Chúng nó phò Tàu...

Huỳnh Ngọc Chênh - Vừa rồi về Đà Nẵng ghé qua làng Trung Lương quê tôi, tôi gặp chú. Chú ngồi trước cửa căn nhà sắp giải tỏa nhìn ra cánh đồng lúa của chú đang được san lấp thành đất nền với ánh mắt buồn buồn. Tau biết thế này hồi trước chẳng theo chúng nó làm gì cho khổ thân. Lời chú phát ra như một tiếng thở dài cho thoát ra cái gì đó có chút âm hưởng của sự căm giận trong lòng.

Tôi nghĩ chú buồn cho các mảnh ruộng và ngôi nhà của mình bị giải tỏa với mức đền bù chẳng đủ đâu vào đâu nên an ủi động viên: Thì chú được lên ở chỗ mới khang trang... Chú ngắt lời: Rồi ngồi đó nhìn ra đường mà sống hả? Tau cả đời làm nông chừ về già sống được cũng nhờ vào chút vườn, miếng ruộng. Rồi ngừng lại một lát, chú buông thêm một câu: Nhưng tau có chấp chi chuyện đó.

Chú chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, hồi xưa học cùng lớp với tôi ở trường làng, vai vế trong họ chú xếp ngang ba tôi nên tôi gọi là chú. Chú có rất nhiều tài ngay khi còn bé. Chú khéo tay và thiện nghệ trong hầu hết các môn chơi cũng như môn làm ăn như bắn bi, u mọi, câu cá, bắn chim, bẫy chim, làm bẫy chim, đan thúng rổ, đan lưới, làm lờ đó bắt cá, trồng cây, làm ruộng...Với một thằng bé chân tay luộm thuộm, vụng về chẳng biết làm gì như tôi, hồi đó chú là thần tượng mà tôi luôn ngưỡng mộ.

Thời chiến tranh làng tôi là làng "xôi đậu" vì kẹp giữa hai chiến tuyến. Sát rạt phía trên làng tôi là làng đạo Cồn Dầu nơi đặt căn cứ và đồn bót của phe Quốc gia. Bên kia sông Cái, quê ngoại của tôi là làng Khuê Đông thuộc phe Giải Phóng. Nói là xôi đậu nhưng làng tôi, theo lẽ yêu nước tự nhiên, trong lòng ai cũng ngấm ngầm theo phe chống Mỹ. Thanh niên lớn lên một số đi lên núi, một số lớn chạy xuống Đà Nẵng để tránh chiến tranh, để trốn bắt lính và để tìm kế sinh nhai. Ai không trốn được lính thì phải đi chứ không ai tự nguyện xung phong.

Chú đến tuổi lính thì dự định trốn lên núi theo Giải phóng, nhưng đường dây bảo chú ở lại hoạt động bí mật tại chỗ. Hoạt động thời gian bị lộ, chú cùng nhiều người trốn thoát chạy xuống Đà Nẵng. Ở Đà Nẵng chưa được bao lâu thì chú bị bắt lính. Chú vào Biệt Động Quân để lãnh được nhiều tiền. Sau mấy tháng quân trường chưa kịp đưa về đơn vị mới, chú lĩnh một cục lương rồi trốn về Đà Nẵng ăn chơi thỏa thích. Hết tiền chú lại trốn về làng liên lạc với đường dây để lên núi. Nhưng Giải phóng không tin chú nữa nên bảo chú cứ ở lại làng hoạt động bí mật. Lại bị lộ, chú trốn xuống Đà Nẵng, lại đăng lính với một cái giấy khai sinh khác. Lại lĩnh tiền rồi trốn về ăn chơi...

Đời chú đã bốn lần đi lính như vậy, trong đó có hai lần chú không trốn được, phải ra chiến trường cầm súng bắn vào phe ta. Và một lần đơn vị chú về đóng ở Hòa Cầm, gần làng, chú mang cả súng đạn trốn về làng bắt liên lạc với đường dây. Ngay đêm thứ hai chú tham gia với một toán du kích tấn công vào một đồn Địa phương quân đóng ở bìa làng. Nhiều người chết, cả hai phe. Riêng chú thoát chết, ngay đêm đó mang súng trở về đơn vị, khai với cấp trên "em trốn về Đà Nẵng thăm bồ".

Lần đi lính cuối cùng, chú ôm lương trốn về Đà Nẵng ăn chơi thì đường dây gọi chú về làng hoạt động bí mật và giao chú một nhiệm vụ : Đánh mìn một tiểu đội lính Mỹ.

Nhiệm vụ đó chỉ giao cho hai người, chú và một cộng sự cũng là bạn chú.

Ngay trước mặt nhà tôi có một bến sông với dãi cát rất sạch mà trẻ con cũng như người lớn trong làng thường xuyên xuống tắm. Lính Mỹ đến làng hầu như đều thích bến sông nầy. Hết đợt lính nầy đến đợt lính khác đến đóng quân đều xuống tắm chung với đám trẻ con trong làng. Nhiệm vụ của chú là đánh vào đám lính Mỹ đang tắm nầy. Trước đó đã giao cho vài người nhưng chưa ai làm được nên phải chờ đến chú.

Chú rất khéo tay và tinh khôn nên làm được ngay. Chỉ sau vài ngày điều nghiên, chú đã chôn được khối thuốc nổ dưới bến sông và kéo đường dây điện dọc theo bờ ruộng dài hơn 200 mét lên đến lùm tre ngay cổng nhà tôi mà không để lại chút vết tích gì. Sau đó chú về chui vào hầm bí mật nằm chờ với một lát pin thủ trong túi.

Công sự của chú chưa bị lộ, nên ban ngày đến lảng vảng sau hàng tre nhà tôi để quan sát khi có lính Mỹ xuống tắm đông là chạy về báo cho chú ngay. Suốt 15 ngày qua là gần 10 lần cộng sự về báo đã có lính Mỹ tập trung tắm rất đông nhưng chú chỉ một vài lần đầu xuống quan sát rồi trở về mà không ra tay. Những lần sau nghe cộng sự báo cáo, chú không ra khỏi hầm nữa mà chỉ hỏi một câu: có bọn con nít không? Trả lời: có, là chú ngồi lặng thinh không chịu hành sự. Tổ chức nóng ruột thúc hối, thời cơ đến sao không ra tay, rồi đòi kỷ luật chú và ép chú giao nhiệm vụ lại cho người khác, vì để lâu quá sẽ bị lộ. Thế là qua 1,2 ngày sau chú đành phải ra tay. Khi cộng sự chạy về báo hôm nay có lính Mỹ tắm và lại rất đông, chú bảo cộng sự: Mi xuống báo cho con nít rút về nhà hết đi. Cộng sự tái mặt: Không được, lộ ngay, không được phép. Chú bảo: Mi báo xong là chạy ngay lên núi. Tau xuống mà thấy không còn con nít mới cho nổ. Cộng sự của chú đành liều mình xuống tìm cách nhắn nhủ bầy trẻ con. Bọn trẻ con may sao bắt được tín hiệu, ngưng tắm, truyền tai nhau, lần lượt rút đi mà không hiểu làm sao đám lính Mỹ lại chẳng hề nghi ngờ.

Chú xuất hiện ngay sau đó trước cổng nhà tôi, móc từ lùm tre ra hai mối dây điện, gắn vào lát pin mỏng, chưa kịp nghe tiếng nổ cách đó hơn 200 mét vọng lên, đã chạy một hơi thật xa rồi xuống luôn Đà Nẵng.

Theo dì tôi và một vài người bà con ở gần đó, chỉ vài ngày sau, kể lại với tôi, phải đến gần mười chiếc trực thăng mới cáng hết xác lính Mỹ mang đi. Máu nhuộm đỏ bờ sông và kéo dài lên đám ruộng lúa nơi trực thăng đáp. Không một đứa bé nào trong làng bị vạ lây mặc dù hôm đó trời rất nóng nên chúng tắm rất đông.

Sau đó lính Mỹ tràn vào làng, bắt không sót một đứa con nít. Dĩ nhiên chưa kịp bị đánh, một vài đứa lớn tuổi đã đồng loạt khai ngay ra người cộng sự đã phát tín hiệu cho chúng để chúng phát lại cho mấy đứa nhỏ hơn. Người cộng sự đó cũng là bạn học của tôi khi bé, đã trốn thoát xuống Đà Nẵng trước đó, rồi tìm đường lên núi. Sau ngày giải phóng, anh ta cũng về làng làm nông dân cho đến bây giờ và cũng sắp mất nghề như chú tôi.

Sau vụ đó, chú lên núi ở hẳn nhưng rồi cũng không được tín cẩn, sau một trận càn chú bị mất liên lạc, chú tìm cách trốn về Đà Nẵng sống lẫn tránh cho đến ngày giải phóng.

Sau ngày đó, chú có người anh ruột theo giải phóng về làm công an ở Đà Nẵng bảo chú ở lại làm công an, nhưng chú từ chối.

Chú chỉ muốn về quê làm nông và lập tức biến thành một lão nông tri điền, qua thời vất vả của hợp tác xã, chú làm ăn ra, xây dựng được nhà cửa khang trang, nuôi các con ăn học đàng hoàng. Hồi đó tôi có lần hỏi chú: Sao chú không làm khai báo công trạng để lĩnh huân chương? Chú nói: Tau làm ruộng thì cần chi thứ đó.

Rồi có lần về quê gặp chú, tôi đề nghị viết lại chuyện của chú. Chú nói một câu làm tôi bất ngờ và sau đó cảm thấy xấu hổ: Chuyện giết người thì có hay ho chi mà kể lể ra.

Vì vậy mà mấy chục năm trôi qua, tôi viết rất nhiều thứ nhưng chuyện của chú tôi không hề đụng đến dù rằng chuyện ấy không cần chú kể ra tôi cũng thuộc đến nằm lòng. Cho đến lần nầy gặp lại, chú lại làm cho tôi bất ngờ hơn nên tôi không thể không viết dù chú có cho hay không.

Khi nghe chú nói tau chấp chi chuyện đó, tôi hỏi chứ chú chấp chuyện chi. Chú nhìn ra cánh đồng một hồi lâu rồi quắc mắt lên nhìn tôi nói: Chúng nó phò Tàu giử ghế, đạp vào mặt người yêu nước mi không biết hay răng còn hỏi?

Tôi hiểu ra, chú biết hết, chú chỉ là một lão nhà quê làm ruộng, sống ở góc làng, nhà cửa ruộng vườn bao đời đang bị cày ủi giải tỏa, lẻ sống sắp mất nhưng chú không hề để lòng. Chú chỉ căm giận cái chuyện mà người dân trong cả nước đang căm giận.

Huỳnh Ngọc Chênh

17 Nhận xét

  1. Tui phải công nhận là có : Quả báo !

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn tác giả, giọng văn quen quá...

    Trả lờiXóa
  3. chu chau deu co dong mau KHUNG BO nhu nhau!!giet nguoi ma ke rat thoai mai!!
    ca doi chu chau nay se nhan lay qua bao!cung khong biet co con keo theo doi con chau khong nua??

    Trả lờiXóa
  4. Nguyễn Bá Thanh BT ĐÀ NẴNG là trùm sò chuyên đề giải tỏa đất đai ở ĐÀ NẴNG nhằm CƯỚP ĐẤT CỦA NHÂN DÂN đễ trục lợi như : Cồn Dầu ,Hòa Xuân - Hòa Qúy , Hòa Liên ,Hòa Sơn ,Hòa Phong ,Hòa Châu ,Hòa Phước ....v v làm cho nhân dân điêu đứng nghèo kiệt còn Bá Thanh và bọn quan tham đàn em thì giàu nứt đố đổ vách

    Trả lờiXóa
  5. Chời ơi,chĩ 1 tiểu đội(dù là bự như Mỹ) mà phải 10 trực thăng mới chở hết.

    Trả lờiXóa
  6. cung vi cs ma gio no k bit on do ma.

    Trả lờiXóa
  7. Nhung ke giup tay cho cong san bay gio bi chinh cong san buc hai la 1 bai hoc dang phai hoc.Va nhung con nguoi nay se cung se la mam dai hoa cho ngay cong san phai diet vong.
    Co Troi rat mau nhiem.Hay cho ma xem!

    Trả lờiXóa
  8. đọc bài viết này tôi chỉ nói với tác giả một câu.
    nổi khổ của cả dân tộc và đại họa mất nước hôm nay,là có chiến công hào hùng của những người ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CỘNG SẢN ./.

    Trả lờiXóa
  9. CS là ông tổ của khủng bố

    Trả lờiXóa
  10. Chuyện bá láp, ba xu, chả có nội dung và ý nghĩa gì cả!.

    Trả lờiXóa
  11. "Tôi hiểu ra, chú biết hết, chú chỉ là một lão nhà quê làm ruộng, sống ở góc làng, nhà cửa ruộng vườn bao đời đang bị cày ủi giải tỏa, lẻ sống sắp mất nhưng chú không hề để lòng. Chú chỉ căm giận cái chuyện mà người dân trong cả nước đang căm giận."

    Một lão nhà quê làm ruộng mà cũng biết đến chuyện "đạp mặt người yêu nước" chứng tỏ tin tức này đã được loan truyền sâu rộng trong nhân dân. Mất mát của cải, ngay cả cái lẽ sống cuối cùng cũng không bằng cái hận đất nước bị xâm lăng. Tấm lòng yêu nước của người dân quê này thật đáng quí biết bao. Có lẽ mà bao năm bị tàu đô hộ, chúng ta vẫn còn hãnh diện là Người Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  12. Tại sao DNB lại xóa comment của tôi đi, và không để dấu vết gì vậy.
    Đọc bài viết tôi nhận đình là cái tựa đề " chúng nó phò tàu" ls chính tác giả chứ ai, rất hăng hái kể chuyện chú "giết" lính Mỹ một cách hăng say như vậy thì ...

    Trả lờiXóa
  13. những hành động này có khác gì KHỦNG BỐ thời nay, giết người sát thương hàng chục mạng cùng một lúc mà kể ra với một giọng điệu thật bình thường. Trong câu chuyện này thì những trẻ em không bị thiệt mại vì hành động gài bom giết Mỹ của người đặc-công này, nhưng với trường hợp mà tôi sắp kể ra đây thì không được như vậy. Số là vào năm 1969 hay 1970 gì đó gia đình tôi sống ở Dalat và có một vụ khủng bố nổ bom ở ngay tại rạp hát Ngọc Lan nằm trên đường Thành Thái, rạp Ngọc Lan có một "gu" riêng là toàn chiếu phim tình cảm của Pháp, Mỹ và là một trong số 3 rạp hát lớn của thành phố Dalat này. Tôi nhớ rất rỏ vào buổi sẩm tối hôm đó vào khoảng gần 6 giờ rưỡi gia đình tôi đang quây quần chuẩn bị ăn cơm tối thì phát hiện ra người anh thứ Ba của tôi đi học chưa về tới nhà, ba má tôi là người rất nguyên tắc trong việc kiểm soát giờ giấc của con cái nên đã băt đầu có giấu hiệu lo-lắng, thì bổng nhiên một tiếng nổ long trời lỡ đất vang dội cả thành phố Dalat những tấm cửa kính trên lầy rung bần bầt và mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện gì xẩy ra...thì khoảng 10 phút sau đã nghe tiếng còi hú vang dội khắp phố Duy Tân...Và sau đó tin tức lan đi rất nhanh toàn thành phố là rạp hát Ngọc-Lan vừa bị gài bom đã nổ tung toàn bộ rạp hát và làm sập một tầng lầu phía trên và cũng là nơi trú ngụ của một số sĩ quan quân đội Mỹ. Và vụ nổ đã giết chết toàn bộ số khán giả đang xem phim trong rạp hát này trong đó có rất nhiều học sinh trung học, đã đang ngồi xem phim trong đó ở xuất chiếu cuối cùng trong ngày và cùng nhiều người vốn là người dân trong thành phố Dalat. Và số lính Mỹ bị chết trong vụ nổ này chỉ có 2 người trong số hàng chục người đang ở trên tầng trên. Mà 2 người Mỹ này không bị chết vì vụ nổ mà bị chết khi họ cố xong vào bên trong rạp để lôi những người bị nạn ra ngoài và đã bị tầng trên sập xuống đè chết. Trong số những học sinh bị chết đó có người anh họ của tôi tên Quang con của gì em gái mẹ tôi và người anh thứ Ba của tôi đã tình cờ thoát chết một cách hết sức may mắn. Số là lớp học được nghĩ 2 tiết cuối nên cả lớp học rủ nhau đi xem phim..và hầu hết những nam sinh đều có mặt trong rạp hát này trong buổi chiều hộm đó trong đó có cả anh Ba của tôi, nhưng khi đến gần cuối đoạn phim anh của tôi bổng nhiên bị đau bụng một cách bất ngờ nên đã rời rạp hát đi về nhà, nhà tôi nằm cách rạp Ngọc Lan chỉ chừng chưa tới 1 cây số, và khi anh Ba tôi đi được 1 phần 4 đường thì rạp phát nổ Từ đó tuy còn nhỏ nhưng hình ảnh của người cộng sản đối với tôi rất xấu xa và đầy đe dọa..Và những vụ đánh bom vào trường học vào chợ búa vào nơi đông người vẫn xẩy ra rất thường chứ không phái là trường hợp cá biệt. Và chính vì những hành động khủng bố dã man của một số chiến sỹ dăc công này đã khiến cho một số lính Mỹ tức giận và nổi điên và họ đã phẩn ứng lại bằng cách xã súng bắn giết vào người dân mình mỗi khi họ ghé vào làng nào đó nghĩ ngơi hoặc tìm cách làm thân mà bị gài bẩy đánh bom giết chết..Đây là điều mà ít ai đề cập đến, sách vỡ tư liệu của Việt Nam chỉ nói lính Mỹ điên cuồng bắn giết dân chúng chứ không nói đến nguyên nhân tại sao họ làm thế, vì không phải vô cớ mà họ bắn vào dân làng em bé, vì thời đó những người cách mạng lợi dụng em bé người già hoặc phụ-nữ nữa để làm mồi tình cảm để dần dụ lính Mỹ vào bẩy để giết họ hàng loạt...Điều này là sự thật chứ không phải là chuyện vô lý...những hành động đó giống như bọn KHủng Bố thời nay sự dụng đàn bà và trẻ em ôm bom cảm tử vậy..Thật kinh khủng cho một giai đoạn như thế Người Việt bị chết nhiều hơn lính Mỹ

    Trả lờiXóa
  14. Kể chuyện man rợ này ra làm gì, nhục lắm ông Chênh ơi!
    Ông đang được những oan hồn của những người lính MỸ nuôi nấng ở quê hương của họ đấy!Viết lách gì lạt như nước...lã.

    Trả lờiXóa
  15. Câu chuyện hay ! Cũng rất thực tế. Tôi cũng không quên những vụ nổ chết người trong rạp hát, nơi tôi đã lớn lên. Không phải là 1 lần, mà đến những ít nhất 4 lần, theo tôi biết lúc còn đi học. Vài người bạn nhỏ gần nhà tôi cũng bi oan uổng. Và ngay cả trong những dịp xem văn nghệ ngoài trời cũng bị chết người vì bom. Lính đâu không thấy chết, nhưng chỉ có dân : thanh niên, thiếu nữ, trẻ em, phụ nữ, và cả người lớn tuổi.
    Gia đình tôi, không dám cho tôi đi xem gì nữa. Có lẽ, nhờ vậy, tôi đã may mắn không trở thành nạn nhân cho những kẻ chủ mưu không trái tim.

    Qua bài viết trên, tôi hiểu, và mãi đến bây giờ tôi mới hiểu được, tại sao có những người dân theo Việt cộng. Đơn giản : họ bị tuyên truyền qua những ngụy tạo của câu chuyện, và người dân không có được sự ý thức chân chính vì lơi là tìm hiểu chuyện nước non (dường như đó là bản chất của đa số người Việt, họ chỉ thích có cuộc sống bình yên).

    Quá khứ đã qua, xin hận thù quên lãng. Tôi không trách nhân vật chính trong bài viết, dù sao cũng đã hành động một cách có nhân tình đối với đồng bào. Điều đáng mừng là chính nhân vật đó cũng đã hiểu được, dù quá muộn. Nhưng đó là bằng chứng sống về chế độ cs. Xin hãy cảm thông hơn, để mọi người được gần nhau hơn trong lúc nầy !

    Hỡi những người cộng sản !
    Mỗi sáng dậy soi gương
    Có thấy hình kinh tởm
    Trong bóng quỷ vô thường

    Trả lờiXóa
  16. Người được tác giả nêu lên trong bài viết cùng những "thành tích vẻ vang" đó là sản phẩm của đỉnh cao trí tuệ XHCN. CS luôn tự hào và cho đó là "Đạo đức của CS".
    Nhớ lại hồi những thập niên vào cuối 50 và 60, ở vùng Long Định, nơi những người miền Bắc trốn ách CS di cư từ vào Nam sinh sống. Vào thủa đó, những người CS nằm vùng chuyên môn đi đánh du kích, bằng cách đêm tới lẩn vô nhà người dân và cắt cổ họ, rất là dã man. Hình ảnh đó sau 50 năm sau, nó lại hiện hình trong xã hội CS bây giờ điển hình qua những vụ Công An hành xử giết dân, qua những vụ trộm, cướp giết người dã man... đó là di sản của đỉnh cao trí tuệ XHCN mà chế độ CS luôn hãnh diện...

    Trả lờiXóa
  17. Sinh Viên Bách Khoalúc 11:24 27 tháng 9, 2011

    Các bạn đã đọc hết chưa hay mới lướt qua rùi cm lung tung, tôi nhớ đã đọc ở đâu đó về vấn đề "thảm họa cm". Đọc xong nội dung thì những người "bình thường" đều nhận ra được nội dung bài viết này là tác giả muốn nói đến sự hối hận muộn màng của những người trước đây đã từng bán mạng cho cộng sản, nhưng giờ người ta mới nhận ra bản chất thực sự của cộng sản: khủng bố và giết người.
    Tôi là thế hệ 8X sinh ra và lớn lên ở Quảng TRị, tôi may mắn vì ko trải qua cảnh đạn bom, cảnh chạy giặc trên " Đị lộ kinh hoàng" nhưng cũng ko lấy gì làm tự hào vì được sống trong cảnh "thiên đường cộng sản " này. Ba tôi là một sỹ quan hải quân QLVNCH nên từ nhỏ tôi đã được ba tôi kể rất nhiều về sự tàn ác, khủng bố về cộng sản. Đơn cử như có người nói " Hồ Chí Minh" là " Hình Chổ Mô" y rằng tối đó bị bắt đi, sáng ra thấy xác bị cắt cổ nằm trong ngĩa địa. Rồi vì tư thù cá nhân mà nhiều người tự cho mình là người của giải phóng rồi bắt bớ vô cớ những người bà con làng xóm, thậm chí bạn bè hồi nhỏ đi chôn sống.. những người đó nay gia đình tốn nhiều tiền của thời gian vẫn chưa tìm được xác....Tôi nghe ba tôi kể những nhà giàu có trong làng nghe tin cộng sản tiến vào thì tiền của đều vất hết chạy lấy mạng thôi, chắc họ đang ám ảnh về cuộc "Cách mạng ruộng đất", đỉnh cao trí tuệ của cộng sản ( cho phép được mở ngoặc: Có cái xã hội nào mà con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng không...giá trị văn hóa bị đảo lộn...)
    Ông ngoại tôi cũng đã từng may mắn thoát khỏi chính sách đọc ác này, số là ông ngoại tôi cũng đã sớm "giác ngộ" và đi theo "Đảng" nhưng khi được tận mắt chứng kiến những gì mà tổng thống Thiệu nói " đừng nghe nhũng gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm..." ông tôi đã bỏ về làm ruộng, nhưng cộng sản đâu có tha nói ông tôi bỏ về làm việc cho Quốc Gia. Tối hôm đó cộng sản về bắt ông tôi, ông tôi nhanh chân trốn dưới đống rơm rạ mới thoát chết.
    Qua đây tôi cũng muốn nhắn nhủ đến "quân ta" cũng như "quân địch" rằng, dù nhiều năm trôi qua nhưng các thế hệ sau này vẫn không bao giờ quên những tội ác mà cộng sản đã gieo trên đất nước này.Và những người bên kia cũng đừng có quá tự hào là đã chiến đấu, bán mạng cho tổ quốc được độc lập tự do vì chúng tôi những thế hệ sau này không muốn có nền đọc lập này, các người đã làm cho tương lai của chúng tôi đen tối, chúng tôi không thể "sánh vai với các cường quốc" được.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn