Sinh viên - bạn là ai?

Nguyễn Thị Từ Huy - Làm sinh viên trong một nền giáo dục như thế này quả là chẳng dễ dàng gì. Không chỉ là khó khăn vì bữa cơm hằng ngày không đủ dinh dưỡng cho cơ thể bạn, mà còn vì bài học hàng ngày cũng có thể không đủ dinh dưỡng cho trí não bạn... Nhưng nếu bạn không học cách vượt qua khó khăn ngay từ bây giờ, thì sau khi kết thúc quãng đời sinh viên, nhiều khả năng là bạn chỉ còn cách để cho hoàn cảnh khuất phục bạn. Điều nguy hiểm (và nực cười) là đôi khi bạn bị hoàn cảnh khuất phục mà lại vẫn tưởng rằng bạn đang làm chủ hoàn cảnh.

Làm sinh viên trong một nền giáo dục như thế này quả là khó khăn. Nhưng bạn có lý do để tin rằng bạn có thể vượt qua khó khăn đó. Lý do căn gốc, sâu xa nhất: bạn là con người.

*

Để viết bài này, tôi suy nghĩ như một sinh viên, chứ không phải như một giáo viên - cái vai trò mà giờ đây tôi không còn đảm nhiệm nữa.

Tôi tự hỏi, nếu tôi là một sinh viên, trong môi trường giáo dục như thế này, tôi phải làm gì? Cũng may là tôi vừa mới kết thúc đời sinh viên cách đây chưa lâu. Nói là sinh viên thì không hẳn đúng, nghiên cứu sinh dù sao cũng có những điểm khác biệt với sinh viên. Nhưng tôi đã sống một cuộc sống sinh viên trong giai đoạn làm nghiên cứu sinh của mình. Và làm sinh viên ở một môi trường khác, nên có thêm những kinh nghiệm khác, để từ đó mà tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này.

Dưới đây là một vài ý nghĩ tản mạn, không lý luận, không hệ thống và chưa phải đã đi tận cùng mọi phương diện.

Trong một môi trường giáo dục thiếu an toàn như hiện nay, sinh viên sẽ phải học cách tự bảo vệ mình. Nhưng để có thể có khả năng đó, sinh viên phải làm được một số điều. Sau đây là một vài điều trong số đó.

Trước hết là tránh trở thành nô lệ cho điểm và cho giáo viên (về phương diện tinh thần, lối sống, cách thức tư duy hay hành động, dĩ nhiên). Hai chuyện này khác nhau, nhưng, ở những phương diện nào đó, có liên quan đến nhau. Một khi bị nô lệ cho điểm thì sinh viên rất dễ trở thành nô lệ cho giảng viên. Vì muốn điểm cao, và vì biết rằng để được điểm cao thì phải trung thành với quan điểm của giảng viên, trung thành với giới hạn của giảng viên, nên rốt cuộc sinh viên sẽ nhắc lại đúng những gì giảng viên muốn, lựa chọn đúng những gì giảng viên muốn.

Rủi ro là: khi từ chối trở thành nô lệ cho điểm và nô lệ cho thầy, sinh viên sẽ có nguy cơ bị điểm kém, và điều đó sẽ ảnh hưởng tới cơ hội việc làm sau khi ra trường. Đôi khi người ta dẫn các trường hợp Bill Gates hay Steve Job để chứng minh rằng có thể thành công mà không cần đến cái bằng và sự đào tạo của trường đại học. Nhưng sinh viên có thể lập luận rằng: những nhân vật như vậy, cả thế giới chỉ có một vài người thôi. Tuy nhiên sinh viên cũng có thể hình dung đến trường hợp: nếu đa số từ chối nô lệ cho điểm và từ chối nô lệ cho giảng viên, nếu đa số chấp nhận điểm thấp, thì lúc đó điểm sẽ không còn là vấn đề nữa, hoặc vấn đề sẽ được đặt ra theo một cách khác, theo một cách có ý nghĩa hơn cho việc đánh giá thực chất nền giáo dục này; rồi biết đâu, điều đó cũng sẽ làm thay đổi quan niệm của các nhà tuyển dụng và các nhà quản lý, sẽ làm thay đổi quan niệm của chính thầy cô của các bạn.

Và một điều mà sinh viên cũng chưa nghĩ đến là giảng viên có thể cho cả lớp điểm thấp trong một học kỳ để đe dọa và trừng phạt các bạn vì không tuân theo quan điểm của họ, hay không đưa phong bì cho họ, nhưng họ sẽ không thể kéo dài biện pháp đó, vì lúc ấy chính cách cho điểm của họ sẽ gây chú ý.

Hơn nữa sinh viên luôn có thể tự bảo vệ mình. Có những quyền mà hiện tại các bạn hầu như chưa dùng đến: quyền công khai hóa và đưa ra công luận những gì bất công và bất hợp pháp. Chúng ta vẫn còn nhiều nhà giáo, nhiều nhà báo và nhiều luật sư tiến bộ. Họ sẽ ủng hộ và hỗ trợ các bạn. Khi các bạn sử dụng đến các quyền đó, có lẽ các bạn sẽ tự thấy thật là kém cỏi vì đã chấp nhận những điều vô lý, chấp nhận cái xấu và cái tồi tệ, trong khi mà mình có đủ khả năng để giải quyết vấn đề.

Nguy cơ mà có thể bạn chưa nhìn thấy, đó là, nếu hôm nay bạn nô lệ cho điểm, thì ngày mai bạn có thể nô lệ cho những thứ có bản chất giống điểm. Bạn có thể có đất đai nhà cửa khắp nơi mà vẫn là nô lệ. Bạn có thể đứng đầu một tổ chức, đứng đầu một xã, một huyện, một tỉnh... mà vẫn cứ là nô lệ như thường, nô lệ cho chính những thứ bạn có. Nếu ngay từ bây giờ bạn đã đánh mất cảm giác xấu hổ, đánh mất lòng tự trọng, đã bình thản đưa phong bì để nhận những con điểm không phải của bạn, đã coi điểm cao hơn và quan trọng hơn nhân phẩm và giá trị của con người bạn, thì sau này rất có thể bạn sẽ đi đến chỗ phá hoại nhà cửa người khác, đẩy người khác vào cảnh bần cùng mà vẫn cảm thấy đó là chiến công đẹp. Chẳng cần đợi đến sau này. Bạn chỉ cần gõ cái từ khủng khiếp này “sinh viên giết người” (cái tội ác mà ta khó hình dung ở tầng lớp sinh viên) thì trên google sẽ hiện ra số lượng kết quả khiến bạn kinh hoàng, và các hình thức và đối tượng của sự phạm tội sẽ khiến bạn cảm thấy vô cùng đau lòng.

Trước đây, thân phận của người nô lệ được xem là hiển nhiên; trong một thời gian rất dài nhân loại đã chấp nhận rằng có những người sinh ra để làm nô lệ. Vậy mà trong hoàn cảnh đó có những người nô lệ đã không cam chịu. Và có cả những người thuộc về tầng lớp được cho rằng có quyền cai trị người khác cũng không chấp nhận việc có tồn tại những người nô lệ trong xã hội loài người. Để cho xã hội thực sự có tính chất người thì tình trạng nô lệ không được phép tồn tại. Những người đó đã thúc đẩy quá trình dẫn tới sự kết thúc chế độ nô lệ, kết thúc tâm lý bắt người khác phải nô lệ, kết thúc tâm lý làm nô lệ cho người khác, và cuối cùng là kết thúc cái tâm lý làm nô lệ cho chính mình (bạn hãy đọc các tác giả hậu hiện đại thế giới để hiểu rõ hơn điều này). Kết quả của quá trình đó chính là chế độ dân chủ, nơi mà mỗi người đều có sự bình đẳng và tự do thực hiện quyền làm người của mình trên các phương diện: đời sống vật chất, đời sống tinh thần, tự do tư tưởng, tự do phát ngôn, tự do lập nghiệp, tự do kiến tạo nhân cách riêng của mình... Các quyền làm người đó được đảm bảo bởi một hệ thống luật pháp của con người, được xây dựng và thực thi trên nguyên tắc vì con người.

Ngày nay, bạn sinh ra không là nô lệ, bạn không thể đổ lỗi cho người khác rằng họ muốn biến bạn thành nô lệ. Họ chỉ có thể làm điều đó khi bạn tình nguyện mà thôi.

Làm thế nào để có thể không trở thành nô lệ cho giảng viên?

Trường hợp thứ nhất, bạn may mắn gặp được một người thầy đích thực. Người thầy thực sự sẽ hướng dẫn bạn tự mình tìm lấy con đường đi tới sự thật (sự thật của tác phẩm, của sự kiện, của công thức, của định lý…) chứ không áp đặt cho bạn con đường của họ. Và khi bạn đề xuất một con đường riêng, người thầy thực sự sẽ chỉ cho bạn rằng con đường đó rất có thể dẫn bạn tới ngõ cụt, tới sai lầm, để bạn có thể lựa chọn lại… nhưng không phủ nhận cố gắng của bạn; không tìm cách bắt bạn thừa nhận chỉ có duy nhất con đường, duy nhất cách thức, phương pháp của thầy là đúng. Người thầy thực sự, dù không thích đối tượng nghiên cứu mà bạn lựa chọn, dù sợ khi phải đối diện với đối tượng đó, cũng không ngăn cản bạn; mà trái lại khuyến khích bạn tìm hiểu, nếu đối tượng đó chinh phục trái tim bạn. Hy vọng rằng bạn cũng sẽ may mắn như tôi, sẽ gặp được những người thầy như vậy.

Bạn sẽ cảm thấy gì khi thầy giáo nói với bạn rằng: “bài này của em chỉ đáng được điểm trung bình/điểm kém”, khi thầy hướng dẫn luận văn của bạn nói rằng: “Tôi sẽ không bao giờ cho anh/chị điểm tối đa”? Tôi đã gặp những người thầy nói với tôi như thế, ở phổ thông và ở đại học; và do một sự rụt rè nào đó, cho đến lúc này tôi vẫn chưa nói cho các thầy biết rằng tôi chịu ơn các thầy sâu sắc vì những câu nói đó.

Trường hợp thứ hai, bạn gặp một người thầy chỉ muốn bạn nhắc lại những gì ông ấy nói, như một con vẹt, vì ông ấy nghĩ rằng ông ấy là đại diện cho chân lý, và những gì ông ấy nói ra là chân lý, sinh viên chỉ có thể tuân theo chứ không được phép nghi ngờ. Cũng có thể không hẳn là ông ấy đã tin rằng những điều mình giảng là chân lý, nhưng ông ấy buộc phải tin vì một nỗi sợ hãi nào đó, và rồi đến lượt mình, ông ấy lại bắt bạn lặp lại cũng chính nỗi sợ hãi ấy và sự ràng buộc ấy. Có thể ông ấy không hình dung được rằng chỉ khoảng vài chục năm nữa thôi, hoặc sớm hơn, lịch sử sẽ đánh giá ông ấy như là kẻ đao phủ tinh thần đối với bạn. Điều tốt nhất cho bạn, điều tốt nhất để giúp trí óc bạn không bị tê liệt dưới lưỡi rìu của vị đao phủ tinh thần ấy, đó là đọc thật nhiều tài liệu về cùng một vấn đề mà ông ấy đang giảng, những tài liệu càng có quan điểm đa dạng càng tốt. Chính cách lập luận và minh chứng được đưa ra trong các tài liệu ấy sẽ giúp bạn phát triển khả năng lập luận cũng như giúp bạn tự xây dựng quan điểm riêng của mình.

Và điều này nữa, bạn hãy tự hỏi chính mình xem có cần phải kính trọng một người chỉ bán chữ cho bạn nhưng trong hành động lại chà đạp lên các giá trị nhân phẩm và đạo đức? Bạn có cần phải tự lừa dối mình rằng tất cả những người lên lớp cho mình đều là thầy của mình? Với những người chỉ bán kiến thức để lấy tiền, những người quan niệm và hành xử như thể giáo dục là một dịch vụ, kiến thức là hàng hóa và sinh viên là khách hàng, những người không thực hiện chức năng giáo dục mà chỉ sử dụng bạn như một phương tiện để kiếm tiền của bố mẹ bạn, bạn có nên coi họ như là những người bán hàng? Bạn có cần phải biết ghê sợ những người đứng trên bục giảng nhưng lại vi phạm pháp luật? Nếu bạn coi những người đó là thầy thì bạn sẽ học cách hành động giống họ, bạn cũng sẽ chà đạp lên các giá trị nhân phẩm và đạo đức, bạn cũng sẽ vi phạm pháp luật. Việc để cho những người như vậy đứng trên bục giảng thuộc về trách nhiệm của những người quản lý và tuyển dụng, việc không trừng phạt họ thuộc về trách nhiệm của luật pháp, nhưng việc chấp nhận những người đó là thầy lại thuộc về trách nhiệm của sinh viên. Ngày nay khi mà bằng cấp và chức danh có thể mua được (bằng hình thức này hay hình thức khác), sinh viên cũng cần hiểu rằng điều khiến cho họ tôn kính người thầy là những giá trị của lao động nghề nghiệp và những giá trị tinh thần mà ông ấy mang lại, chứ không phải là học vị hay học hàm mà ông ấy có. Sinh viên luôn có quyền lựa chọn cho mình những người thầy thực sự, hoặc ít nhất cũng có quyền đưa ra ánh sáng những người không đáng được gọi là thầy và từ chối làm học trò của những người đó. Trong trường hợp bạn không làm được như vậy, hãy tự xem lại xem mình có đúng thực sự là sinh viên không, hay mình chỉ là một đứa trẻ con chưa trưởng thành, có thể bị thầy cô điều khiển và chấp nhận bị điều khiển như thế nào cũng được. Nếu bạn không còn là một đứa trẻ, nếu bạn là sinh viên thì ít nhất bạn cũng có khả năng tự bảo vệ, và khá hơn, tự lựa chọn và tự quyết định. Sinh viên có thể gặp phải những giáo viên tồi tệ, nhưng nếu bạn trở thành tồi tệ giống thầy, thì không chỉ có ông thầy phải chịu trách nhiệm, mà chính bạn cũng phải chịu trách nhiệm, và phải chịu trách nhiệm phần lớn. Nếu chẳng may bạn gặp phải ông thầy nào đó cố chối bỏ hết mọi trách nhiệm đối với bạn, thì bạn lại càng phải học cách tự chịu trách nhiệm về chính mình. Điều này có thể khiến bạn trưởng thành nhanh hơn. 

Làm sinh viên ở thời điểm này, bạn phải biết rằng bạn đang sống ở một giai đoạn mà bạn không còn có thể đổ lỗi hoàn toàn cho giáo viên trong việc quyết định mình trở thành ai. Vì đã qua rồi thời đại chỉ có thông tin một chiều. Ngày nay, dù cho ở trường học, một số (hay phần lớn, tùy vào từng đơn vị cụ thể) các thầy cô cố tình buộc bạn chỉ được học một số tác giả, chỉ được đọc một số sách, chỉ được chép nguyên văn bài giảng của họ, thì thị trường sách vở rộng lớn bên ngoài và thế giới Internet vô tận có thể giúp bạn tìm thấy gần như tất cả những gì bạn cần. Bạn dùng nó để chơi game hay để học hỏi, đó là do chính bạn quyết định, bạn không thể tùy tiện đổ toàn bộ lỗi cho thầy, cũng như không thể tùy tiện xem tất cả những người đứng trên bục giảng là thầy mình. Tri thức bạn học được là để giúp bạn trở nên mạnh mẽ và có khả năng sử dụng trí tuệ của mình, để đến lượt mình, bạn có thể tạo ra tri thức hoặc tạo ra sản phẩm cho xã hội. Đấy là lý do khiến bạn phải mất thời gian đến trường và bố mẹ bạn phải trả tiền cho bạn đến trường. Nếu một ông thầy, qua bài giảng của mình, muốn biến bạn thành nô lệ và bằng cách đó triệt tiêu sức mạnh của bạn, triệt tiêu khả năng sáng tạo của bạn, người đó nhất định không phải là thầy của bạn.

Chỉ cần bạn bỏ ra một chút thời gian lướt mạng để tìm hiểu, bạn sẽ thấy rằng các bạn bè của bạn trên thế giới, nhất là ở những nước phát triển, có môi trường học tập thuận lợi hơn bạn nhiều. Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên tự hỏi tại sao bây giờ bạn vẫn bị quản lý như một đứa trẻ với cả một hệ thống thiết chế, từ ban cán sự lớp, chủ nhiệm lớp, chi đoàn, liên chi đoàn... Còn bao nhiêu nước trên thế giới này quản lý sinh viên theo cái cách mà bạn đang phải chịu đựng? Toàn bộ hệ thống quản lý ấy không chịu thừa nhận sự trưởng thành của bạn, muốn rằng bạn phải chịu thân phận của một đứa trẻ. Tại sao các trường đại học ở các nước khác không có chế độ phân lớp, không có chế độ quản lý bằng cán sự lớp, không có lớp trưởng, không có chủ nhiệm lớp, bí thư chi đoàn, liên chi đoàn? Không có gì giống như thế mà chất lượng học tập của họ cao hơn bạn, năng lực của họ được phát triển hơn bạn nhiều, và ý thức kỷ luật của họ cũng tốt hơn bạn? Tại sao? Bởi vì họ được tôn trọng. Bởi vì từ 18 tuổi, sinh viên là một công dân đã trưởng thành, đã đủ năng lực tự quyết định và tự chịu trách nhiệm về hành động và lựa chọn của mình. Không ai có thể ép buộc sinh viên tham gia một tổ chức nào, trừ phi các bạn tự nguyện. Sinh viên Việt Nam cần hiểu rằng, với các hình thức quản lý hiện tại, các bạn tiếp tục bị đối xử như những đứa trẻ, các bạn bị coi là chưa trưởng thành. Thế nhưng, với tầng tầng lớp lớp thiết chế quản lý như vậy thì sinh viên ở Việt Nam phạm tội càng ngày càng nhiều. Báo chí đã báo động tình trạng sinh viên phạm tội từ nhiều năm nay, và càng ngày càng tăng lên cùng với thời gian. Vậy các bạn phải làm gì? Chấp nhận rằng các bạn chỉ là trẻ con? Phản ứng lại bằng cách phạm tội? Và nếu bây giờ các bạn là trẻ con thì các bạn sẽ phải làm trẻ con cho đến tận bao giờ? Và nếu bây giờ các bạn đã là tội phạm thì rồi các bạn sẽ đưa xã hội này đi về đâu? Vậy đó, bạn cần phải tự đặt cho mình câu hỏi: bạn có muốn làm người trưởng thành hay không, bạn có muốn làm người lương thiện hay không?

Là sinh viên, bạn không thể chỉ biết đến kiến thức trong sách vở. Kiến thức trong sách vở chỉ có ý nghĩa khi chúng được dùng để phục vụ cho cuộc sống của bạn hiện tại và sau khi rời khỏi trường đại học. Vậy bạn phải biết những gì đang diễn ra xung quanh bạn, phải biết cuộc sống nào đang chờ đón bạn. Có như vậy bạn mới có thể đến với nó một cách chủ động. Và chính ở điểm này, bạn sẽ phải đứng trước hai lựa chọn: khi bạn hiểu những gì đang chờ đón bạn thì hoặc là bạn chấp nhận để cái thực tế kia nuốt chửng và đè bẹp bạn, chấp nhận quay cùng một cái vòng quay đang cuốn gần như tất cả mọi người theo nó, hoặc bạn chọn cách tự xác lập cho mình một con đường, một lối sống hợp với ý hướng và quan niệm của bạn; thường thì con đường này rất khó khăn.

Bạn thấy đấy, làm sinh viên trong một nền giáo dục như thế này quả là chẳng dễ dàng gì. Không chỉ là khó khăn vì bữa cơm hằng ngày không đủ dinh dưỡng cho cơ thể bạn, mà còn vì bài học hàng ngày cũng có thể không đủ dinh dưỡng cho trí não bạn. Còn nhiều khó khăn khác chưa được nêu ra trong bài viết ngắn này. Nhưng nếu bạn không học cách vượt qua khó khăn ngay từ bây giờ, thì sau khi kết thúc quãng đời sinh viên, nhiều khả năng là bạn chỉ còn cách để cho hoàn cảnh khuất phục bạn. Điều nguy hiểm (và nực cười) là đôi khi bạn bị hoàn cảnh khuất phục mà lại vẫn tưởng rằng bạn đang làm chủ hoàn cảnh.

Làm sinh viên trong một nền giáo dục như thế này quả là khó khăn. Nhưng bạn có lý do để tin rằng bạn có thể vượt qua khó khăn đó. Lý do căn gốc, sâu xa nhất: bạn là con người.




26 Nhận xét

  1. Từ Huy đã thấu hiểu nền giáo dục Việt nam. Nền giáo dục này bắt người ta làm con tin và lấy phương châm giáo dục người ta càng ngu càng tốt. Tất nhiên việc tự giáo dục và tìm hiểu sự thật không thể làm người ta ngu.Cảnh giác nền giáo dục CHXHCN Việt nam

    Trả lờiXóa
  2. Cô Huy viết rất hay, tụi em bây giờ học vật vờ như thằng điên. Chỉ mong sao cho nó qua, chẳng thể nào sáng tạo sáng kiến gì... Học xong cái Mác Lê vvới cái tư tưởng Hồ là chỉ còn lại cái xác, hồn siêu phách lạc... Kính monh cô có nhiều bài viết cho bọn sinh viên tụi em biết đường mà đi

    Trả lờiXóa
  3. Sinh Viên Bách Khoalúc 14:04 2 tháng 3, 2012

    Cô Viết rất đúng, tụi em học mà không còn biết nó để làm gì, thật sự quá ức chế với giáo trình học hiện nay.

    Trả lờiXóa
  4. Gia đình và hã hội phải góp sức thì sinh viên mới có thể tự bảo vệ mình. Áp lực gia đình và xã hội lớn lắm.

    Trả lờiXóa
  5. Sự thật mất lòng. Đúng là giáo dục của chúng ta có vấn đề lớn, chúng ta đánh mất liêm sỉ khi đi xin điểm. Chúng ta lừa dối nhau, không có chân thật với nhau. Các bạn trẻ hãy suy nghĩ cho kỷ và tìm cách thoát khỏi ô nhục mà đất nước đang gặp phải.

    Trả lờiXóa
  6. Hậu duệ Nhân Văn Giai Phẩm.lúc 14:19 2 tháng 3, 2012

    Các bạn sinh viên nên nghiền ngẫm bài viết này để tích lũy vốn sống, đừng trở thành nô lệ khi còn ngồi trên ghế giảng đường và đừng tiếp tay cho cái xấu, cái ác khi vào đời kiếm sống. Bất kể bạn làm ngành nghề gì, cứ có lợi cho dân, cho nước thì làm. Lương cao, bổng lộc nhiều nhưng công việc của bạn trực tiếp, hoặc gián tiếp kìm chế sự tiến bộ xã hội thì kiên quyết từ bỏ, mạnh mẽ lên tiếng vạch rõ những điều sai trái đó, dù bị mất việc hoặc tù đầy.
    Tương lai Việt Nam trông chờ nhiều ở các bạn.

    Trả lờiXóa
  7. cựu sinh viên bách khoalúc 14:44 2 tháng 3, 2012

    các bạn hãy tự học, nguồn tư liệu luôn có dồi dào trên internet, trang bị cho mình tiếng anh là đủ để có thể đọc hết tất cả tri thức trên internet thậm chí có rất nhiều trường đại học danh tiếng họ có cả kho giáo trình cho download free vậy hà cớ gì tự ràng buộc với cái giáo trình cổ hủ tào lao của 1 nền giáo dục vớ vẩn của cộng sản ?
    tôi là cựu sinh viên bách khoa trong sài gòn xin nói thẳng là giáo trình của bách khoa như cái hạch lở : những giáo trình cập nhật thì không thấy đâu chỉ chăm chăm học vô số những thứ vô cùng rác rưởi và trật bản lề , hết bị nhồi sọ bởi triết học mác lê vô giá trị đến lịch sử đảng, tư tưởng chẳng biết có phải của ông hồ hay kẻ nào đó dựng lên thành mớ tư liệu vớ vẩn , kinh tế chính trị ...
    tôi nhớ những giờ ngáp ruồi và ngủ gục trên giảng đường chỉ để mấy ông tiến sĩ đảng rao giảng cho cái đầu mình trở nên hồng hơn chuyên nhưng chẳng mấy thuyết phục vì sự thật đã quá rõ , người ta đã tận mát mục kích cái mà tư tưởng rao giảng nhồi sọ của họ toàn là thứ đạo đức giả phi thực tế mị dân và vô cùng hoang tưởng .

    riết cái đầu sinh viên càng ngày càng ngu , ra trường bị đào tạo lại là may sợ rằng thời buổi khốn khó tỉ lệ thất nghiệp còn tràn lan hơn

    vậy hỏi vì sao sinh viên nên nỗi ? chỉ vì mấy cái nhồi sọ rác rưởi làm đầu óc mất hết tư duy trở nên kém cỏi không còn khả năng tìm tòi tự học .

    chả trách mà sinh viên bách khoa mang tiếng "phản động" nhất trong tất cả các trường đại học phía nam, tôi không nghĩ chỉ một nguyễn tiến trung và ông thầy phạm minh hoàng mà tôi nghĩ chí ít 90% sinh viên và đội ngũ giảng viên là chắn có tư tưởng phản động nhưng im lặng mà chịu trận để có tấm bằng dắt lưng thôi

    Trả lờiXóa
  8. Khi còn ở giảng đường đại học, cái nơi mà người ta lúc nào cũng ra rả kêu gọi mọi đóng góp, mọi ý kiến phản biện của sinh viên, mình đã đưa ra ý kiến của mình trong giờ học, trong cả bài thi về CNXHKH, về Marx - Lenin :D
    Kết quả là mình thi lại hơi bị nhiều lần với cùng một giảng viên, cùng một môn học, kỷ lục nhất là Lịch sử Đảng, thi tới lần thứ 8 mới qua (nhờ chai rượu tây và cây thuốc là 555) ...
    Thật là nực cười :))

    Trả lờiXóa
  9. Cái nền giáo dục hiện nay người ta chỉ muốn đúc ra những con robot đã được cài sẵn chương trình chứ không phải những con người sáng tạo đích thực. Những hội đoàn của sv trong nhà trường cũng chỉ là những thứ bung xung ăn theo thì không biết có được hay không nhưng chắc chắn là nói leo hoàn toàn vô tích sự. Về phía sv thì còn lơ ngơ thụ động. Các bạn hoàn toàn có thể tẩy chay những môn học nhảm nhí vô ích, những ông thầy không đủ tư cách. Một vài người thì họ con gây khó dễ nhưng nếu số đông thì người ta chẳng làm gì được các bạn. Và chỉ như thế thì may ra tình hình mới được cải thiện, sv mới được tôn trọng và xứng đáng được tôn trọng.

    Trả lờiXóa
  10. Cảm ơn bài viết của tiến sĩ Từ Huy. Tiến sĩ Từ Huy qua bài viết đã mang lại cho những người trẻ SỤ TỰ TIN.

    Trả lờiXóa
  11. Bạn Từ Huy đã nhìn thấy sự thật, đã phản tĩnh, việc bạn vượt qua những khó khăn là điều hiển nhiên. Tuy nhiên như bạn lo lắng, nhiều sinh viên đã không ý thức được những gì đang diễn ra, và họ sẽ bị hoàn cảnh chôn vùi. Bài viết của bạn rất hay, (ít nhất là theo cả nhận cá nhân tôi) tuy nhiên nó cũng chỉ là tiếng chuông giữa biển. Để thay đổi nhận thức của sinh viên ngày nay cần có những phong đủ lớn mạnh. Viết tới đây tôi cảm thấy bế tắc vì Nguyễn Tiến Trung bị bắt rồi, đau đơn thay!!

    Trả lờiXóa
  12. Vừa đọc tin lại một vụ cháy xe ô tô ở Hà Nội, lần này là con Lexus khoảng 2 tỷ. Thiết nghĩ các bạn sinh viên được giáo dưỡng trong môi trường giáo dục Đại Học ở Việt Nam, các bạn đã từng đoạt giải Olympic quốc tế về toán học, hóa học sao không ra tay tìm ra nguyên nhân cháy nổ xe ở Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  13. Sinh viên là thành phần quyết định tương lai đất nước. Sao có thể ngồi yên để cho họ nhồi sọ thứ mác lê nin lỗi thời.
    "CS chỉ có thể lật đổ chứ không thể sua dổi được " Boris Yelsin

    Trả lờiXóa
  14. DÂN VIỆT NGHÈO YÊU NƯỚClúc 19:54 2 tháng 3, 2012

    giáo dục của chế độ này đả bị chê trong một bộ phim vào nhửng năm 60 là THÔNG qua trẻ con học bài đọc VẸT là "RẮN LÀ LOÀI BÒ ,BÒ SÁT KO CHÂN " câu dó là hiện thân của nền giáo dục cnxh , giờ đây còn mang màu sắc tư bả rừng rú (CÓ TIỀN THÌ LÀ HS GIỎI )

    Trả lờiXóa
  15. bài xã luận này cuả cô Từ Huy hay quá,tiếc là không đăng trên các báo lề phải

    Trả lờiXóa
  16. Ngay từ ngày đầu bước vào trường mầm non là các cháu đã được cha mẹ chạy trường rồi. cái chân lý chạy trường chạy điểm nó ăn sâu vào từng em học sinh , cũng mong rằng sau này trở thành sinh viên các em sẽ nhận thức lại

    Trả lờiXóa
  17. Các bạn sinh viên VN tìm hiểu cái óc thực tế, thực dụng của Tây Phương, nhất là người Mỵ

    Óc thực tế áp dụng trong việc học của các bạn là gì? Trong các môn học ở trường, môn nào hữu ích? Môn nào vô bổ? Hãy chuyên chú học môn nào hữu ích, còn ba cái thứ vô bổ như lý thuyết Mác Lê, đừng nên học một chữ. Nếu có thể được, hãy dành thời giờ đó học những môn hữu ích. Cách giải quyết điểm cho môn Mác-Lê Thì cứ dúi chú Hồ vô là xong. Cứ coi như mua ba cái môn thổ tả mà nên giáo dục CS nó bắt mình phải học.

    Thực tế hơn nữa, hãy học Anh Văn cho giỏi. Có lẽ nên đặt nó lên ưu tiên hàng đầu trong sự học của bạn Với Internet ngày nay, giỏi Anh Văn sẽ là chìa khóa mở ra cho bạn một môi trường giáo dục phong phú, một đại dương kiến thức bao la. Tôi không nói về ba cái kiến thức "hạ cám" ở đa số trang mạng xàm trên Internet; tôi đang nói về kiến thức "thượng vàng" nơi trang mạng các trường đại học và các tổ chức học thuật và xã hội uy tín. Một sinh viên ở Mỹ sẽ dùng khá nhiều thì giờ để tìm tòi, nghiên cứu, tìm tài liệu qua Internet. Giỏi Anh Văn sẽ là một công cụ đắc lực cho bạn gặt hái kiến thức ở các ngành hoc khác.

    Nếu bạn giỏi Anh Văn, nó có thể là lợi thế khi bạn đi xin việc. Nếu bạn muốn làm cho một công ty ngoại quốc hoặc có dính dáng đến ngoại quốc, biết Anh Văn sẽ rất đắc dụng. Sau cùng, Anh văn có thể giúp bạn mưu sinh bằng cách dạy Anh Văn. Nếu bạn có khả năng tài chánh và muốn du học, Anh Văn là điều kiện phải có để du học ở một nước dùng tiếng Anh trong giáo dục: Anh, Mỹ, Canada, Úc, Tân Tây Lan, Ấn Độ, Phi luật Tân, Singapore, Nam Phi, Hong Kong, v.v... Nếu bạn có điều kiện đi du học, đừng bỏ lỡ nó. Co thể bạn sẽ phải nỗ lực gấp đôi ở năm đầu trong việc làm quen và hội nhập với môi trường mới, nhưng đó cũng là kinh nghiệm sống phong phú cho bạn. Tại sao nên du học nếu có thể được? Vì bằng cấp Anh, Mỹ, v.v... có giá trị hơn vì nó bảo đảm hơn. Nếu chủ nhân một công ty đang tuyển nhân viên: giữa một người có bằng tại Anh, Mỹ và một người có bằng tại VN, họ chọn ai? Không phải vì vọng ngoại, nhưng họ sẽ dễ dàng chọn người có bằng cấp nước ngoài hơn vì họ tin tưởng ở cái bằng đó hơn. Họ không dám chắc người có bằng VN là bằng thật hay bằng mua, thi thật hay thi phao. Chính những loại đảng viên cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ dzỏm giống như các cán gộc Hà Nội, Hải Phòng và nạn mua bán bằng của hệ thống giáo dục VN vô tình làm cho bằng cấp VN mất giá trị. Bạn bỏ ra cùng thời gian và công sức học để có được tấm bằng, mà giá trị hai tấm bằng khác nhau, thì bạn chọn học để lấy cái nào?

    Trả lờiXóa
  18. Ở Việt Nam ai cũng thấy tình trạng sau đây:
    An toàn giao thông vẫn rất tệ hại dù đã sử dụng hết các biện pháp lẫn lời kêu gọi hãy …văn hóa giao thông.
    Trong y tế, bệnh viện treo bảng nói không nhưng phong bì của bệnh nhân vẫn còn đất sống.
    Trong ngành giáo dục tệ nạn không hề giảm dù đã cải cách nhiều lần, hàng loạt lời kêu gọi như nói không với bệnh thành tích, chống ngồi nhầm chỗ, chống dạy thêm học thêm tràn lan,…
    Trên mọi lĩnh vực, chính nhà nước CSVN cũng phát động rầm rộ các phong trào, vô số lời kêu gọi nhưng tất cả hoài công vô ích.

    So với phương tiện của nhà nước CSVN, không rõ lời kêu gọi của tác giả Nguyễn Thị Từ Huy có bao nhiêu trọng lượng? Xin hỏi tác giả đã có bài viết nào dành đồng nghiệp vô cùng mô phạm là các giảng viên, những giáo gư tiến sĩ vô cùng trí thức với lời kêu gọi có tác dụng tích cực hơn so với học sinh sinh viên ngây thơ trong trắng?

    Không phải chỉ sinh viên mà chính nhà giáo cũng khó khăn với nền giáo dục như thế này. Hơn ai hết chính nhà giáo có nhiều lý do để tin và vượt qua khó khăn này. Lý do chính đáng nhất và sâu xa nhất: trí thức, nhà giáo là con người.

    Có hay không lời kêu gọi, sinh viên và đa số người dân cũng tự học cách bảo vệ mình trong xã hội Việt Nam nhiều bất ổn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có ai đó nói: Nếu lịch sử không thể sửa lại thì ta hãy tập thay đổi hiện tại và tương lai.

      @: Xin hỏi Trần thế, anh có phải là người đã hòa âm bản nhạc: "Con có một tổ quốc" cho Đại hội công giáo năm 2011?)(của cố HY Nguyễn Văn Thuận không?)

      Xóa
    2. @hh: Không.
      tranthevn11@ gmail.com

      Xóa
  19. Phạm Phúc Hảilúc 21:40 2 tháng 3, 2012

    Bài viết rất hay. Tôi tin rằng tác giả là người có bản lĩnh, có nhân cách và chắc chắn thành công trong cuộc sống. Các bạn sinh viên rất nên đọc và suy ngẫm. Và không chỉ sinh viên, mà cả nhiều người trong chúng ta cũng rất nên đọc và suy ngẫm. Cám ơn tác giả bài viết.

    Trả lờiXóa
  20. tôi cũng ở tuổi như các bạn sinh viên,tôi kô có cơ hội để học hành ,tôi đang phải lao động để kiếm sống và thật tình cờ tôi được biết trang 'dân làm báo',và tôi vào đây thường xuyên để đọc những bài viết rất thật về cuộc sống xã hội quanh mình,thật bất ngờ là hôm nay tôi cũng đã thấy đc nhiều bạn sinh viên đã vào đây đọc và trả lời nhiều,tôi nghĩ đây là một tín hiệu đáng mừng cho tương lai,cho dân tộc Việt được vươn vai đứng dậy...

    Trả lờiXóa
  21. Nguyễn Sài-gònlúc 22:12 2 tháng 3, 2012

    Đây là một bài viết rất hay,các bạn học sinh và sinh viên ở VN nên in bài viết này và lồng vào bìa ở mỗi cuốn vở của mình !
    Đi biển thì phải có la bàn,bài viết này là một cái la bàn trong việc học cho các bạn !

    Trả lờiXóa
  22. Rất nhiều người đồng ý với ý kiến cho rằng bài viết này được ví như la bàn để định hướng, là cẩm nang gối đầu giường của không chỉ của HSSV, còn là của tất cả mọi người (cả những bậc cha mẹ và những vị có chức quyền) mong muốn trở thành người thực sự hữu ích, không nô lệ vào điểm số.
    Cám ơn Tiến sĩ Từ Huy đã cho độc giả và cả các bậc giáo sư một bài viết rất quý giá. Giá trị của bài viết này ở tầm cao trí tuệ và uyên tâm minh triết trong từng ý tưởng của bài, có tác dụng khai sáng và tỉnh thức cho những cái đầu bị mê muội và bưng bít qua nhiều năm bị giáo dục nhồi sọ.
    Bài viết là một cái tát nẩy lửa vào đường lối giáo dục lỗi thời bắt HSSV phải chịu một nền giáo dục nhồi sọ bởi những học thuyết và tư tưởng lỗi thời đã bị lịch sử nhân loại ném vào sọt rác.
    Giá trị của bài viết còn khẳng định tấm bằng Tiến Sĩ của chị Từ Huy thật xứng đáng, đúng thực chất, đúng trình độ. Những kẻ "tiến sĩ dỏm", "tiến sĩ giấy", ngay cả những "giáo sư trùm chăn" hoặc "giáo sư hữu danh vô thực" cũng không thể có được một bài viết sâu sắc và quyết liệt như thế.
    Những người tiến bộ hoan nghênh bài viết này của TS Từ Huy. Bài này nên được Bộ GD-ĐT lưu ý cho ban hành trong các trường học, nếu họ muốn thực sự cải cách giáo dục để hội nhập với thế giới. Bằng không, đừng có mơ mà đuổi kịp các nước láng giềng.

    Trả lờiXóa
  23. nvtn (người Việt trong Nước)lúc 18:56 3 tháng 3, 2012

    - Bác-sĩ sơ-xuất => giết 1 mạng người
    - Giáo-viên sơ-xuất => giết 1 thế-hệ
    - Chính-trị gia sơ-xuất => giết cả 1 dân-tộc...
    Thật là nực-cười cho cái chế-độ cứ bám-víu vào CNCS để làm lợi cho bản-thân mình và lãng-phí trí-tuệ của bao nhiêu thế-hệ có-thể làm cho Việt-Nam hùng-mạnh với thế-giới!

    Trả lờiXóa
  24. Đừng đổ tội cho thời cuộc, người ta xây nên cả một chế độ hay bất cứ cái gì thì đều muốn bảo vệ nó. Cái quan trọng là mình biết mình đang ở đâu và mình cần gì. Than thở ít và lạc quan nhiều sẽ tốt hơn cho các bạn

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn