Ra biển, nhớ Điếu Cày

Trịnh Sơn - Mùa nóng đang xâm chiếm miền Nam. Những cơn mưa cuối cùng không thể xoa dịu bức xạ và ô nhiễm xộc vào da thịt người ta. Tôi ra biển. Sáng chủ nhật, mấy trăm người lăn xả vào nước. Sóng yên bình, thỉnh thoảng quất lại một đợt cao vút trắng muốt. Mấy em chân dài nhí nhảnh lý lắc ngực mông tranh sắc với biển. Mấy chàng thanh niên khoe cơ bắp hồ hởi làm bổn phận đàn ông. Tự nhiên, tôi nhớ Điếu Cày. Người đàn ông từng một thời đầu quân cho cái gọi là Quân đội nhân dân Việt Nam, “thuộc về nhân dân là những gì người ta đã bỏ đi”, câu nói này tôi nghe anh nói ở góc đường Nguyễn Văn Cừ - quán Nguyệt Cầm. 

Làm lính không đặng dung thân, anh tự mình sống với ý chí đóng góp tài lực cho công cuộc đổi mới xã hội. Đổi mới thật sự chứ không phải giọng điệu hô hào đổi mới như của mấy cha đảng viên tha hóa, ngủ gật trong giờ hành chính và ký hợp đồng nhận phong bì nửa đêm về sáng ở nhà hàng sang trọng. Những ngày ấy, tôi có vài điểm chưa thỏa mãn với cách làm của anh – nhưng tuyệt đối tôn sùng cách nghĩ của anh: Dấn thân ! Con đường có thể mịt mù nhưng từng bước chân chúng ta đi phải ngay thẳng, đàng hoàng! 

Rồi, đùng một cái, anh bị bắt. Đùng một cái đảng cộng sản lộ ra mồn một cái bản chất nhu nhược trước Tàu khựa bá quyền. Họ truy lùng, theo dõi, bắt bớ những đứa con máu đỏ da vàng dám cất lên tiếng nói yêu nước. Không có gì là bất ngờ, với anh Điếu Cày và những cây bút viết bằng máu. Chúng ta sẵn sàng ở tù, sẵn sàng chết, sẵn sàng mất tích – không phải để làm liệt sĩ, không mong tổ quốc ghi công, không muốn lãnh một đồng xu ơn nghĩa nào – mà, để khẳng định rằng SỰ SỐNG LÀ CỦA CHÚNG TA, ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN, KHÔNG PHẢI CỦA ĐẢNG HAY CỦA AI BAN PHÁT CHO. Hành trình tìm kiếm tự do là hành trình của lửa, tuyệt nhiên không phải chỉ là dám nhúng vào lửa. Con thiêu thân chết vì ám ảnh nòi giống trước lửa nên cứ cố lao vào lao vào và cái chết trở thành sự bắt đầu trong ánh nhìn của lớp lớp con cháu theo sau. Chúng ta có thể là một bầy thiêu thân, nhưng tuyệt đối không phải vì nỗi sợ hãi trước sức thiêu đốt của lửa độc tài, áp bức. Niềm tin vào công lý hỗ trợ tinh thần chúng ta, làm cái phao cho chúng ta neo đậu lại giữa vũng lửa đang nung nấu dân tộc mình…

Tác giả, nhà thơ Trịnh Sơn hiện đang sống tại Vũng Tàu

Ấy, những lời anh Điếu Cày nói. Những ngày đó, anh Ba Sàigòn đã xác tín chủ nghĩa mà nhân dân Việt Nam đang khủng hoảng, là chủ nghĩa tự do chứ không phải bất cứ thứ lý thuyết lộn tùng phèo nào. Hôm nay, tao bị bắt thì coi như vào cái lồng hẹp hơn. Không hề hấn gì so với cái lồng chữ S đang giam hãm mấy mươi triệu dân đen! Cái lồng luôn là cái lồng. Đừng quên, họ có thể cắt cánh một con chim nhưng không bao giờ có thể xóa bỏ ước vọng tung bay của nó! Tôi còn nhỏ, mới hăm mấy tuổi đời nhưng cũng kịp nhúng tay vào vài cái rọ của chính quyền, như đứa em côi cút dưới mái nhà các bậc tiền bối dựng lên bằng ánh sáng tranh đấu. Còn nhớ, có hôm tôi đã khóc ở một góc Quách Thị Trang: Rồi mai, có khi anh em mình đều bị dán nhãn “tội phạm, lang thang vô gia cư, xì ke ma túy, mại dâm…” bị lùa lên xe bít bùng rồi đưa đi miết! Câu ta thán bi quan ấy vậy mà thành thiệt. Lần lượt từng đôi tay chân chính con người bị tra vào gông cùm. Ánh mắt nhân dân nhìn chúng tôi một cách thảm hại, tiếc rẻ. Ôi, nhân dân bao dung và ngây thơ của tôi! Người cứ dành nước mắt để khóc cho một ngày tự do thực sự - khi những cặn bã rác rưởi chế độ này đã tiêu tan cùng lử của nó!

Cái neo vững chắc giữ chúng ta ở lại với phong trào đấu tranh, trước mắt là đòi chủ quyền biển đảo, sau là đòi quyền tự do – dân chủ. Sống mà nước không dung, tâm không dám bộc bạch, miệng không dám nói thì sống làm gì?

Ngồi đây mà triết lý
Thế chấp nhận hòa bình?
Ngồi đây mà ngủ kỹ
Trước thực tế chiến chinh?

Ta nói cho ta biết
Sự gục mặt đê hèn
Đang sống nhưng đang chết
Đang ngụp giữ bùn đen

Phương trời này khói lửa
“nỗi chết ấy không rời”
Quay lưng không thể được
Xin lên tiếng với tôi

Đây là bài thơ viết bằng máu XIN LÊN TIẾNG VỚI TÔI của Trần Đình Lương, in trên Đặc san Tổng hội sinh viên Sài Gòn 1964. Chúng tôi đã đọc cho nhau nghe đến thuộc lòng, và lấy đó làm món quà mừng Mẹ Nấm ngày ra tù.

Nay, Mẹ Nấm đang thay phiên gác, viết thư đòi Chủ tịch nước trả tự do ngay lập tức cho Điếu Cày. Ước gì, ông Trương Tấn Sang biết đọc và biết nhìn nhận thực tế tình hình để giải quyết cho êm đẹp. Thiết nghĩ, muốn họ thay đổi thái độ sống, chúng ta phải giữ vững kiên tâm đấu tranh, tinh thần vững vàng và làm gương cho những người còn bị nỗi sợ hãi khống chế.

Thương cho những con sóng đang cồn cào quấn quýt bờ bãi. Thương cho niềm sung sướng tạm bợ của bao nhiêu thân thể đang ngụp lặn vào sóng tìm sự mát mẻ nhất thời. Thương cho tôi, đứng trên bờ biển mình mà lấm lét thương nhớ xa xôi.

Điếu Cày – Ngọn đuốc sống! Anh không bao giờ chết trong lòng Việt Nam!

Phan Thiết, 23/10/2011

15 Nhận xét

  1. Như có bác hồ trong ngày vui đại thắng. Lời bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng. Ba mươi năm đấu tranh giành toàn vẹn non sông. 30 năm DÂN CHỦ cộng hòa kháng chiến đã thành công....
    bác đã tìm ra dân chủ rồi mà bày đặt tìm dân chủ nữa. Buồn cười! Bây giờ ai cũng có cơm ăn, áo mặc. Ai cũng được đến trường...Người già được tưởng nhớ, xây tượng.
    Mùa thu lại nhớ bác hồ
    Hai tay bác dựng cơ đồ bác ơi
    Ba đình cờ đỏ rợp trời
    Bác cười râu tóc rạng ngời ánh dương
    Việt Nam là một thiên đã đường
    Chủ nghĩa xã hội phi thường lắm thay.
    Ai ơi nhớ lấy câu này
    Quang vinh nhờ đảng dựng xây đó mà.
    Cháu nhớ bác!

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Khanh sac says:
    20:17 Ngày 23 tháng 10 năm 2011
    đéo cần đảng và bác hồ thì dân vẫn có cơm ăn âo mạc không khêo còn tốt đẹp đàng hoàng hơn gấp trăm lần bây giờ ý?
    lên muốn so sánh thì hãy nhìn ra các nước bên cạnh mình như thái lan malaysia hay philipin sanhgapo ý?đéo j cứ phải tự huyễn như thằng "khanh sac says ý?????

    Trả lờiXóa
  4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Sao lại có loại người ngợm ngông nghênh trong này! Núi Thị Vải sẻ đè cái Thằng tục tỉu kia.Mỗi quốc gia đều có vận mệnh. Đôi khi không cần mủi tên hòn đạn để đổi thay.Xét công và tội với Đảng Cọng sản thì tội quá nhiều. Mai Ta hậu xét. Còn mấy kẻ phàm tục thì khỏi xét.

    Trả lờiXóa
  6. Một bài viết rất hay, nhưng cũng rất buồn.
    Tôi nhớ Điếu Cày quá!!!

    Trả lờiXóa
  7. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Xông vào trận đánh

    Chữ Dân Chủ
    Đừng vẽ vời trên cát
    Sóng cuốn trôi ,tan nát đợi chờ
    Hãy như Trần Dần bị bẽ bút gãy thơ
    Dùng dao khắc những lời thơ trên đá.

    Trôi dạt về mô ? Quê Hương rẽ đường trăm ngã
    Hoàng Trường Sa đâu êm ả biển đông
    Sáng ra khơi thuyền ta chở nặng nỗi hận lòng
    Sóng phương Bắc,sóng phủ ròng,đầu ta bạc.

    Đêm trùng khơi,đâu giọng hò câu hát
    Còn lại chăng là chuỗi tan tác lo âu...

    Sóng biển Đông sóng cuồng cuộn đỏ mầu
    Ta bật khóc
    Còn đâu Tổ Quốc !.

    Là ngư phủ,ta thương ta ,thương những mảnh đời tất bật
    Những tâm hồn chân chất của dân quê
    Ta không văn thơ thi phú tràn trề
    Gởi căm hận ,vụng về vài câu chữ.

    Tổ Quốc ta,hôm nay ai chế ngự
    Một đám ma vương quỉ dữ lộng hành
    Biển của ta từ ngàn xưa lòng biển luôn xanh
    Nay Thái Thú đã biến thành biển đỏ.

    Bão trùng khơi,bạn ta đã ra đi trong cuồn gió
    Bởi đảo yêu đã bị giặc đỏ tiếm quyền
    Thuyền ngất ngư trong bão lộng đảo điên
    Quê hương mất,thuyền không còn chỗ nấp.

    Đất quê ta giờ giặc Tàu tràn ngập
    Giặc vô đây với đầy ắp những mưu toan...

    Việt Nam ơi
    Đã mất hay còn ?
    Ta vẫn giữ một niềm son trung tín
    Hận trong ta,lòng này thề giữ kín
    Mai ra khơi thuyền ta sẽ chở đầy chất nổ đạn bom
    Biển là Quê Hương,ta lấy biển làm hòm
    Xông vào tàu giặc , chết dưới vòm trời Việt.

    Vì Tổ Quốc
    Xác thân ta nào tiếc.
    Cho biển quê xanh biếc ngàn xanh
    Cho ngư phủ ta được sống an lành
    Vợ con ta được năm canh tròn giấc

    Ta chỉ là đám dân chài nhưng tấm lòng rất thật
    Không lầu son không vàng chất đầy nhà
    Nhưng ta sẽ sẵn sàng góp xác cho quê cha
    Không hèn như bọn thái thú đem sơn hà dâng bán.

    Việt Nam ơi ngày mai tươi rạng
    Dãi ngọc ngà năm tháng sẽ vươn lên
    Ơn núi sông ta nguyện đáp đền
    Một nước Việt tiến lên vững mạnh

    Giặc thù hãy nghe đây,ta đã sẵn sàng xông vào trận đánh.


    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa
  9. Nguyên Thạch lầm thơ Phùng Quán với Trần Dần của Nhân Văn Giai Phẩm rồi. Hai câu thơ này là: "Bút giấy tôi ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá." Bài của thi sĩ Trịnh Sơn làm chúng ta càng nhớ anh Điếu Cày nhiều hơn. Cám ơn thi sĩ và DLB đã trích đăng lại.

    Trả lờiXóa
  10. Chào Thanh Bình

    Cảm ơn bạn đã nhanh kịp nhắc giùm,lúc đăng vội,tôi cũng ngờ ngợ.

    Xin cáo lỗi cùng bạn đọc,thay vì Trần Dần là Phùng Quán.Nếu được DLB sử hộ thì hay biết mấy.

    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa
  11. Có 1 sự thật hiển nhiên là khi có 1 bài viết của 1 tác giả "mới" mà DLB đăng tải thì thường là có rất nhiều CAM hay quýt gì đó ném đá dấu tay. Ý đồ của bọn chúng là làm cho tác giả chán nản và người đọc phân vân.
    Nhưng thiết nghĩ chúng ta tôn trọng đa nguyên thì cứ để cho họ nói, biết đâu khi họ để lại 1 còm, thì hôm sau họ lại vào xem DLB. Như thế là được rồi.
    Mà khi 1 CAM nào vào DLB đến lần thứ 10 mà chưa nhận thức được điều gì đúng, điều gì sai thì.... đi ăn cứt đi

    Trả lờiXóa
  12. Đúng là Một con én không làm nên muà Xuân ,nhưng khi thấy có én là báo hiệu muà Xuân sắp đến.

    Trả lờiXóa
  13. Có ai kia nói: "Cháu nhớ bác!". Bác đây là Bác Hồ. Tốt!

    Nhớ bác mà nhớ chung chung thì không được. Nhớ bác thì phải làm theo lời bác dặn trưóc lúc ra đi. Bác Hồ dặn lại trong di chúc của Bác:

    "Về việc riêng - Sau khi tôi qua đời, chớ nên tổ chức đám đình, lãng phí ngày giờ và tiền bạc của nhân dân.

    Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, nói chữ là "hoả táng"."

    Ai kia nói "Cháu nhớ bác!" mà không "hoả táng" xác bác là nói đểu. Nói đểu giống như cả cuộc đời của Bác toàn nói đểu.

    Hỏi ai kia còn nhớ bác?

    Trả lờiXóa
  14. Cám ơn bài viết của một người can đảm.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn