Nguyễn Hưng Quốc - Gần đây, một số nhà nghiên cứu, xuất phát từ những động cơ khác nhau, tìm cách biện hộ dùm cho Mạc Đăng Dung: Một, Mạc Đăng Dung chỉ quỳ lại trước long đỉnh che lọng vàng, một biểu tượng của vua nhà Minh chứ không phải là quỳ lạy các vị tướng dưới triều nhà Minh; hai, các địa phương được nhà Mạc dâng cho nhà Minh, thật ra, đã bị nhà Minh chiếm mất từ trước; và ba, sự nhục nhã mà Mạc Đăng Dung phải gánh chịu đã được đền bù xứng đáng: Việt Nam tránh được họa ngoại xâm. Kết luận: theo họ, Mạc Đăng Dung đáng khen hơn là đáng trách...
*
Nhắc đến lịch sử quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, người Việt Nam thường không giấu được sự tự hào.
Tự hào chủ yếu về hai chuyện lớn:
Thứ nhất, mặc dù bị Trung Quốc đô hộ cả hơn một ngàn năm (111 B.C. - 939 A.D.), người Việt Nam không những không bị đồng hóa mà còn, cuối cùng, đứng lên giành được độc lập.
Thứ hai, trong suốt gần một ngàn năm độc lập, Việt Nam liên tục đánh bại tất cả các cuộc xâm lược của Trung Quốc, bao gồm: một, Lê Đại Hành đánh tan quân Hầu Nhân Bảo vào năm 981; hai, Lý Thường Kiệt đánh tan quân Tô Giàm vào năm 1075; ba, cũng Lý Thường Kiệt đánh tan quân Quách Quỳ và Triệu Tiết vào năm 1077; bốn, nhà Trần đánh tan quân Nguyên Mông lần thứ nhất vào năm 1258; năm, cũng nhà Trần đánh tan quân Nguyên Mông lần thứ hai vào năm 1285 (lần này Toa Đô bị giết và Thái tử Thoát Hoan phải chui vào ống đồng chạy trốn); sáu, cũug lại nhà Trần đánh tan quân Nguyên Mông lần thứ ba vào năm 1287 (lần này Thoát Hoan cũng lại vất vả chạy trốn); bảy, Lê Lợi đánh tan quân Minh vào năm 1428; và tám, Quang Trung đánh tan quân Thanh vào năm 1789. Tám lần. Nếu tính luôn cả lần cuối cùng, mới đây, vào năm 1979, là chín lần.
Những chiến thắng vang dội ấy dường như làm một số người có cảm giác yên tâm. Là, dù Trung Quốc có hung hăng đến mấy và, dù chính quyền hiện nay có nhu nhược đến mấy, thì cuối cùng, Việt Nam cũng vẫn có thể đánh bại được mọi âm mưu xâm lấn của Trung Quốc. Như đã từng làm, trước đây.
Tuy nhiên, lập luận như vậy lại khá nguy hiểm và chưa chắc đã đúng. Thứ nhất, người ta quên là Trung Quốc hiện nay khác những lần xâm lược trước rất nhiều. Khác về thực lực. Khác về vị thế trên thế giới. Thứ hai, người ta quên, trước khi chiến thắng, có lúc Việt Nam cũng đã từng thua trận một cách đau đớn. Ví dụ, năm 1407, Việt Nam đã thua và đã bị Trung Quốc đô hộ cả hai chục năm; hoặc trước đó nữa, năm 111 trước Công nguyên, Việt Nam đã thua trận và đã bị Trung Quốc đô hộ cả trên 1000 năm. Thứ ba, Việt Nam bây giờ cũng khác. Không những khác ngày xưa mà còn khác cả năm 1979, lúc Việt Nam còn nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình và hiệu quả của một đồng minh lớn, mạnh và giỏi kỹ thuật hơn hẳn Trung Quốc: Liên Xô. Còn bây giờ thì hầu như hoàn toàn thân cô thế cô.
Và cuối cùng, người ta cũng quên là, ngoài những lần thất trận đau đớn, có những lúc Việt Nam tuy không thất trận nhưng lại phải chịu đựng những sự nhục nhã vô hạn. Ví dụ, vào năm 1540, sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư kể:
"Mùa đông, tháng 11, Mạc Đăng Dung cùng với cháu là Văn Minh và bề tôi là bọn Nguyễn Như Quế, Đỗ Chế Khanh, Đặng Văn Tri, Lê Thuyên, Nguyễn Tổng, Tô Văn Tốc, Nguyễn Kinh Tế, Dương Duy Nhất, Bùi Trí Vĩnh, qua Trấn Nam Quan, mỗi người đều cầm thước buộc dây ở cổ, đi chân không đến phủ phục trước mạc phủ của quân Minh quỳ gối, cúi đầu dâng tờ biểu đầu hàng, nộp hết sổ sách về đất đai, quân dân và quan chức cả nước để chờ phân xử, dâng các động Tê Phù, Kim Lặc, Cổ Sâm, Liễu Cát, An Lương, La Phù của châu Vĩnh An trấn Yên Quảng, xin cho nội thuộc vào Khâm Châu. [...] Lại sai bọn Văn Minh và Nguyễn Văn Thái, Hứa Tam Tỉnh mang biểu đầu hàng sang Yên Kinh." (Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, tập 3, Hoàng Văn Lâu và Ngô Thế Long dịch, nxb Khoa Học Xã Hội, 2004, tr. 125-6).
Gần đây, một số nhà nghiên cứu, xuất phát từ những động cơ khác nhau, tìm cách biện hộ dùm cho Mạc Đăng Dung: Một, Mạc Đăng Dung chỉ quỳ lại trước long đỉnh che lọng vàng, một biểu tượng của vua nhà Minh chứ không phải là quỳ lạy các vị tướng dưới triều nhà Minh; hai, các địa phương được nhà Mạc dâng cho nhà Minh, thật ra, đã bị nhà Minh chiếm mất từ trước; và ba, sự nhục nhã mà Mạc Đăng Dung phải gánh chịu đã được đền bù xứng đáng: Việt Nam tránh được họa ngoại xâm. Kết luận: theo họ, Mạc Đăng Dung đáng khen hơn là đáng trách.
Ở đây, tôi không muốn bàn cãi những lập luận ấy. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh một số điểm: Một, ngay cả những người muốn biện hộ cho Mạc Đăng Dung cũng không thể bào chữa cho cái hành động nhục nhã mà ông đã làm; hai, trong lịch sử Việt Nam, may mắn là chỉ có vài ba vị vua chấp nhận được sự nhục nhã như thế.
Điều đáng cho chúng ta nghĩ ngợi là: giả dụ nhà cầm quyền hiện nay theo gót của Mạc Đăng Dung để tránh chiến tranh thì liệu họ có thể chỉ trả một cái giá "vừa phải" như ông không? Liệu Trung Quốc có thể sẽ hài lòng với một số mảnh đất ở biên giới mà họ đã thu được cũng như nguyên cả vùng Biển Đông (chứ không phải chỉ là quần đảo Trường Sa) mà họ đang toan tính cướp lấy? Hầu như trên thế giới ai cũng thấy là tham vọng của Trung Quốc còn lớn hơn như thế rất nhiều. Vậy thì lạy bao nhiêu lạy và dâng bao nhiêu đất và đảo cho vừa?
Câu trả lời trước mắt là sự cảnh giác của tất cả mọi người.

Rất đồng ý với ông Quốc .
Trả lờiXóaPhải ! sự an nguy của Tổ Quốc không thể ơ hờ vào lúc này .
Tôi nhớ đã còm đâu đó " Đừng chủ quan cho rằng dân tộc ta giỏi , bách chiến bách thắng ." và " trong lịch sử đã có những lần ta thất bại , thua đau thua đớn , thua nhục nhã "ngoài ra " chúng ta không bị ngàn năm Bắc thuộc và trăm năm giặc Tây đô hộ là gì ?
Nhưng lần này khác hẳn những lần trước ta chỉ thua về sức mạnh nhưng dân tộc ta còn , dân tộc tính ta còn . Lần này tính dân tộc quật cương bị bại hoại vì cái chủ nghiã CS phá nát mọi giềng mối Quốc Gia , chưa đánh mà như đã hàng , hàng từ bên trong , từ những người nắm sinh mệnh cuả Việt Nam . Nó thối, nó mục ruỗng từ bên trong; Từ Đảng cho tới các cấp chính quyền ,từ trung ương tới địa phương , từ thời HCM cho tới Nguyễn phú Trọng ; Lòng dân thì ly tán . Ai biểu tình chống giặc thì bị bắt bớ ! Hỏi còn đâu nữa mà nói tơí tinh thần quật khởi !Tuy chưa đánh ngòai mặt trận , chưa đánh ngoài biên cương Hải đảo nhưng đã quì mọp ( Thái độ , lời nói và hành động của Tô Vịnh và Nguyễn Tấn Dũng vừa rồi }, dâng sớ đầu hàng rồi
Trong cuộc chiến Nam Bắc trước đây , kẻ thắng dầu có xấu tệ cũng là người VN , nhưng căng thẳng giữa VN và Trung Quốc , một khi ta thua và sáp nhập vào Trung Hoa chắc chắc con cháu ta trở thành lính tay sai Tàu đi tiên phong trong việc xâm lăng các nước khác để thoả mãn tham vọng bành trướng cho giống Hán .
Một trăm năm mươi triệu trai thừa của Tàu sẽ phủ khắp ba miền Bắc Trung Nam và hậu quả là Dân Tộc Việt Nam mất vĩnh viễn trên bản đồ thế giới .
lan chien thang thu muoi nay se xe tan tq thanh tram manh
Trả lờiXóangày xủa nó biết chế kiếm, miǹh cũng biet che kiem. bay gio no chế máy bay tàng hình, hg kg mẫu hạm, còn mình chế, mình chế....thôi roi Lủọ̉m ỏi.
Trả lờiXóaThứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang không có bằng tiến sĩ?
Trả lờiXóaTrong lý lịch của mình, ông Cao Minh Quang khai là tiến sĩ dược. Tuy nhiên, xác minh mới đây của cơ quan công an cho thấy ông Quang không phải là tiến sĩ.
Ông Cao Minh Quang khai trong bản tự khai sơ yếu lý lịch cán bộ rằng ông đạt chứng chỉ Licentiate of Pharmaceutical Sciences (tương đương tiến sĩ dược khoa). Thực chất, theo thông tin chúng tôi có được, chứng chỉ cấp ngày 26-10-1994 của Trường ĐH Uppsala Thụy Điển với tên đề tài: “Phytochemical and Pharmacological evaluation of Choerospandias axillaris, a Vietnamese medical plant used to treat burns” (tạm dịch là đánh giá nguồn gốc hóa học và dược lý của Axit Laris choerospondias trong cây thuốc ở Việt Nam dùng điều trị bỏng), được cấp chứng nhận là “Licentiatexamen”.
Sau khi hoàn tất khóa học, ông Cao Minh Quang tự nhận bằng cấp của mình tại Trường ĐH Uppsala Thụy Điển là tương đương với tiến sĩ dược khoa đồng thời in lên danh thiếp của mình học vị tiến sĩ. Sở dĩ có được điều này là do một nguyên thứ trưởng Bộ GD&ĐT trước khi về hưu một ngày đã xác nhận chứng chỉ nêu trên của ông Cao Minh Quang là tương đương với học vị tiến sĩ.
Ngày 13-9, Cục An ninh Chính trị nội bộ (A83) thuộc Tổng cục An ninh II đã có Văn bản số 3157/A83(P5) trả lời đơn tố cáo của ông Ngô Minh Nho (một công dân ở TP.HCM) về việc ông Cao Minh Quang gian lận trong việc kê khai có bằng tốt nghiệp tiến sĩ.
"Một trăm năm mươi triệu trai thừa của Tàu sẽ phủ khắp ba miền Bắc Trung Nam và hậu quả là Dân Tộc Việt Nam mất vĩnh viễn trên bản đồ thế giới ." (Trích ).
Trả lờiXóaChắc chắn dân tộc VN sẽ không thể thắng nổi đội quân "tình dục" này và cuộc chiến "Sát phu hiếp phụ" sẽ tái diễn.Chỉ cần 50 năm sau hai chữ Việt Nam chỉ còn trong dĩ vãng.
Cảnh giác với TQ là đúng, vì họ luôn có dã tâm xâm lược Việt nam, tuy nhiên vì TQ là nước lớn, lại ở sát nách ta nên phải luôn hữu nghị để họ ko kiếm cớ đánh ta. Ô. Hưng Quốc nói cũng có lý, tuy chưa đủ : ngày xưa Việt nam chỉ thấy TQ là bá chủ, còn bây giờ, có Mỹ, Nga, Ấn, Nhật...KO dễ cho TQ muốn làm gì thì làm.
Trả lờiXóaNgài giáo sư nói chí phải!
Trả lờiXóaHiện nay ngôi vị quán quân của Mạc Đăng Dung, đã bị Nguyễn tấn Dũng, và Nguyễn chí Vịnh đồng thay thế! Với lịch sử Mạc Đăng Dung củng nhẹ tội rồi là tất nhiên!
Một thừa tướng biết ơn sâu sắc giặc phương Bắc xâm lược.
Một Hưng Đạo vương ngày nay: Nếu phải hợp tác (thực chất là quỳ), thì còn ai hơn đất nước Trung Hoa 1,3 tỉ dân này!
Mịe kiếp còn nhấn mạnh số 1,3 tỉ dân, NHƯ 1 SỰ PHỦ PHỤC ĐẦU HÀNG TUYỆT ĐỐI. Thì nó chả cần xâm lược mà chỉ cần chỉ đạo.
Tham vọng của lủ Tàu xưa và nay đều giống nhau,nhưng đảng Việt cộng dưới sự lảnh đạo ngu xuẩn của Hồ tặc và đồng bọn thì hèn và tồi hơn Mạc Đăng Dung gấp vạn lần,vì lủ Việt cộng hgoài việc hèn với ngoại bang còn quay lại hành hạ,bốc lột và độc ác ngay với chính đồng bào mình.
Trả lờiXóaMạc Đăng Dung vì thế chẳng đặng đừng,nhưng Hồ chí Minh ,Phạm văn Đồng cùng bè lủ thì cam tâm làm nô lệ cho Tàu bằng văn kiên bán nước năm 1958