Phạm Thị Hoài (pro&contra) - Có lẽ Việt Nam nên thành lập hẳn một bộ, Bộ Ngực Phụ nữ chẳng hạn, trực tiếp đặt dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng, để đối diện với những thách đố triền miên đến từ đôi gò bồng đảo này. Cứ như hiện nay, hội thảo tiếp nối hội thảo, quy định chồng lên quy định, các chuyên gia nhũ học, các nhà kiểm duyệt độ hở và các biện pháp cưỡng chế da thịt vẫn không có cách nào ngăn chặn tình trạng xé rào của ngực phụ nữ. Nhu cầu xé rào ấy càng ngày càng nóng bỏng, nhất là khi truyền thông Việt Nam, từ những trang mang tên Dân trí đến những trang mang tên Giáo dục, hoan hỉ lưu ý độc giả từng độ căng, độ lệch, độ tròn của bộ phận cơ thể phụ nữ được gọi là vòng một....
*
Có lẽ chưa bao giờ trong xã hội Việt Nam sự hấp dẫn giới tính của người phụ nữ được tinh giản thành công về hai bộ phận cơ thể, chân và ngực, như bây giờ.
Cả hai bộ phận đó vốn đều không phải là ưu thế của đàn bà Việt Nam. Một đề án nâng cao thể lực và tầm vóc người Việt của Chính phủ đặt chỉ tiêu cho năm 2020 là 157 cm chiều cao trung bình ở nữ giới so với 153 cm hiện tại. Chưa có chỉ tiêu cho ngực phụ nữ, nhưng theo quan sát của tôi, áo ngực của chị em ta thường ở cỡ 34A hay 36A.
Trước hết nói về chân. Chân dài trong tiếng Việt ngày nay đồng nghĩa với một người đàn bà có nhan sắc quyến rũ, ban đầu là người mẫu, hoa hậu, sau lan sang diễn viên, ca sĩ, rồi lan rộng ra nữa. Trước kia, hai chàng trai hỏi nhau tối nay đã hẹn với em nào, hay nàng nào chưa. Bây giờ họ hỏi, đã hẹn với chân dài nào chưa. Báo chí, chỉ trừ báo Nhân dân, thản nhiên chạy các tít với chân dài. Cả một con người, quy về cái bệ đỡ từ hông trở xuống. Tôi không cổ động cho political correctness, nhưng trong trường hợp này thì ước gì nó can thiệp để trả lại cho phụ nữ phần bị tước đoạt. Chân dài dùng để chỉ một con người, theo tôi là một khái niệm kì thị và hạ nhân phẩm.
Bây giờ nói về ngực. Có lẽ Việt Nam nên thành lập hẳn một bộ, Bộ Ngực Phụ nữ chẳng hạn, trực tiếp đặt dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng, để đối diện với những thách đố triền miên đến từ đôi gò bồng đảo này. Cứ như hiện nay, hội thảo tiếp nối hội thảo, quy định chồng lên quy định, các chuyên gia nhũ học, các nhà kiểm duyệt độ hở và các biện pháp cưỡng chế da thịt vẫn không có cách nào ngăn chặn tình trạng xé rào của ngực phụ nữ. Nhu cầu xé rào ấy càng ngày càng nóng bỏng, nhất là khi truyền thông Việt Nam, từ những trang mang tên Dân trí đến những trang mang tên Giáo dục, hoan hỉ lưu ý độc giả từng độ căng, độ lệch, độ tròn của bộ phận cơ thể phụ nữ được gọi là vòng một.
Chân và ngực được công khai mệnh danh là hàng của phụ nữ. Truyền thông Việt Nam không ngày nào không rên lên vì một sao nào đó lại vừa lộ hàng hay khoe hàng, tức sơ ý hay cố ý để một phần hay toàn phần đôi gò của mình rơi vào ống kính, hoặc khoái chí bình luận sao này dìm hàng sao kia, tức chân dài này bị một chân dài miên man kia lấn át. Ngôn ngữ này không phải là độc quyền của những tờ báo lá cải. Nó được sử dụng chính thức ở hầu hết mọi tờ báo chính thống, chỉ trừ ở báo Nhân dân.
Trong cùng tiến trình cách điệu hóa người đàn bà thành một bộ ngực và một cặp đùi, rồi hai thứ này lại được quy thành hàng như vậy, xã hội Việt Nam ngày nay có thể tinh giản sự hấp dẫn giới tính của người đàn ông về những phẩm chất đáng mơ ước tương đương nào? Bộ óc? Trái tim? Đôi vai rộng? Sống lưng vững chãi? Không. Không hề. Khi chân dài khoe ngực thì người nam khoe một thứ khác, vừa không thuộc con người mình, không thuộc cơ thể mình, mà trong phần lớn các trường hợp được biết rầm rộ qua báo chí vừa tuyệt đối tương phản với cái cơ thể đó: những chiếc xe hơi đắt tiền. Lại thường là xe đua, trong khi chờ Formula One. Nói theo một thành ngữ tiếng Việt hiện đại, vào gú gờ chấm chân dài là ra gú gờ chấm đại gia. Chúc mừng chị em chúng ta nhân Ngày Phụ nữ, ngày đấu tranh cho phụ nữ bình quyền, khởi xướng từ phong trào cộng sản quốc tế!
Tôi đã định viết về những Phụ nữ Áo Trắng ở Cuba nhân ngày này. Nhưng trong lúc xem những hình ảnh về họ trên mạng, câu thơ “Ngực em bầy chật một ô buồn” của nhà thơ Hoàng Hưng bỗng nhen lên trong đầu. Tôi không thể giải thích vì sao. Rồi cái ô buồn trên ngực ấy lại dẫn đến bài viết này. Nên tôi mượn nó làm nhan đề mà cũng không giải thích được vì sao.
Bài đăng ngày 08.03.2012
© 2012 pro&contra

đụng tới đàn bà .đả mắc cở .đụng tới nguyên bộ ngực đàn bà .cảnh sát ở đâu ?
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
XóaThế "bộ mặt thật" của "con" Phạm Thị Hoài này như thế nào ? "Con" Elizabeth Pham này có cho người ta biết được không? Hay là chỉ những lời chửi rủa kém văn hóa ?
XóaKim Nen không nhận ra mình mới là kẻ "chửi rủa kém văn hóa" thì kể như hết xài. Trình độ như vậy thì làm sao hiểu nổi văn phong dí dỏm, tinh tế như bài này? Đã dốt còn hỗn láo thật hết biết.
XóaKim Nen dốt thật.
XóaKhông có chi là lọa cả.Báo lề phải ít ai thèm đọc nên đem những chuyện lăng nhăng nầy để lôi cuốn sự tò mò của độc giả í mà.Còn "chú phỉnh" làm cho người dân quên đi con đường đấu tranh cho quyền làm người của Dân ta í mà.
Trả lờiXóaquả là chính xác
XóaBáo-chí lề-đảng sếch-xi tất-cả những gì có-thể sếch-xi được, trừ lòng "êu-nước". Lòng "êu-nước" cứ như là hàng Quốc-cấm í, ai mà sở-hữu nó là chít như choy!
XóaChính-quyền dựa vào ngoại-bang, dùng côn-đồ trấn-áp nhân-dân, tối-đa hóa chuyện khêu-dâm trên báo-chí công-luận... để đánh lạc hướng dư-luận, để bảo-vệ quyền-lực của mình...
Haiz, quả là 1 nhà cầm-quyền vững như thạch!
P.S: "thạch" ở đây là "tàng-tự thạch", tảng đá có khắc chữ TRUNG QUỐC CỘNG-SẢN ĐẢNG VONG được phát-hiện ở trung-quốc í...
Cục đá vô-tri mà cũng ngán cộng-xản sán-lãi nữa là con người ta!
Mở tờ báo ra là thấy "chân dài lộ hàng" làm độc giả mờ cả mắt
Trả lờiXóaTôi không biết các nhà báo VN học ở trường nào...mà lại gọi 'VÚ " phụ nữ là...HÀNG.Thú thật là tôi cũng chỉ học và hiểu chữ HÀNG...từ hồi còn tiểu học...."HÀNG"...ở đây được hiểu như ...HÀNG HÓA....là một thứ mà người ta trưng ra để bán...cho những ai có nhu cầu ...mua .Tại sao các nhà báo VN lại có sự ...ngộ nhận như vậy????Có phải các cô gái...thích khoe...cần bán những thứ ấy không????Xin các nhà báo VN và đặc biệt là các vị duyệt bài để đăng báo...cũng nên cắt bớt những nội dung ....nhạy cảm đó đi. Tôi có cảm giác các báo ở VN hiện tại đăng quá nhiều những tin....đại loại như vậy...VÔ HÌNH LÀM CHO Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG BÁO CHÍ QUÁ
Trả lờiXóaTrên báo chí "cách mạng" bây giờ có nhiều từ ngữ mà trong Từ điển tiếng Việt không có như "lộ hàng","bốc hơi","cướp chính quyền",...
Trả lờiXóaCó lẽ nên có thêm "đầu mưng mủ " mới để cho các nhà báo có thêm từ ngữ mới mà viết để câu khách ăn chơi.
Cám ơn bài viết của bà. Từ ngày talawas của bà đóng cửa tôi chẳng đọc được bài nào của bà cả. Chúc bà luôn khỏe...
Trả lờiXóaKềm chế bản năng con người là nguồn gốc của mọi nền văn minh.
Trả lờiXóaChúng ta chào đời với đầy đủ bản năng tính dục, vốn là động lực để bày tỏ thương yêu và gián tiếp là để duy trì nòi giống. Nguồn năng lựợng to lớn và mù quáng này, nhất là ở giới tuổi trẻ khi khí huyết còn cương phương, có thể biến đổi và thăng hoa thành một động lực mạnh mẽ để hướng đến một đời sống tự chủ có ý nghĩa; một đời sống cá nhân hướng về những giá trị tinh thần chân, thiện, mỹ với điều kiện cá nhân đó phải được hưởng một nền giáo dục nhân bản. Ở các quốc gia có tự do chính trị ( chế độ dân chủ) , giáo dục và tôn giáo đều hướng cá nhân theo tôn chỉ kềm chế bản năng tính dục của giới trẻ thay vì khuyến khích cái năng lựợng mù quáng này bộc phát sớm khi cá nhân chưa đến tuổi trưởng thành, nghĩa là chưa làm chủ được năng lượng này.
Ngược lại ở VN, các tờ báo lá cải mà phần lớn do đảng chỉ đạo luôn chạy theo các đề tài kích thích thi hiếu vật dục thấp hèn để tháo gông xiềng cái năng lựợng tính dục cho giới trẻ và có lẽ cho cả bọn lắm tiền nhiều của. Tắt một câu , nó làm súc vật hóa con người.
Khi con người mất đi tính người cao quí, thì hệ lụy là nó sẽ ngơ ngác, xa lạ với giá trị nhân bản - lòng trắc ẩn hay lòng nhân . Ngày nay ta gọi là bệnh vô cảm (?)
Khi những người trẻ tuổi bị bệnh vô cảm thì vô hình chung bọn lãnh đạo độc tài có thể có thể yên tâm mà ăn ngon ngủ yên . Vì sao ? Vì cai trị bọn người vô cảm thi dễ dàng hơn cai trị các con người tự chủ sống có lý tưởng vậy.
nhận-xét này hay quá, hoan-hô bạn Nhận-Xét!
Xóamột trăm năm trồng .
Trả lờiXóabần cố nông ,vô đạo ,vô đời ,vô đức ,vô danh ,vô gia đình vô tổ quốc ,vô óc vô trí vô tâm ,thì chỉ thấy chân gà chân vịt là ăn trộm ,biết chi để viết ,không đi học ,viết như rưá là quá cở thợ mộc rồi ,khoai thì là khoai làm sao thành cơm cho được .trời ơi .
Một bài viết quá tệ , khồng có ý nghĩa gì cả . Không đọc tác giả này nữa
Trả lờiXóa1 bài hay thế này sẽ có khối người không hiểu và nói bậy bạ như Kim Nen, huytien.com. Đó là nhờ công bác đảng trồng người xhcn trăm năm.
Xóamông , ngực , chân dài , khuôn mặt , ánh mắt , mái tóc ... là cái làm chết đàn ông của phụ nữ mà .
Trả lờiXóaca ngợi cái này thì đàn ông thích lắm , mà với đàn ông thì cũng là thường thôi .
Bài viết hay quá! Cám ơn nhà thơ Hoàng Hưng nha, nhờ ông viết về Vú bự nên bác Hoài mới có bài báo "bén" như vậy.
Trả lờiXóaHai hôm nay bận việc đồng án túi bụi. Lúa xuống giá trầm trọng (giảm 10 000 đồng /giạ), đa số bà con bán trễ nên phơi khô đem dí hết chờ giá lúa lên (chắc là khó), ai thiếu nợ mang nần thì bán hết lại kêu trời như bán máu vậy. Xăng, điện, nước tăng giá chóng mặt. Bác Hai trí thức cứ kêu trời (mà ko gọi đảng!) bác bảo tháng năm lương mới lên mà giá đã tăng 5 tháng rồi. Hôm nay, lúa đã dí, giống đã xạ nên "muỗi kêu như sáo thổi", phải chui vô mùng đọc báo. Hai ngày rồi, báo mới nhiều đọc không kịp. Chắc đọc tới sáng.
Báo chí VN đang biến phụ nữ thành những món hàng rẽ tiền vô tình hay cố ý hướng phụ nữ quá coi trọng, chăm lo vẻ đẹp hình thức khêu gợi nhục dục thay cho vẻ đẹp nội tâm.
Trả lờiXóaMột bài bình luận xuất sắc. Hài hước, duyên dáng một cách thâm thúy.
Trả lờiXóaPhải thôi 700 đầu báo làm cái loa cho đảng ta không đưa tin lộ hàng thì ai đọc, ăn suốt ngày viết thuê cho chế độ cộng sản mà không thấy nhục, thấy nước mất (nguy) mà không biết lo... 700 đầu báo chỉ suốt ngày vùi đầu vào vú vào mông vào chân phụ nữ để lấy tiền thỏa mãn nhu cầu, nay mai nên cho thành lập Bộ vú phụ nữ để cho 700 đầu báo suốt ngày mà ca tụng, lấy tiền thuế của dân mà ăn tiêu, ngoài khơi bọn Tàu bắt ngư dân ta làm nhục mà không biết thẹn, biên giới đầu nguồn bị Tàu lấy mất cả ngàn ki lô mét vuông mà không biết kêu than... tội lỗi tội lỗi, suốt ngày chỉ lo lộ vú, lộ mông ăn suốt ngày làm thuê cho đảng cộng sản, nếu lịch sử sang trang biết trốn đường nào.
Trả lờiXóaBáo chí dưới sự lãnh đạo của đảng cs đã trở thành một thứ cổ súy cho những trò hạ đẳng, vớ vẩn, điên khùng, tào lao...
Trả lờiXóaNgực Lép
Trả lờiXóaLâu lắm mới trở về xứ cũ
Cô gái năm xưa sao giờ như con tép
khuôn mặt hiền hoà nhưng hằn nét ưu tư
hết cái bé thằng cu nên ngực Em lép
Em phải gánh gồng từ ngày Em mất đất
mất cả chồng vì chống đối công an
qua một đêm Em đã thành Dân Oan
giữa Sài Gòn những toà nhà tráng lệ
những cô gái chân dài bên những lão bụng phệ
họ bước lên những xe hơi thật sang
khinh thị những bác xích lô rám nắng
Em bán hàng rong gầy đét gồng gánh
những nụ cười bỡn cợt của công an
sao của chị bé như quả chanh !
Xá gì cái lũ bất nhân
Anh giúp Em đỡ tảo tần buôn bán .