Mùa Trung Thu trong mơ

Tuấn Dũng (danlambao) Ngày ấy, cứ mỗi khi ba tôi dắt chiếc xe đạp về nhà và đặt lên bàn hai túi bánh thấm mỡ từ trong ra là tôi biết Trung Thu đang đến gần. Ba tôi, một công chức cấp Chủ sự phòng Công văn Sở Kiến Thiết và Thiết Kế Đô Thị số 29 bis Phan Đình Phùng, Sài Gòn, cứ sau mỗi mùa Trung Thu là lại… trả góp hàng tháng cho hãng bánh Long Xương để trước mùa Trung Thu năm sau 2 tuần ông mang về nhà hai túi bánh như thế thẫm ướt mỡ.

Trong mắt tôi hôm nay, bốn, năm mươi năm sau mới hiểu, ở túi bánh ấy có thấm đẫm cả mồ hôi của ba tôi từng tháng từng tháng im lặng dựng chiếc xe đạp cũ kỹ cọc cạch thời 1954 giữa Chợ Lớn đô hội của Sài Gòn 1965 – 1972 ngoài cổng hãng bánh nhộn nhịp để lo cho đứa con được cái ngon dịp Tết trẻ em. Vì trả góp nên chẳng năm nào nhà tôi có hộp bánh cả. Kỷ niệm này mỗi năm trở về, làm sao có thể làm miếng bánh vợ chồng và con tôi cắn vào trở nên ngon hơn được. Nhưng, vị đắng nào như vậy bỗng tan biến và thành vị ngọt vì tôi đã thấy con tôi hiểu hơn giá khó trả của tình mẫu tử mà như trong trường hợp của tôi, phải đến mấy mươi năm giọt mồ hôi đẫm áo của ba tôi ngày ấy mới thấm vào sự hiểu của tôi.

Trung thu lại đến hôm nay; thế mà, con trẻ hôm nay đáng thương biết bao. Bố mẹ chúng vào tuần này đã chết dở sống dở với các khoản tiền trường sau ngày khai giảng, có còn đâu tâm hồn và tiền bạc cho miếng bánh đêm trăng rằm tháng Tám nữa?

Những buổi tối gần Trung Thu ngày ấy, lũ trẻ chúng tôi quây quần trong sân nhỏ nhà tôi. Mợ tôi nấu chè kho cho mỗi đứa một chén kèm nguyên ca chanh đá đường cho cả lũ chúng tôi. Chúng tôi cắm nến trên thành tường, ăn chè, chuyền ca đá chanh rồi chùi tay vào quần đùi, cầm lấy đèn của mình, tàu bay, ngôi sao, đèn xếp , đèn lon sữa bò leng keng tiến ra đầu ngõ bắt đầu rước đèn. Riêng thằng Dũng tôi thế nào cũng được mợ tôi dúi cho góc bánh nướng vừa đi rước đèn vừa cắn bánh vừa hát to, “Tết Trung Thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…”.

Trước khi viết bài này tôi về nhà trong tiếng ồn ào của cái loa Phường. Lắng tai nghe, gần đến khi cái tai tôi mệt mỏi vì những bài ca Trung Thu thế nào cũng phải có ánh sao dẫn đường em đi tới tương lai thì rồi, bài ca quá khứ của lũ chúng tôi ngày xưa cũng trở về. Sao mà dìu dặt và vút cao đến thế… Cái thằng tôi trên 50 mùa Trung Thu này đứng trên sân ngẫm nghĩ, chỉ có mùi mồ hôi của ba tôi để lại trên chiếc bánh mới khiến Trung Thu sống mãi với tôi như thế vì; bạn tin không, cứ mỗi năm khi khu lồng đèn Trung Thu Chợ Lớn đường Lương Như Học họp lại thì gã (hơi khùng ) tôi lại lòng vòng mấy tối một mình với cái máy ảnh tìm lại quá khứ trong mơ.

Trăng vẫn sáng trên cao nhưng dưới trần thế này các cháu con em của tôi sao còn cơ cực quá. Giá mà gánh quá nặng không bị đặt trên vai cha mẹ các em cho tiền trường, tiền lớp. Ngày xa xưa ấy, tôi cũng gầy gò với chiếc quần cộc rong đèn khắp xóm nhưng dù nghèo, ba mợ tôi vẫn có được miếng bánh cảm động cho con. Điều nữa là, ngày ấy, con ông công chức bình thường như tôi và con ông Đại Tá, Tổng Trưởng vẫn chung vui rước đèn có thế thôi. Chứ, hôm nay, các em đen thủi đen thui có cái khác quá. Chửi thề, nói tục vô cùng. Trong khi đó con em những gia đình không biết có đức cao đạo trọng không nhưng lắm tiền lắm bạc đã không còn rước đèn đường phố và ăn bánh Trung Thu trong nước nữa. Phải là rước đèn biểu diễn trong một buổi tiệc sang trọng bên khay bánh trăm đô nhập cảng từ Hong Kong, Đài Loan.

Trung Thu trong mơ của tôi, không phải vì thế mà phải chết. Ngược lại, vị đậm đà của một tuổi thơ như thế cứ trở về hàng năm hàng năm vì nó được nuôi dưỡng bằng một tình thương mộc mạc và thực sự của ba mợ tôi và con người ngày ấy mà đứng trên mọi toan tính tầm thường và độc hại. Cứ hỏi vì sao con trẻ ngày nay hư hỏng gớm ghê để làm gì khi câu trả lời là rất đơn giản. Chúng nào có được ràng vào gia đình và chú Cuội, chị Hằng bằng những sợi dây yêu thương đâu. Trẻ em hôm nay, nhìn vào đó để thấy ngày mai của đất nước này. 

Thật đau lòng.

14 Nhận xét

  1. Bài viết tuy ngắn gọn nhưng thâm thúy, đọc mà cảm thấy bùi ngùi ngấn lệ.

    Trả lờiXóa
  2. má ơi !!! đau quá

    Trả lờiXóa
  3. Để có được Bánh Trung Thu ăn, cũng đã là một điều lắm gian truân, đau khổ và bức rức.

    Không có được Bánh Trung Thu thì thê thảm quá đi mất.

    Dân tôi giờ còn có được cái gì nhi? .

    Trả lờiXóa
  4. Tôi ở quê và hàng năm cứ vào dịp tết Trung Thu, tôi đã nhìn thấy hai hình ảnh tương phản nhau: hình ảnh chiếu trên TV quảng cáo những chiếc bánh trung thu giá tới cả triệu đồng và đêm trung thu dành cho 'các bé' được tổ chức ở thôn làm theo lời bác 'chăm lo các cháu thiếu nhi' với những viên kẹo giá 200đ/viên và những chiếc bánh hình những con thú làm từ bột mì ẩm mốc quẳng ra chó không thèm ăn.
    Hai hình ảnh tương phản đó đã nói lên hai bộ mặt của xã hội ngày nay. Ai ăn bánh trung thu giá cả triệu đồng và ai ăn bánh bột mì hình những con thú? Và cách thức mà họ chăm lo cho 'những cháu ngoan của bác HỒ' là như vậy.

    Trả lờiXóa
  5. Thuong lam dan ngheo nuoc toi !

    Trả lờiXóa
  6. Chúng nào có được ràng vào gia đình và chú Cuội, chị Hằng bằng những sợi dây yêu thương đâu. , chúng được ràng vào nhửng thần tượng xảo trá như Hồ già, bác Tôn...o thấy đươc nhửng hạt mồ hôi mặm chát của cha mẹ sau 10 tiếng lăn lộn kiếm sống 1 ngày, tiếng thở dài của cha mẹ mổi dịp khai trường phại đóng đủ các khoản cho cái gọi là văn minh xả nghỉa VNkhốn nạn này!!!...

    Trả lờiXóa
  7. Hy vọnhg một ngày nào đó trẻ em Việt Nam sẽ có những chiếc bánh Trung Thu thật sự và niềm vui thực sự trong tình người, tình dân tộc và những yêu thương thật sự, ngày đó bọn súc vật Hồ chí Minh và lủ đảng nói phét,bịp bợm và gian ác không còn nửa ,chúng bị ném vào thùng rác của dân tộc ,để nghiền làm phân xanh cho cỏ cây,nhưng lại sợ cây cỏ bị nhiểm độc Việt cộng thì bỏ mẹ

    Trả lờiXóa
  8. ĐẠI HOẠ MẤT NƯỚC: http://anlachle.blogspot.com/2011/09/ai-hoa-mat-nuoc.html

    Trả lờiXóa
  9. Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ. Đến một nơi hãy xem trẻ em nơi đó chơi gì và nói năng với nhau như thế nào. Ước mong trở về tuổi thơ của nhiều người sẽ là bẽ bàng khi về tới nơi trẻ em bây giờ mắt không còn xanh ve sự hồn nhiên, miệng không còn nói lời ngây thơ nữa.
    Những người quản lý xã hội không có tầm nhìn để thấy lũ trẻ ấy năm, mười năm nữa sẽ là chủ của xã hội theo kiểu nào khi bây giờ chúng nó đang mang bố mẹ chúng vào tiếng chửi dơ bẩn, chực chờ nghe , thấy chuyện phòng the và hình sex. Trách gì chúng khi người lớn, những người làm văn hóa ở các báo chẳng hạn còn đang mải mê chạy theo và tung hô váy ngắn, chân dài, đăng tải nhiều kỳ chuyện man rợ người giết người.
    Nghĩ mà thấy chỉ là trò hề rẻ tiền cho ai đó than rằng làm báo lề phải khó khăn đủ điều. Chỉ muốn thét lên rằng những tên bồi bút kia đang tiếp tay giết chết ký ức tuổi thơ bằng việc làm dơ bẩn của chúng. Để rồi mai này khi chúng lớn khôn, hành trang mang theo không phải là chú Cuội, chị Hằng mà là làm sao để hiếp, để giết. Càng viết càng căm giận những "ký giả" chuyên chấp bút chuyện văn hóa sex, giết. Các người đang uống ly rượu vấy máu con trẻ đấy, biết không ?

    Trả lờiXóa
  10. Ba của tác giả là "Chủ sự phòng Công văn Sở Kiến Thiết và Thiết Kế Đô Thị" mà phải mua bánh trung thu trả góp cho con ăn. Điều đó nói lên phần nào phẩm chất con người và cơ chế của chế độ VNCH. Nay dưới chế độ CS cứ thử tìm xem ông cán bộ nào đang nắm chức vụ tương tự tại Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Saigon, và nhiều thành phố khác đang đầu tư vào xây dựng để xem các ông tham nhũng tới mức nào. Dân lớn lên ở miền bắc đến bao giờ mới tỉnh ngộ, đến bao giờ mới dẹp được lòng tự ái hão, để công nhận xã hội miền nam trước đây dù còn rất nhiều điều bất toàn vẫn hơn hẳn xã hội XHCN hiện nay. Hơn thế nữa, miền nam còn có các định chế chính quyền và xã hội để kiểm soát và dần chấn chỉnh những sai lầm. Nay tất cả đều trong tay đảng CS thì . . . chỉ có nước bứng cái chế độ này lên mà vất đi.

    Trả lờiXóa
  11. Từ A tới Z, nhà nước này có cái đó đáng được khen?

    Trả lờiXóa
  12. Chống tới cùnglúc 14:06 7 tháng 9, 2011

    Tôi dân Saigon, đã gần 60.Cha tôi cũng là công chức. Rất chia sẽ với nổi lòng của tác giả. Thời thế đã đổi thay, xã hội ngày càng điên đảo, ma quỷ ngày càng lộng hành...Một thời đã qua...

    Trả lờiXóa
  13. Tôi cũng tầm tuổi này với tác giả bài viết, hoặc có thể hơn vài tuổi…Thú thật đọc những dòng ký ức về tuổi thơ của tác giả tôi thấy thật bùi ngùi, chua xót. Ôi những ngọt ngào của ngày xưa ấy nay còn đâu. Sự thật là thế, dù lúc bấy giờ đất nước có chiến tranh, Nam Bắc hai miền bị phân ly và xã hội Miền Nam dù đã du nhập nền văn hóa Phương Tây với đủ lọai học thuyết và cách sống, dù xã hội với đủ mọi sắc lính ngoại quốc như Mỹ, Phi, Đại Hàn...tham chiến ở Miền Nam nhưng đạo đức và lối sống đa phần người dân Miền Nam vẫn luôn giữ được lề thói của dân tộc. Tổ quốc Việt Nam là trên hết và gia đình là rường cột của quốc gia vì thế gia đình là nơi ấm cúng và ngọt ngào - với cha mẹ luôn chăm lo cho con cái từ tấm bánh, áo quần, sách vở học hành và dạy dỗ con cái bằng cách sống gương mẫu của mình, Học đường là cái nôi nuôi dưỡng tình yêu dân tộc, tình cảm gia đình và cũng là nơi tuổi thơ lớn lên bằng sự chân thật. Đành rắng thời buổi nào cũng có người giàu kẻ nghèo nhưng sự phân hóa đâu có cùng cực như thời buổi hiện nay – người ăn không hết, người lần không ra. Ngày ấy cũng có tham nhũng và hối lộ nhưng chỉ là một số ít và cũng rất kín đáo, không ăn bẩn và ăn tạp như ngày nay, Những việc làm ấy - họ- những người cha mẹ đó, cũng cảm thấy xấu hổ nên không để cho con cái họ biết. Chỉ có những người sống với hai chế độ, trải qua bao nhiêu năm thăng trầm của dân tộc với sự trăn trở về thời cuộc mới có sự so sánh và nhìn thấy rất rõ ràng điều này...Ôi, qua 36 năm thống nhất đất nước, 66 năm xây dựng định hướng XHCN, một XHCN mơ hồ không tưởng làm băng hoại, suy đồi đạo đức của hai ba thế hệ.Thật chua xót cho tuổi thơ các cháu ngày nay, một “định hướng” bóp chết mọi ước mơ, mọi sáng tạo độc lập. Mọi tư duy hữu ích khác với định hướng đều bị quy chụp là chống đối, phản động. Người dân sống trong sự sợ hãi thường xuyên đã khiến dể trở nên vô cảm và ích kỷ đến lạnh lùng. Cảm ơn tác giả đã nói hộ nỗi lòng chúng tôi và tôi cũng đau lòng như tác giả…

    Trả lờiXóa
  14. bay gio dung cho con chau an banh trung thu vi nhan banh nhap lau tu trng cong ve qua duong hang lau bien gioi nen mat ve sinh va con co ca chat phu gia co doc nua

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn