là mục tiêu gần của Trung Quốc.
Mục tiêu xa của Trung Quốc là đạp đổ ngôi vị cường quốc thế giới của Hoa Kỳ.
Trung Quốc đã đạt được mục tiêu chiếm Hoàng Sa, Trườn Sa của Việt Nam. Trung Quốc cũng đã làm Việt Nam suy yếu và lệ thuộc nhiều vào Trung Quốc.
Ngày hôm nay, khi Hoa Kỳ đang rơi vào suy thoái kinh tế, họ đã cảm thấy được thanh gươm Trung Quốc đang từ từ, muốn chặt phứt cái sợi dây mà Hoa Kỳ dùng để điều khiển toàn thế giới: sợi dây ràng buộc về kinh tế.
Vì vậy phải khẳng định rằng: để chiến thắng Chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô và phe XHCN Đông Âu, Hoa Kỳ đã trả 1 giá quá đắt: Nuôi dưỡng con rồng Trung Quốc, nuôi dưỡng chủ nghĩa Đại Hán Trung Hoa lớn mạnh.
Hoa Kỳ đã nuôi ong tay áo, đã nuôi hổ dữ trong nhà.
Hoa Kỳ đã giúp đỡ để Trung Quốc trưởng thành từ 1 đất nước nghèo, hèn, lạc hậu, thành 1 quốc gia có GDP thứ 2 thế giới.
Đất nước này đang lăm le chờ cơ hội yếu kém của Hoa Kỳ, để vượt qua Hoa Kỳ, trở thành cường quốc số 1 của thế giới.
Trở lại với quan điểm 3.1 của Z.Brzeziński: "Trung Quốc chưa hề đưa ra một tín hiệu ý thức hệ nào để khẳng định rằng thành tích gần đây của TQ có thể áp dụng đều khắp trên thế giới".
Tôi cho rằng Giáo sư Z. Brzeziński có sự nhầm lẫn.
Thực ra Trung Quốc vẫn tự cho rằng họ đang theo đuổi Chủ nghĩa Mác-Lênin với tư tưởng Mao Trạch Đông và tính thực dụng Đặng Tiểu Bình cho hoàn cảnh Trung Quốc.
Ở đoạn trên, ta đã hiểu tư tưởng Mao Trạch Đông chính là chủ nghĩa dân tộc Đại Hán cộng với sẵn sàng hi sinh 1 bộ phận lớn dân số Trung Quốc cho mục đích bá chủ toàn cầu của Trung Quốc.
Còn tính thực dụng Đặng Tiểu Bình là gì?
Tính thực dụng Đặng Tiểu Bình trong phiên bản "mở cửa, hội nhập với thế giới" đã thể hiện ở các điểm sau:
(a). Cho phép "tư hữu" được thực hiện trong 1 giới hạn kinh tế, như 1 thỏa thuận ngầm của ĐCS TQ với người dân Trung Quốc. Quyền lãnh đạo đất nước, duy nhất thuộc về ĐCS TQ.
(b). Cho phép các công ty đa quốc gia tư bản bóc lột vô tội vạ người dân lao động Trung Quốc.
Như vậy ở cả 2 điểm trên, Trung Quốc đã xa rời Chủ nghĩa cộng sản, khi Mác và Lênin đã xác định bản chất của CNCS là:
CNCS xây dựng nhà nước kiểu mới của giai cấp công nhân và dựa trên "Công hữu'. Chủ nghĩa cộng sản xóa bỏ bóc lột tư bản trên người công nhân, nông dân. CNCS có tính toàn cầu.
Mô hình hệ thống kinh tế xã hội Trung Quốc không thể phát triển toàn cầu được.
Tại sao vậy ?
Trả lời đơn giản nhất là nhìn vào lịch sử cận đại Trung Quốc.
Giả sử có 1 quốc gia nào đấy, muốn bắt chước Trung Quốc, quốc gia này phải thỏa mãn các điều kiện sau đây:
- Đất nước phải trải qua giai đoạn suy yếu, bị sâu xé, để nhân dân nuôi lòng hận thù với các thế lực đế quốc ngoại bang (cuối Mãn Thanh, trước cách mạng Tân Hợi 1911).
- Nhân dân phải bị tập trung vào các Công xã nhân dân và bị bỏ đói để 30-40 triệu nông dân bị chết đói (3 Đại nhẩy vọt và thành lập Công xã nhân dân 1950-1957).
- Nhân dân bị truy bức tư tưởng, bị lừa lọc sau phong trào "trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng".
- Chủ nghĩa cá nhân, sẽ bị gột rửa hết sau Đại cách mạng văn hóa vô sản ( điển hình có Lôi Phong, đêm tân hôn thì đọc trước tác Mao Chủ Tịch suốt đêm, quên cả người vợ trẻ).
- Mọi người dân sẽ không còn khái niệm tư hữu, để khi Đặng Tiểu Bình “mở cửa”, họ đổ xô làm giàu, đổ xô tư hữu.
- Khi đó, họ ngoan ngoãn làm nô lệ cho chính đảng cầm quyền, hi vọng bảo vệ chút tư hữu mà họ vừa có được.
Chắc rất ít quốc gia nào trên quả đất này có thể thỏa mãn các điều kiện trên.
Vì vậy, điển hình Trung Quốc nhân rộng ra thế giới là 1 dấu hỏi lớn, khó khả thi.
Có thể thấy Khơmer đỏ, là 1 mẫu hình cho quốc gia nhỏ hơn Trung Quốc, thực thi quan điểm "làm trong sạch các giai cấp trong xã hội" của Mao; hay Bắc Triều Tiên với chuyên chính vô sản đến từng người dân, từng suy nghĩ của mỗi người dân.
Như vậy kịch bản của giáo sư Z.Brzeziński là không thực tế.
Ở đây, tôi phải nhấn mạnh 1 điểm, để những ai còn thành kiến với Hoa Kỳ về việc rút lui khỏi Việt Nam 1973.
Hoa Kỳ cũng như bất cứ 1 quốc gia khác, có quyền trước tiên tính toán cho quyền lợi của dân tộc mình.
Đối với Việt Nam cộng hòa, Hoa Kỳ đã giúp theo hết khả năng của mình.
Giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, có sự khác nhau về cơ bản về quan niệm lợi ích.
Trung Quốc chiếm trắng, cướp không của Việt Nam 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
Hoa Kỳ cùng lắm, sẽ mua dầu hỏa do Việt Nam khai thác lên từ Hoàng Sa, Trường Sa với giá hữu nghị.
Còn quan điểm 3.2 :
"Vai trò của Mỹ tại châu Á phải là vai trò của một cường quốc có khả năng quân bình lực lượng trong khu vực, mô phỏng theo vai trò của Vương quốc Anh trên vũ đài chính trị giữa các nước châu Âu trong thế kỷ 19 và thế kỷ 20,"
thực tế là nhường Châu Á cho Trung Quốc thao túng.
Chiến lược này, đã được Hoa Kỳ sử dụng trong 3 thập niên qua với kết quả là :Trung Quốc đang lớn mạnh, vượt qua tính toán của Hoa Kỳ.
Tiếp tục chiến lược này là 1 sai lầm, mà hậu quả của nó sẽ phải đổi bằng vị trí suy yếu của Hoa Kỳ trên thế giới trong thế kỷ 21 này trước Trung Quốc.
Trên lăng kính của thất bại 1975 tại Việt Nam, Z.Brzeziński còn kết luận rằng:
"Mỹ phải tôn trọng vai trò lịch sử và địa chiến lược đặc biệt của Trung Quốc trong việc duy trì ổn định trên phần lục địa Viễn Đông."
và :
"Mỹ phải nhìn nhận rằng tình trạng ổn định tại châu Á không còn có thể bị áp đặt bởi một cường quốc phi-châu Á; Mỹ lại càng không thể trực tiếp sử dụng sức mạnh quân sự của mình tại đó".
Quan điểm này đã nuôi dưỡng ý đồ bành trướng mạnh mẽ, bất chấp luật pháp quốc tế của Trung Quốc, khi cưỡng chiếm bằng bạo lực Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.
Quan điểm này đã giúp Trung Quốc nuôi ảo vọng làm: lại luật pháp quốc tế theo tinh thần “ lẽ phải thuộc về kể mạnh”.
Đây là sự giật lùi của văn minh nhân loại, cần phê phán quan điểm để cho Trung Quốc làm mưa, làm gió trên Biển Đông, tại Đông Nam Á.
Việc Hoa Kỳ của Obama quay trở lại Thái Bình Dương một cách mạnh mẽ đã được tất cả các nước trong khu vực hoan ngênh 1 cách chưa từng thấy. Từ Nhật Bản, Ấn Độ, Úc, Philippine, tới Việt Nam, Miến Điện...
Quan điểm của Z.Brzeziński "tình trạng ổn định tại châu Á không còn có thể bị áp đặt bởi một cường quốc phi-châu Á; Mỹ lại càng không thể trực tiếp sử dụng sức mạnh quân sự của mình tại đó" là phi thực tế.
Châu Á rất cần sự hiện diện của Hoa Kỳ cả về chính trị tiên tiến, quân sự áp đảo lẫn thành lập khối kinh tế Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).
Bởi vì Châu Á, nói chung, là những nước còn lạc hậu về mặt xã hội.
Các xã hội Châu Á chủ yếu còn trong bóng tối của chế độ phong kiến. Để xây dựng cho mình 1 xã hội dân chủ, bình đẳng , tự do,.. các quốc gia Châu Á rất cần đến tham vấn , kinh nghiệm của Hoa Kỳ.
Trung Quốc là 1 xã hội phong kiến. Ở đây, họ mới hiểu được 1 nguyên tắc để có quyền lực trong chế độ phong kiến: “họng súng đẻ ra chính quyền".
Đảng cộng sản TQ không hiểu được rằng trong xã hội dân chủ, quyền lực có thể chuyển từ 1 chính đảng này sang chính đảng khác 1 cách hòa bình do quyết định của các lá phiếu công dân.
Vì vậy, nói chính nghĩa, lẽ phải với Trung Quốc rất khó, phải có bóng dáng của sức mạnh kèm theo, của họng súng kèm theo, phải dùng ngôn ngữ của họ, thì người Trung Quốc bành trướng mới hiểu ra vấn đề.
Đây là lý do, tại sao tôi ủng hộ Hoa Kỳ tăng cường sức mạnh tại Châu Á.
Sau 3 thập niên tăng trưởng liên tục, Trung Quốc đang là 1 quốc gia có tiềm năng kinh tế lớn. Có quốc gia Châu Á nào không có quan hệ kinh tế với Trung Quốc?
Việc xây dựng thành công khối kinh tế Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) sẽ kéo dần các quốc gia Châu Á đang phát triển kinh tế, đang lệ thuộc kinh tế vào Trung Quốc, đến 1 lụa chọn mới, tốt hơn.
Khi nghiên cứu lịch sử Trung Quốc, Giáo sư Z.Brzeziński không để ý tới qui luật “Hợp-Tan” của quốc gia Trung Quốc cổ đại.
Ít nhất đã 2 lần đế quốc phong kiến này “Tan”, trên đỉnh vinh quang của nó.
Lần thứ nhất là triều đại vương triều Tần Thủy Hoàng, kéo dài chỉ có 15 năm.
Lần thứ 2 là triều đại nhà Tùy. Tùy Dạng đế Dương Quảng kết thúc nhà Tùy từ năm 605 đến năm 618.
Hiện nay xã hội Trung Quốc đang mưng ung nhọt: Tây Tạng đòi độc lập, Tân Cương đòi thoát ly, nông dân oan ức đòi ruộng đất khắp nơi, người dân Hồng Kông coi thường người Trung Quốc lục địa, Đài Loan không muốn trở về trong khuôn khổ 1 quốc gia với Trung Quốc cộng sản...
Những ung nhọt của xã hội Trung Quốc đang rất cần những tư tưởng tiên tiến thời đại như Tự do Internet, Quyền con người, Quyền tự do cá nhân, quyền phát biểu tư tưởng không bị cầm tù...làm thuốc chữa trị.
Ngoại trưởng của Hoa Kỳ Hillary Clinton đang thực hiện xuất sắc nhiệm vụ này.
Không thể để yên cho Đảng cộng sản Trung Quốc mặc sức nô lệ chính dân tộc của mình.
Phải chỉ rõ những tồi tệ của Đảng cộng sản Trung Quốc.
Một quốc gia Trung Quốc dân chủ, có nhiều khả năng phải từ bỏ tham vọng bành trướng lãnh thổ.
Một quốc gia Trung Quốc dân chủ, có nhiều khả năng phải trả lại tự do cho các dân tộc Tây Tạng, Tân Cương...
Một quốc gia Trung Quốc dân chủ, không có lý nào, không trả lại Hoàng Sa, Trường Sa về với Việt Nam.
Một quốc gia Trung Quốc dân chủ có nhiều khả năng sẽ đảm nhiệm tốt hơn vai trò đầu tầu của họ tại Châu Á...
Vì vậy Hoa Kỳ cần đối diện trực tiếp với Trung Quốc hiện nay, chứ không phải né tránh những hành động mù quáng của Trung Quốc, né tránh những tham vọng không thực tế của Trung Quốc, quét những vấn đề xấu xa của Trung Quốc xuống dưới tấm thảm ngoại giao.
Khi nghiên cứu lịch sử tan rã của các đế quốc cổ đại, 2 Giáo sư H. Kissinger và Z. Brzeziński đã đi đến kết luận rằng: 1 dân tộc man rợ, có thể, có sức mạnh phá tan 1 đế quốc văn minh ( La mã cổ đai) vì vậy 2 vị giáo sư đáng kính này không quan tâm đến tổ chức xã hội phong kiến của nhà nước cộng sản Trung Quốc.
Họ đã lầm.
Nô lệ phong kiến , chuyên chính vô sản,.. hiện nay không làm người dân sợ hãi nữa.
Mọi cuộc diệt chủng tàn bạo, đều bị đưa ngay lên Internet , và nhận sự phản đối của cả thế giới.
Vì vậy tôi cho rằng Z.Brzeziński đã thể hiện những quan điểm không thực tế.
Trường phái chính trị Obama là sáng suốt.
Chắc chắn vị Tổng thống này sẽ thắng cử nhiệm kỳ 2.
Kết luận.
Hoa Kỳ sẽ không là cường quốc của thế kỷ 21, nếu kinh tế của họ cứ trượt dài trên con đường khủng khoảng.
Mọi sợi dây của khủng khoảng tài chính đều dẫn về Wall Street.
Nếu Tổng thống Obama không cắt thuốc cho căn bệnh nam giải này, thì mọi chiến lược tầm cỡ thế giới của Hoa Kỳ, chỉ nằm trên những trang bình luận của báo chí.
Ta thử hỏi từ đâu mà lãnh đạo Trung Quốc có tư duy điều hành kinh tế xuất sắc như vậy trong 3 thập kỷ qua?
Mao Trạch Đông rất muốn cho kinh tế Trung Quốc phồn vinh, nhưng không thành công.
Chu Ân Lai chỉ điều hành chính phủ 1 cách cầm cự, để không có quá nhiều nông dân Trung Quốc chết đói trong những xáo trộn chính trị.
Đặng Tiểu Bình thì cả cuộc đời chủ yếu viết kiểm điểm gửi cho Mao Trạch Đông.
Tuy ông ta biết rằng tư hữu là động lực chính làm ra của cải xã hội, nhưng điều khiển nó, ở quốc gia 1300 triệu dân này như thế nào, Đặng không phải là ông thánh, để hiểu được các qui luật kinh tế.
Có sự giúp đỡ vô tư của các chuyên gia đầu ngành kinh tế Hoa Kỳ.
Chỉ riêng thống đốc Ngân hàng Liên Bang Hoa Kỳ, Alan Greenspan, ông đã hơn 100 lần sang Trung Quốc hội đàm, bỏ túc cho lãnh đạo Trung Quốc về kinh tế...
Một sự giúp đỡ xả thân vô tư của các nhà kinh tế đầu bảng của Hoa Kỳ, muốn 1 Trung Quốc, nhiều tiềm năng nhưng đang còn đau khổ, tiến bộ , như khi các đảng viên các đảng cộng sản xả thân cho lý tưởng cộng sản thời 1930-1960.
Vì vậy, Hoa Kỳ cần vạch trần hơn nữa tính phong kiến tàn bạo của Chủ nghĩa Đại Hán Trung Quốc, vạch trần hơn nữa lòng tham lam vô độ của bành trướng Trung Quốc hôm nay.
Cho dù lãnh đạo mới của Trung Quốc là Tập Cận Bình hung hăng đến đâu, cũng cần đấu tranh ngoại giao trực diện, nêu rõ chính nghĩa Dân chủ, Nhân quyền, Tự do Internet, Bình đẳng các săc tộc.. của Hoa Kỳ.
Như hiện nay Hoa Kỳ đang làm.




Chiến dịch vận động TT Obama áp lực Hà Nội trả tự do cho tất cả tù chính trị, tôn giáo và lương tâm.
Trả lờiXóaKý thỉnh nguyện thư lên tiếng đòi Nhân Quyền và Tư do cho tất cả người Việt Nam trong nước
https://wwws.whitehouse.gov/petitions#%21/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH
http://nguoivietutah.org/2011/?p=21213
BẮT ĐẦU ngày 08 tháng 2 năm 2012.
Đến giờ phút nầy đã được gần 12000 chử ký.
http://nguoivietutah.org/2011/?p=21213
BẮT ĐÂU ngày 08 tháng 2 năm 2012.
Đến giờ phút nầy đã được gần 12000 chử ký.
Đến giờ phút nầy đã được trên 15000 gần 16000 chử ký.
XóaXIN MỜI CÁC BẠN TIẾP TỤC.
Cám ơn.
Yêu cầu bà con ở HN ký nhanh lên một chú vì nhân địp Tết đầu năm Nhâm Thìn"Long Bá tranh Hùng" và Cải cách Dân chủ ở VN phải chiếm "thế Thượng Phong"và nếu dể lâu thì CQCSVN sẽ "biến cứt Trau thành Bùn"đó bà con!!!
XóaTư bản Hoa Kỳ chỉ muốn bảo vệ quyền lợi và lòng tham của họ,họ không bao giờ nghỉ đén những người dân bị bốc lột và sống một cuộc đời nô lệ dưới chế độ cộng sản,một chế độ nô lệ hơn cả thời Trung cổ, được che đệy bởi một cái tên là Xã Hội Chủ Nghĩa vá cái bình phong nhân dân được chúng đưa ra làm trò bịp bợm để che mắt thế giới.
Trả lờiXóaChính lủ này đã bắt tay với Tàu cộng bán đứng đồng minh VNCH cho Việt cộng,để đổi chát quyền lợi kinh tế,một thị trường Trung Hoa béo bở,thêm vào mưu đồ của Kissinger muốn bán đứng VNCH cho Việt cộng vì quyền lợi Do Thái ở Trung Đông.Kết cuộc VNCH bị bức tử bởi một thằng bạn xảo trá ,gian tà
Làm bạn với người Mỹ nguy hiểm hơn là làm kẻ thù của họ.
Cụ BK31 ui, tuồi trẻ chúng tôi không thích làm những kẻ "ăn mày dĩ vãng" - let bygones be bygones
XóaHướng dẫn vào trang web của WhiteHouse để ký thỉnh nguyện thư
(Cách đơn giản nhất)
Xin bấm vào đường link dưới đây:
https://wwws.whitehouse.gov/petitions#!/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH
Thứ 1: Bấm vào "sign in / create an account" ở góc dưới cùng bên phải
Thứ 2: Bấm vào "create an Account" (để mở 1 trương mục)
Thứ 3: Điền địa chỉ email và chi tiết cá nhân của mình
Thứ 4: Mở Email cá nhân (email account của mình), xem email gửi cho mình từ trang WhiteHouse.gov
Thứ 5: Trong email đó, bấm vào đường dẫn đầu tiên (first link), sẽ được chuyển trở lại trang Whitehouse.gov; địa chỉ e-mail của bạn được xác nhận là thật).
Cái button Sign this Petition không còn mờ nữa, click vào đó, bạn sẽ thấy tên bạn được thêm vô những người ký petition.
Chú ý: Nếu quí vị cần hỗ trợ về kỹ thuật và sự hướng dẫn, xin liên lạc về đài truyền hình SB-TN qua số điện thoại
1-888-339-8247
Chúng ta đã không đủ thông minh nên bị "đồng minh" bán đứng! Cứ nhìn Đức, Nhật, Nam Hàn ... nhũng quốc gia này đã vươn lên từ sự trợ giúp của Mỹ. Bài học khôn ngoan và biết đặt quyền lợi của tổ quốc lên trên hết vẫn còn phải học.
Trả lờiXóa1973 là năm thất bại thảm hại của Dân tộc VN khi Mỹ(TT Nícson)đã quay lưng lại(bỏ rơi)VNCH và "đi đêm" với Trung Cộng Mao.Còn ở bán đảo Triều Tiên thì khác, Mỹ vẫn giữ y nguyên Hiệp ước"hòa bình"2 miền Nam Bắc từ những năm 6o và BTT thì trở thành"Con bài"của TC chuyên dùng ph/triển v/khí Hạch tâm giống Iran hù dọa Mỹ...và ngược lại Nam TT"mặc kệ nó"vẫn lo ph/triển KT hay QS Qu/phòng...Trong khi cuộc chiến ở VN thực chất là "Huynh Đệ tương tàn"hay nói cách khác là"Nội chiến-Nồi da sáo thịt"...Bắc Việt được Trung Cộng và Xô Cộng can dự đốc xúi và nhiệt tình giúp đỡ từ A tới Z...(nhằm nhiều mục đích khác nhau trong đó"nặng mùi"nhất là có âm mưu bành chướng của TCMao...)còn ở Nam Việt thì là Mỹ giúp VNCH nhưng có nhiều chiến lược sai lầm và chỉ dùng sức mạnh Qu/sự hay "lấy oán trả oán...làm chủ chiến không những làm mất lòng Dân BắcVCS(nhất là rải thảm 1972 muốn BắcVCS"trở lại thời kỳ đồ đá")mà còn tăng thêm sức mạnh"ý chí sắt đá"...kháng Mỹ-VNCH cũng như thiếu sự ủng hộ của cộng đồng Qu/tế...dẫn tới "biến cố 30-4-1975"thành cuộc tháo chạy vượt Biển...với nhà tù cải tạo mọc lên như nấm hay"đánh Tư sản Mại Bản"...khiến Kinh tế VN đã kiệt lại càng kiệt thêm...và cuối cùng Cộng sản VN từ Bắc chí Nam trở thành tay sai đắc lực cho CSTQ...
XóaVà nay Mỹ(TT Obama)thì có chủ trương khác(s/dụng "quyền lực Mềm"là chính)khi tuyên bố quay lại Châu á TBD và kết nạp VN vào TPP chủ yếu là cứu vớt VN ra khỏi"vũng lầy"dưới sự bành chướng xâm lược chèn ép bắt nạt...DTVN của cầm quyền Cộng sản TQMao...
Thứ 1:
XóaNếu hồ chí minh và đảng cọng sản Việt Nam không làm tay sai cho Tàu và Liên Sô bành trướng chủ nghĩa cọng sản ở Đông Nam Á, không thành lập mặt trận giải phóng miền nam, không đưa quân vào nam để lật đổ chính quyền hợp pháp miền nam Việt Nam (VNCH)thì làm gì có quân Mỹ ở Miền Nam, làm gì có máy bay Mỹ dội bom Bắt Việt, làm gì có chuyên bỏ rơi và bán đứng VNCH và cuối cùng làm gì có đất nước Việt Nam như ngày hôm nay.
Hồ chí Minh và đảng csvn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đến tình trạng đất nước chúng ta ngày hôm nay và những hệ lụy trong tương lai có thể đi đến mất nước làm nô lệ cho Tàu.
Thứ 2:
Người Mỹ vì quyền lợi nước Mỹ bán đứng đồng minh, họ có thể biện minh được và nói cho cùng dân tộc nào cũng phải làm như vậy vì tổ quốc của mình. Ngược lại hồ chí minh và đảng cọng sản Việt Nam đem dân tộc và tổ quốc của mình ( gây ra chiến tranh Nam bắc huynh đệ tương tàn, giao biển đông, Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cọng - công hàm pvđ 1958) hy sinh cho chủ nghĩa cọng sản, thử hỏi bọn họ có đúng là phản quốc là tội đồ của dân tộc không?
Thứ 3:
Miền Nam Việt Nam (VNCH) với thể chế dân chủ, nếu không bị cọng sản Việt Nam xâm lăng, chắc chắn đến hôm nay không thua gì Nam Hàn, Đài Loan. Ngay trong thời chiến tranh trước năm 1975 miền Nam VN đã không thua Phi Luật Tân, Thái Lan...(chỉ số GDP) và Sài Gòn được mênh danh là Hòn Ngoc Viễn Đông.
Mỹ đành phải bán đứng Miền Nam, vì phần đông dân VN "ngu quá lợn", nghe lời dụ dỗ đường mật của CS, nhất định xé Hiệp Định Paris, xâm lược miền Nam bằng mọi giá sinh mạng của hàng triệu cán binh CS, kể cả những đứa trẻ cũng bị hy-sinh cho cáo già Hồ-Chí-Minh. Trước bọn điên cuồng đó, muốn thắng phải xài bom nguyên-tử. Mỹ không thể làm được, ngay cả việc ném bom Hà-nội cũng không dám cho dân HàNội chết nhiều. Chứ bom đạn đó mà đánh thẳng tay, thì HaNội còn gì?
XóaKhi nói Mỷ bán đứng miền Nam, xin đừng quên yếu tố quyết định là CS miền Bắc quyết tâm tiêu diệt miền Nam, theo lời già Hồ.
that is root cause to make VN of us like this. hcm and VC is die dog if it's people is lost education.
XóaKhông phải là chúng ta không thông minh nên bị Đồng Minh bán đứng mà vì "chúng ta" rất thông minh nên "đồng minh" phải bỏ cuộc. Những người lãnh đạo miền Bắc rất thông minh nên họ kéo dài chiến tranh cho đến lúc Mỹ phải bỏ cuộc. Chiến tranh tại Triều Tiên chỉ có 3 năm còn chiến tranh tại Việt Nam kéo dài từ 1954 đến 1975, là 19 năm. Trong chiến tranh tại Triều Tiên cả Mỹ lẫn Nga, Trung Quốc đều dốc sức ra đánh nên sau 3 năm, phe Cộng Sản thấy chết quá nhiều, tốn công của quá nhiều nên chấp nhận ngưng chiến. Còn tại Việt Nam thì những người lãnh đạo miền Bắc rất thông minh nên dùng chiến tranh du kích. Không đánh to mà đánh dai dẳng. Nga và Trung Quốc có thể giúp được lâu dài. Nga và Trung Quốc là nước độc tài nên bắt dân sống thiếu thốn để dồn cho chiến tranh được còn Mỹ thì bị dân phản đối nên phải rút ra khỏi cuộc chiến.
XóaNhưng có điều là tốn 19 năm và bao nhiêu sinh mạng để xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa kém cả về sản xuất lẫn sự tự do cho con người, chỉ mạnh về quân sự thì có đáng hay không? "Chúng ta" rất thông minh nên kéo dài chiến tranh cho nên trong khi các nước khác vẫn phát triển kinh tế, vẫn tiến bộ về mọi mặt thì Việt Nam phát triển theo số âm vì bị chiến tranh tàn phá. Sau chiến tranh thì kinh tế XHCN không phải là liều thuốc thánh để có thể "xây dựng bằng mười ngày nay".
"Chúng ta" rất thông minh bằng cách kéo dài chiến tranh nhưng "chúng ta" lại không dùng trí thông minh để nhìn xem cái đích đến là XHCN thực sự tốt đến mức nào. Vì thế mà khi đã tiến lên XHCN rồi lại phải thụt lùi lại đi theo con đường tư bản.
CSTQ hay dùng chiến thuật"ném đá dấu tay"hoặc"bỏ của+địa thế"dỏm"tạm lui và giữ lấy của tốt địa chánh trị tốt...Và nay tại sao TC lại dễ dàng quá mức trong hồ sơ Miến điện và hầu như không có phản ứng gì kể cả Miến chống lệnh x/dựng đập thủy điện do TQ trúng thầu...Từ tiến hành cải cách Dân chủ tới bầu cử tự do đa nguyên đa đảng,thả hết tù nhân chánh trị...phải chăng để nhử HK-EU bị xa lầy vào khu vực"sân sau(hậu môn)của TC giống như CC ở Ápganistan?Rồi đổi lấy sư bình yên để chiếm gon và phòng thủ ở"sân trước"cạnh đường lưỡi Bò trong đó có VN và Bắc Triều tiên mà VN vẫn là tầm quạn trọng chiến lược nhất trên "bàn cờ địa chính trị”ở Đông Nam Á TBD với thềm lục địa có nhiều trữ lượng dầu mỏ cần thiết trong"cơn khát dầu"hay phát triển công nghiêp vói hàng hải bến cảng…vươn ra Thế giới qua Eo biển Malaska...(nhất là khi bất ổn do cách mạng Hoa lài-Mùa Xuân Ả rập... mà TC phải thaó chạy liên tiếp...Và nay HK quay lại Châu á TBD hay phát triển TPP...hay tham gia CCDC ở Miến điện cũng đều"gây sốc"và dựng thế bao vây TC trên nhiều lãnh vực và nay với tin mới :
Xóa-Ngày 10-2, Thời báo Hoàn Cầu đăng bài xã luận với nhan đề“Quan chức Tây Tạng đang chuẩn bị cho một cuộc chiến” để đối phó với “một cuộc chiến quyết định” của lực lượng ly khai ở Tây Tạng.đặc biệt là trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 vào mùa thu tới”.
Và đây có phải là thời cơ rửa hận của DT và CP Tây tạng lưu vong ở Ấn độ với TC hay là”khoi mào”cho PT ly khai ở TQ (qua bao nhiêu năm chung sống với CQCS gốc Hán không chịu nổi sự đàn áp hay Hán hóa…).Và lần này họ sẽ không biểu tình bạo loạn hay tự thiêu như trước nũa mà nguy cơ dùng võ lực để “trả đũa”nhưng tệ hại nhất khi mà TC đang chuẩn bị hay đang ĐH ĐCS?
–Còn VN mới đây cũng đang định mua hệ thống phòng thủ với giàn Ra đa hiện đại với định vị toàn cầu từ Israel…(chưa nói tới các ĐM chiến lược của HK đã được trang bị sẵn từ trước tới nay).Vậy đây cũng là chuyển biến có lợi thế tương quan LL cho HK trên bàn cờ CT giữa HK và TQ ở KV Châu Á TBD (măc dù vấn đề Nhân quyền ở VN vẫn còn xa vời hay thua kém MĐ quá nhiều).Nhưng điều đáng nói ở đây là CSVN bắt đầu có biểu hiện tránh xa TC và NgaC và xích lại gần với HK hơn.
Zbigniew Brzezinski là chiến lượt gia và đồng thời cũng là nhà cố vấn quan sự cho cựu Tổng Thống "Vua Đậu Phụng" Jimmy Carter của nước Mỹ, vị TT nổi tiếng (hiền, dể thương nhưng nhu nhược) giở nhất của Mỹ . Ông lên làm TT đã đẩy nước Mỹ vào điêu tàn ( lạm phát cao, và thất nghiệp đã đạt tới đỉnh diểm 17%).
Trả lờiXóaTuy nhiên phải nói rằng ông một TT hiền, đạo đức, yêu chuộng hòa bình và giỏi làm thiên nguyện, nên ban cố vấn của ông cũng chả có ai khá hơn!. Riêng đối với ông Brzezinski, thì phía Cọng Hòa chả mấy người thích, và thường giểu rằng ông ta là "quân sư quạt mo". Một vài dòng góp ý!
Tuy nhiên, đi sâu hơn nữa bạn sẽ nhìn thấy cái quyền lực mềm, những hoạt động tích cực về nhân quyền của TT Carter cũng đã góp phần không ít vào công cuộc giải phóng hầu hết các quốc gia trên thế giới khỏi chế độ CS thời TT Reagan đấy bạn.
XóaTôi khẩu phục tâm phục bài viết này của Tác giả Nguyễn Nghĩa 650 ...
Trả lờiXóaTôi nghĩ là mỗi khi chúng ta cần thuyết khách một ai đó...dù là trong công việc kinh doanh chẳng hạn ,chúng ta cần phải buông xuống tất cả mọi cảm giác nặng nề,phiền muộn và tìm đọc lại những bài viết như thế này !
Cảm ơn tác giả rất nhiều !
Các bài viết về chiến lược quân sự và chính trị toàn cầu tầm cở như của Brzezinski thường mang nhiều tíńh ẩn dụ .
Trả lờiXóaThí dụ khi ô Brzezinski viết " Mỷ phaỉ tôn trọng vai tr̀o lịch sử và chiến lược đặc biệt của Trung Qúốc .... " Điều này không có nghiã Mỹ phaỉ ngôì yên coi Tàu làm mưa làm gió taị Á châu . Người đọc muốn hiểu hết những gì ô ta muốn nhắn nhủ nên đọc tài liệu tiếng Anh nguyên bản và nên cẩn thận vơí ngôn ngữ của giới vạch địch chiến lược toàn cầu của Mỹ .
Nên nhớ Brzezinski là một người có quan điểm rất diêù hâu .
Quan điểm của hai ông Kissinger và Brzezinski dù có trọng lượng nhưng không quan trọng. Quyết định là: Chính sách của Tổng thống đương nhiệm.
Trả lờiXóaMột cách khái quát, dù Dân chủ hay Cộng hòa, chánh phủ Mỹ cai trị và đối ngoại theo tinh thần thực dụng:
Đối nội: Duy trì thể chế hiện hành, sai đâu sửa đó. Ví dụ "chiếm phố Wall" xãy ra thì Một trăm mấy chục tỉ phú nhà băng đích thân lên Capitol thỉnh cầu tăng thuế nhà giàu để dân nghèo thất nghiệp bớt bất bình.
Đối ngoại: Binh vực Tự do, Dân chủ, Nhân quyền " khi nào CÓ THỂ được".
Cho nên đừng trông chờ nhiều nơi người Mỹ mà trước hết là chính mình. Khi nào tự mình hành động tỏ ra xứng đáng thì không mời người Mỹ cũng "hồ hởi" giúp. Trái lại nếu ta xuôi xị thì người Mỹ chẳng những không giúp mà còn khinh khi!
bởi vậy sự hiện diện cũa người VN trên toàn thế giới vô cùng quan trọng , ông nầy là chính trị gia thì con đường đi xuống điạ ngục đương nhiên rất thênh thang mở ra cho nó. vì quyền lợi nó bán tuốt , nó là thằng laí buôn chiến tranh .chúng ta phaỉ vạch mặt nó ra và dành laị những quyền lợi cho dân cho nước .các bạn ở trong nước phaỉ nắm lấy trách nhiệm cuả các bạn cho con chaú các bạn ,tôi cũng noí nhiều lần rằng đảng cộng sản không lo đưa đất nước vaò trật tự tam quyền phân lập thì những cuả caỉ hôm nay làm ra không có gì baỏ đãm ngày mai không tiêu tan khi quyền hành trong tay kẻ khác vô taì vô đức và bị lệ thuộc vaò ngoaị bang , noí thì noí vậy tôi vẩn tin vaò trời đất linh thiêng vận nước như cụ NGUYỄN TRaĩ đã noí
Trả lờiXóa[ nhật nguyệt hôí rồi laị minh
càn khôn bỉ rồi laị thaí ]
những người như vậy không xoay được thời thế nầy ,đó chẳng qua là tuị taù mua chuộc noí một lời vô bổ cho nó thuận đường ăn cướp giang sơn láng giềng .nhưng đây cũng là đổ dầu vaò lưã đốt cho tàu mau cháy thành tro , như thời bát quốc liên quân .tôi chờ đợi thế cờ chiếu triệt và xé taù ra bảy tám mảnh .VN đoì laị cả quảng đông quảng tây cho nó sợ .lấy luôn đaõ haỉ nam cho yên chuyện ngày sau ...
Tác giả bài báo phân tích rất sâu sắc. Tôi thấy rằng ông Bezrinxki này cũng đã bị Bắc kinh mua chuộc rồi nên mới đưa ra các chính sách có lợi cho chủ nghĩa bành trướng của Trung cộng mà thôi. Điều này trái ngược hoàn toàn với khái niệm đề cao dân chủ của nước Mỹ - Quyền làm chủ của nhân dân.
Trả lờiXóaTuy nhiên, điều mà đất nước chúng ta đáng học hỏi từ sự phát triển kinh tế của Trung quốc là họ biết lắng nghe và áp dụng từ sự giúp đỡ vô tư của các chuyên gia kinh tế hàng đầu của Mỹ. Mặt khác phải nhận ra rõ là chính sách ngu dân của chính quyền Trung cộng đối với dân họ và các vùng đất họ cai trị: tàn sát sư sãi, trí thức, đốt sách, đốt sử... để dễ bề đồng hóa và cai trị. Do đó, nước ta chỉ có cách duy nhất là nâng cao dân trí, phát triển dân sinh... thì mới có thể đương đầu hiệu quả với các chính sách mềm của Trung cộng đối với nước ta mà thôi.
Các bài viết gần đây của Kissinger và Brzezinski rất gần với quan điểm của Trung cộng.Tôi có cùng quan điểm với tác giả.
Trả lờiXóaBọn mày chỉ quan tâm đến cơ hội kinh tế trước mất không cần để ý đến nhưng vấn đề quan trọng khác như quyên làm người và những tổn thất thế hệ sau phải lãnh trả. Chính các đại công ty của Mĩ đã giúp cho Trung quốc có vị thế kinh tế hôm may và trở thành hiểm hoạ chính trị kinh tế cho nước Mĩ và các quốc gia trong khu vực.
Trả lờiXóaThật khâm phục bài viết đầy tính thuyết phục của tác giả Nguyễn Nghĩa. Nhưng cũng xin bổ sung vài ý sau :
Trả lờiXóa1. Cả 2 ông H. Kissinger và Z. Brzeziński đều bày tỏ các quan điểm về Tàu dưới cái nhìn của một con người da trắng vốn chịu ảnh hưởng nền giáo dục Âu Mỹ, có nguồn gốc là văn minh Cơ đốc giáo hay Thiên Chúa giáo. Hiểu biết của các ông về người Tàu hay người châu Á , theo tôi, phiến diện và không chính xác. Vì sao ? Vì không có sự khác nhau nào giữa một người dân châu Á và Âu Mỹ về khát vọng vươn tới một đời sống tự do. Vì cả 2 đều là con người với nước mắt cùng mặn và máu củng đỏ do đó lòng khao khát tự do là như nhau.
Sự chậm trể vươn tới tự do dân chủ của Tàu hay VN là do vấn đề tự chủ kinh tế của cá nhân chưa được bảo đảm ở mức cần thiết. Từ thời Đặng Tiểu Bình, 30 năm sau đó , dân Tàu bắt đầu thoát ra từ sự khủng bố đói nghèo, số đông đã có của ăn của để, họ có thời giờ hơn để nhìn lại
mình và người khác. Từ chổ tôn kính Vương quyền vốn hiểu là công lý ở thời Phong Kiến, họ chuyển sang tôn kính Đảng CS trước khi mạng Internet ra đời, và giờ đây 2012 họ bắt đầu lên tiếng đòi tự do. Của cải sẽ giúp cho dân Tàu thoát được sự quá khích cực đoan để hướng tới CM dân chủ- hoa Lài.
2. Cả 2 ông H. Kissinger và Z. Brzeziński đều không lường trước sự ra đời và ảnh hưởng của mạng Internet ngày nay. Nó giúp cho tư tưởng con người trên thế giới ngày càng gần nhau hơn. Điều này, một lần nữa là cú đánh chí tử vào màn lưới bưng bít, dối trá của bọn độc tài mà 2 ông cố vấn đều chưa nêu lên được.
3. Chính 1 tỷ 3 dân gồm các dân tộc (Hán, Mãn,Tây tạng,..) chứ chẳng phải ý muốn của Bắc Kinh hay Washington, sẽ quyết định tương lai mối quan hệ Tàu- Mỹ như lập luận của 2 vị quân sư Kissinger và Z. Brzeziński.
4. Tuy cao giọng về "nhân quyền" nhưng đừng quên Mỹ luôn có nhửng chiến lược chính trị tinh quái để hạ gục đối thủ trước là Liên Xô và nay là Tàu. Điểm qua: (a) Dẫn dụ Liên Xô chạy đua vũ trang dẫn đến kinh tế kiệt quệ và tan rã vào 1990; (b) Bao vây vòng ngoài Tàu gồm : Nhật, Úc, Ấn độ, Singapore, Nam Hàn
để chận đứng Tàu vươn ra Thái Bình Dương ;(c) tiếp tục bao vây vòng trong Tàu với : Thái Lan, Campuchia, Việt nam (?). Hồi sau sẽ rõ.
Vài suy nghĩ bổ sung thêm. Thân.
DK31 Viết ;Làm bạn vói người Mỹ còn nguy hiễm hơn là làm KẺ THÙ của họ .
Trả lờiXóaKẻ thú của họ là ai ? phải chăng DK31 muốn ám chỉ Tàu Cộng ?.
Nên DK31 muốn VIỆT NAM làm bạn với Tàu Cộng để trở thành kẻ thù của MỶ cho tiện.
tầm của DK31 làm sao hiểu được bài viết của NGUYỄN NGHĨA mà bình trời ạ .
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaÔng Brzezinski không nhìn thấy tham vọng của Trung Quốc. Tham vọng của Trung Quốc không phải chỉ là phát triển kinh tế để nuôi dân. Một giáo sư đại học Anh đã đưa ra nhận xét là tuy Trung Quốc đã thay đổi về đường lối kinh tế nhưng đầu óc của những nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn là đầu óc của những người CS thời xưa nghĩa là vẫn là nghĩ theo lối "ai thắng ai". Nhưng bây giờ ai thắng ai không phải là CS thắng tư bản mà là Trung Quốc sẽ thắng Mỹ và áp đặt đường lối của Trung Quốc lên các quốc gia. Và tại Việt Nam vẫn còn những người cũng nghĩa theo lối "ai thắng ai" và họ tin rằng Trung Quốc sẽ thắng Mỹ và làm bá chủ và họ trung thành với kẻ mà họ tin sẽ là kẻ thắng, cũng như trước đây họ đã từng tin tưởng phe XHCN thắng và họ trung thành với Trung Quốc.
XóaNói một chút về việc ở VN vẫn còn những người tin "theo lối "ai thắng ai" và họ tin rằng Trung Quốc sẽ thắng Mỹ và làm bá chủ và họ trung thành với kẻ mà họ tin sẽ là kẻ thắng, cũng như trước đây họ đã từng tin tưởng phe XHCN thắng và họ trung thành với Trung Quốc."
Trả lờiXóaNói ra thì có vẻ chia rẻ vùng miền. Nhưng số người tin này là những cán bộ Trung cao cấp, dân làm ăn với Tàu khựa... mà cũng chỉ dân miền Bắc mà thôi. Với hạng người này có một điều khá đặc biệt : bắt chước (hay được các "tồng chí" rỉ tai) dân tư bản đỏ Tàu khựa là gởi tiền vào NH Mỹ, gởi con đi học ở Mỹ...) Làm như vậy, đối với họ, Mỹ thắng Mỹ thua, cũng như nhau...
Đụng chạm với dân miền Bắc XHCN! Nhưng ngẫm lại mà coi có đúng không và hệ lụy của nó ra sao?