Những lá cờ máu

- Tèo ơi, chừng nào xong vô tía biểu.

Tèo đang ngồi lượm mớ trứng giữa đồng trống, dừng tay, quay về phía cha mình gật đầu. Nhưng chợt nhớ ra mắt ông đã lem nhem lắm rồi, có thể không thấy, liền nói vọng lên thật lớn.

- Dạ.

Nó nhìn theo dáng ông lủi thủi đi về phía nhà mà lòng thương quá xá. Mắt ông yếu từ ngày má nó mất. Chưa bao giờ nó thấy ông khóc. Ờ, đàn ông con trai mà khóc coi cũng kỳ. Nhưng kiềm chế để cho mấy mạch máu đứt hết, rồi đỏ chạch như mắt ông bây giờ thì nó không ham. Thây kệ, khóc một cái cho nhẹ lòng.

- Sống có hai cha con chắc buồn lắm hả mậy?

Tư Vịt bưng thúng trứng đứng dậy đi ngang qua chỗ nó.

- Cũng bình thường hà anh. Quen rồi.

- Hỏi thì hỏi vậy, chớ tao sống cũng mình ên, có sao đâu.

- Ngày mai anh chuyển đồng, chắc em buồn mất mấy bữa.

- Ôi, buồn cái gì...mùa sau tao lại lùa vịt lên nữa. Nhớ dặn chú sáu chừa mấy đám ruộng cho tao.

- Nếu lúc đó còn thì em nói tía cho.

- Là sao mậy?

- Mấy ông trên tỉnh nói là qui họach để làm cái sân gì đó cho mấy ông nhà giàu tới chơi.

- Kệ tía tụi nó chứ. Đất người ta đang mần ăn mà lấy chơi là sao.

- Cũng có đền, mà được ba cắc ba đồng. Cả xóm rầu mấy tháng nay, mất ruộng rồi thì biết sống bằng cách nào. Tại đó giờ biết mỗi cái nghề này.

- Ờ...

Thúng trứng trên tay như nặng thêm cả chục kí, Tư Vịt chậm chạp đi về phía căn chòi dựng sơ sài bằng mấy cây tre và vài tàu dừa bên bờ ruộng. Ngày xưa ba má cũng để lại cho hắn mấy công đất. Cái nghề bán mặt cho đất, bán lưng cho trời coi khổ vậy mà không sợ đói. Nhưng rồi cũng đổi mới, cũng phát triển chi chi đó mà sau một đêm, hắn trở thành kẻ không có mảnh đất cắm dùi. Đất đai ông bà để lại mấy đời, đến tay hắn thì không giữ được. Mà có phải lỗi tại hắn đâu, rành rành là bị cướp ngay giữa ban ngày, nhưng chẳng thể kêu oan với ai. Luật pháp trong tay người ta mà.

Cái nghề chăn vịt chạy đồng này cũng bấp bênh lắm, rày đây mai đó. Cũng may mấy con vịt không ốm đau bệnh tật gì, nên hắn cũng đỡ khổ. Chứ tụi nó mà nổi hứng bệnh một chập là coi như trắng tay. Hắn nhếch môi cười, bây giờ sướng khổ của hắn phụ thuộc vào mấy con vịt. Nghĩ thật cay đắng!

- Biết sao tía kêu mày theo thằng Tư chăn vịt mấy bữa nay không?

- Dạ, chắc tại tía muốn con biết thêm cái nghề.

- Ờ...Mà mầy thấy có cực quá hôn con?

- Dạ cực tía. Ngủ ngoài chòi khuya gió lùa vô lạnh dễ sợ. Trong khi tụi vịt nửa đêm là kêu ổ quàng quạc, mấy bữa đầu đâu ngủ nghê gì được. Rồi ba giờ sáng là phải đi lượm trứng của tụi nó.

Nói đến đây, Tèo ngoác miệng cười, còn ông thì thót ruột lại vì thương con.

- Tía biết sao hôn, có bữa mắt nhắm mắt mở, con đạp bể mấy cái trứng. Anh Tư ảnh cứ kêu "trời trời...chết tao", nghe tức cười lắm. Nhưng giờ quen rồi tía, thấy tụi vịt cũng dễ thương.

- Thôi, hay đi học lại nghen con. Hồi đó mày cũng học tới lớp 8 chứ ít gì. Giờ tía còn khỏe, tía mần nuôi mày học vài năm nữa, rồi mày tốt nghiệp thì ra tỉnh kiếm cái nghề nào nó đỡ cực chút.

- Nghỉ lâu rồi, giờ đâu còn nhớ gì tía. Với lại con lớn mà chui vô học chung với mấy đứa nhỏ, tụi nó cười.

- Cũng tại tía, hả hồi đó tía dứt khoác một chút…

- Lúc đó có mình tía sao lo cả nhà cho xuể, trong khi má nằm một chỗ cả năm trời...

Ông Sáu nhăn mặt đau đớn như vừa bị thằng con dùng móng tay khơi lại vết thương mới liền da. Ông chớp mắt vài cái rồi chuyển sang chuyện khác.

- Hôm kia tía qua nhà bác Hai mày. Cả làng định kéo nhau lên Sài Gòn kiện cái vụ đất đai đó. Chắc tía đi vài bữa, mày ở nhà coi nhà nghen con.

- Trời, hôm bữa bàn là tía con mình cùng đi mà.

- Mày phải ở nhà. Tía già rồi, có gì thì cũng không sao.

- Có gì là có gì tía? Ở đây mấy ông quan lấy tay che trời, mấy ông lớn trên kia đâu có biết. Giờ mình đi lên tận nơi cho mấy ổng hay để mấy ổng bênh mình. Tía cứ hay lo quá hà!

- Mày nói y như bác Hai mày. Hồi ổng trốn nhà đi cách mạng cũng ngây thơ như vậy đó con. Giờ cũng còn, nhưng là cố bám vô mớ niềm tin tự tạo. Chứ không thôi, thì thấy phí, thấy tiếc cái tuổi trẻ mà mình đã bỏ ra.

- Tía nói con không hiểu.

- Không hiểu cũng tốt, cay đắng lắm con. Mà mày đừng cãi tía…

Thằng Tèo ừ hử trong họng cho tía nó an lòng. Chứ hôm qua lúc phụ bác Hai cắt dán mấy cái băng-rôn, hai bác cháu đã thỏa thuận mỗi người cầm một đầu, để lúc đứng trước Ủy Ban thành phố thì giăng ra cho mấy ông quan to thấy. Bác còn hỏi nó, "chữ " phóng" viết "o" hay "ô" mậy?" Cái khoản này thì nó tự hào lắm. Hồi còn đến trường, năm nào học sử nó cũng gặp chữ này. Lúc dán xong, nhìn lại thì nó thấy ngộ quá, câu hỏi cứ lỡn quỡn trong đầu cả đêm "Giải phóng để làm gì?".



***

Hương bưng mâm cơm đặt lên cái bàn duy nhất ở góc phòng, nhìn chồng.

- Đừng rầu nữa anh, lại ăn cơm với em.

Phong hít vào một hơi, cố mỉm cười với vợ. Anh bước đến nhìn mâm cơm. Lại rau muống và trứng gà luộc dằm nước mắm.

- Em đang có thai mà, sao không mua thêm chút thịt. Anh thì ăn sao cũng được.

Hương cười hóm hỉnh, chìa chén cơm cho chồng.

- Em thích hai món này.

- Em thương anh chi cho khổ vậy không biết.

- Rồi đó...giờ thì em hiểu sao con Lan hay nói hai vợ chồng mình cải lương.

Phong đang buồn trong lòng cũng phải phì cười.

- Nhỏ Lan này kỳ, vợ chồng thì người ta nói vậy chứ sao.

- Cười vậy phải được không. Giờ anh có lo thì công ty cũng đâu tăng tiền cơm trưa cho tụi mình.

- Mọi người đang bàn ngày mai kéo đến đình công ở xí nghiệp đó em. Tính làm mạnh một lần, chứ cứ ỡm ờ mãi cũng không phải cách.

- Nếu mỗi ngày tăng thêm 5 ngàn cơm trưa, thì vợ chồng mình mỗi tháng để dành được thêm gần ba trăm ngàn chứ không ít đâu nha. Phần này lo sữa cho con.

Khi bắt gặp những tia sáng hạnh phúc trong mắt vợ, Phong hiểu là mình đang cố gắng vì điều gì.

- Ngày mai em đi với anh!

- Không được, em đang có mang, có gì thì biết tính sao.

- Mọi người đang đấu tranh vì quyền lợi chung mà. Nếu bây giờ em ở nhà, tới lúc được phần lại xòe tay ra lãnh, như vậy đâu công bằng.

- Không ai trách em đâu. Mọi người hiểu mà.

Phong gắp miếng hột gà để vào chén Hương, cười làm lành trước vẻ hờn dỗi của vợ. Trời sụp tối. Bóng đêm đang phủ trùm khắp nơi, không ngoại trừ ngôi nhà nhỏ, lụp xụp của đôi vợ chồng nghèo.


***


- Sài Gòn, ngày 2 tháng 9 năm 2011. Cờ đỏ bay rợp trời. Ông Sáu lê từng bước chân dưới màu đỏ ấy. Ông và một số bà con trong làng vừa được thả ra "nhờ" sự bảo lãnh của ông bí thư tỉnh. Đổi lại, việc thương lượng đền bù mấy thửa ruộng coi như xong.

Nhưng số tiền đền bù chắc lại phải lấy đi "chạy chọt" lo cho thằng Tèo. Nó vẫn còn trong kia, vì tội đánh người thi hành công vụ. Ông dừng lại, ngước lên nhìn lá cờ búa liềm. Một màn bi hài kịch. Những người nông dân như bọn ông suốt ngày quẩn quanh với ruộng đồng. Nay gặp chuyện bất công quá, mới bàn nhau vác những tấm băng-rôn đi đòi công lý, thì làm gì có chuyện gây sự.

Mọi người cắm trại trước cổng Ủy Ban Thành Phố được một ngày một đêm, nhưng vẫn chưa có được câu trả lời thỏa đáng. Bên trong ngôi nhà kiên cố đó là một thế giới khác. Những con người trong đó cũng tự xem mình cao sang hơn, cúi nhìn bọn ông một cách khinh bỉ, xem như những kẻ lắm chuyện, không đáng bận tâm.

Ngay lúc mọi người đang xìu xuống vì thất vọng, đột nhiên một tên con trai có gương mặt sáng sủa bước tới, lớn tiếng bảo “May quá, tìm mãi mới thấy mọi người. Tía con bệnh nên con đi thay ông đây!”. Ông thấy ngờ ngợ, vì cái mặt nó nhìn lạ hoắc. Chưa kịp hỏi “Bây là con ai trong xóm?” thì hắn đã xông xông tiến lên phía trước. Mọi người trong đoàn như được tiếp thêm sức mạnh, phấn khởi đi theo. Thằng Tèo đưa mắt nhìn tía nó một cái, rồi nhanh chân theo bác Hai hòa vào đám đông. Nó biết thế nào lần này về cũng bị ông chửi cho một trận. Nhưng làm thân trai tráng mà chui rúc ở nhà, cho mấy ông già bà cả đi chiến đấu thì còn gì mặt mũi.

Thằng Tèo thấy anh chàng mới xuất hiện hành động coi được quá, trong lòng nảy một chút mầm ngưỡng mộ. Nên khi hắn lao vào mấy người mặc sắc phục xanh và bị đẩy té nhào, thì nó cũng lao theo, dùng sức “dộng” vào mặt một tên công an để giải vây cho anh ta. Ngay sau đó, nó thấy mình bị quật xuống đất nhanh chóng. Nhiều cú đạp thẳng vào người. Nó chỉ còn biết cách lấy hai tay che mặt, che ngực, che bụng,...đỡ được cái nào hay cái nấy. Một màu xanh của lá phủ lên nó. Ở quê, nó yêu màu xanh của đồng lúa, những ngọn cỏ. Nhưng giờ phút này, cũng màu sắc đó khiến nó sợ hãi. Nó nghe đâu đây tiếng thét của tía nó. “Mọi người ơi, cứu con tôi…Tèo ơi, sao mày không nghe tía…”. Nó nghe thêm nhiều tiếng hét nữa. Nó nếm thấy vị mặn của máu. Nó cố nhoài người thoát khỏi đám xanh đó nhưng rồi kiệt sức, và ngất đi.

Cho đến khi gặp "tên nông dân" giả danh trong bộ sắc phục sáng nay, ông Sáu mới té ngửa ra. Ngây thơ, quả thật quá ngây thơ! Rồi tương lai của thằng Tèo về đâu đây? Nếu chuyến này may, còn dư một ít hai cha con có thể mua bầy vịt rồi chăn chạy đồng như thằng Tư. Nếu không, thì hai cha con đi chăn thuê cho người ta. Phải rồi, giải phóng để làm gì, mà con đường dành cho những người nông dân như ông càng đi càng vào ngõ cụt???

- Sài Gòn, ngày 2 tháng 9 năm 2011. Cờ đỏ bay rợp trời. Phong lê từng bước chân dưới màu đỏ ấy. Hương đang nằm viện. Đứa con không giữ được. Giấc mơ tan tác. Tên bảo vệ với gương mặt lạnh tanh đã lao chiếc xe chở hàng đến đám đông đứng biểu tình. Mắt hắn sáng lên như của loài quỉ dữ. Hắn tông vào Hương, và cán nát giấc mơ nhỏ bé của cô. Ở đâu mà sinh mạng của con người ta trở nên rẻ mạt như vậy? Phong hận mình đã không kịp nhìn thấy vợ để kéo tay cô ra khỏi con quái vật đó. Phong vẹt đám đông, lao về phía Hương. Cô mềm oặt trên tay chồng, máu ra bê bết. Màu máu đó, tương tự như màu của những lá cờ đang bay phấp phới trên cao kia.

Búa và Liềm - Công nhân và Nông Dân. Ôi những lá cờ đỏ vẫn bay rợp trời! Màu đỏ của chúng ngày càng tươi thắm. Máu của những người công-nông đã, đang và sẽ nhuộm thắm cho nó. Trước vì ngây thơ. Nay vì thức tỉnh, dẫu có muộn màng. Ôi những lá cờ đỏ thắm máu vẫn bay rợp trời!
Sa Mạc Hoa

13 Nhận xét

  1. CSVN là loài trùng độc đúng như lời của ngài Đạt Lai Lạt Ma nói, miệng thì hô hào vì dân nghèo, mà thật sự thì cướp đoạt chén cơm manh áo và đàn áp thẳng tay người lao động nghèo khổ. Công an CSVN còn độc ác nham hiễm hơn Pháp, Mỹ và cảnh sát VNCH nhiều lần.

    Trả lờiXóa
  2. Ôi cờ máu! liềm kia cắt cổ, búa kia đập đầu. DCSVN đã lừa gạt những người công nhân, nông dân phất cao ngọn cờ chũ nghĩa dân tộc. Ôi sai lầm! cả đời tôi đi làm cach mạng , theo đang theo bác, cuối cùng tôi đã ngộ nhận ra tôi đã bán mình cho qui dữ...

    Trả lờiXóa

  3. Nhân sữa một Thời sai … mấy chốc thành Nhân sĩ …
    ====================


    Hãy sám hối đi ! Hãy nguyện cầu !

    Quá khứ ôm Ý hệ phi nhân gì đâu ! ! !

    Sùng bái Kụ Hồ gian manh ngụy ngữ

    Lỡ kiếp thiêu thân Tuổi trẻ đến Bạc đầu

    Chỉ Tình Đất Mẹ là vĩnh cửu

    Yêu Nhân dân mãi mãi còn Mai sau .. ..

    Giác ngộ vẫn còn chưa quá muộn

    Hơn Nưả Thế kỷ : Quả lừa đớn đau !


    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  4. Bai viet that buon, buon cho con nguoi vn.

    Trả lờiXóa
  5. Đàn bò vào thành phốlúc 23:31 18 tháng 9, 2011

    Đọc bài mà thấy đắng cay trong lòng. Mặt dù vẫn biết còn có nhiều và rất nhiều trường hợp đắng cay hơn nữa.
    CHÚ PHỈNH TÔI RỒI CHÍNH PHỦ ƠI
    CHIẾN KHU NGÀY TRƯỚC CHÚ KHIÊN RỒI

    Trả lờiXóa
  6. bổ túc cho đủ:
    (CHÚ PHỈNH TÔI RỒI CHÍNH PHỦ ƠI
    CHIẾN KHU NGÀY TRƯỚC CHÚ KHIÊN RỒI)
    Thi đua tiến bước thua đi mãi
    Kháng chiến lâu ngày khiến chán thôi.

    (phải công nhân người dân Việt thuở 1940-1950 thông minh nhanh nhạy thật, họ đã sớm nhận ra mặt thực của hồ tặc và bè lũ, vì thế mới có gần triệu người bỏ lại quê nhà di cư vào Nam sau hiệp định Geneve 1954).

    Trả lờiXóa
  7. BÁC LÊ TÙNG CHÂU NÓI ĐÚNG QÚA
    KHẨU HIỆU CỦA TÔI LÀ:
    CHA MẸ TÔI ĐÃ BIẾT CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN LÀ TÀN ÁC TỪ KHI NÓ MỚI BÒ VÀO VN, NÊN CÁC CỤ ĐÃ DI CƯ VÀO MIÊN NAM TỰ DO ( CŨNG HƯỞNG ĐƯỢC 75-54=21 NĂM TỰ DO)

    TÔI ĐÃ BIẾT CSVN LÀ TÀN ÁC TỪ LÚC... CÓ TRÍ KHÔN NÊN ĐÃ TÌM ĐỦ MỌI CÁCH ĐỂ RA ĐI DÙ 50% "LÀ THẤY" CHẾT, CHỈ CO 50% LÀ "CÓ THỂ SỐNG












































    VIẾT TRÀNG GIANG ĐẠI HẢI TỰ NHIÊN CHỮ BIẾN MẤT, THÔI THÌ KHUYA RỒI VIẾT VẮN TẮT:

    CHA MẸ TỘI BIẾT TỪ NGÀY HỒ C M MANG CHỦ NGHĨA CS TÀN ÁC VÀO VN, NÊN DI CƯ VÀO NAM 1954

    TÔI BIẾT CSVN LÀ TÀN ÁC TỪ LÚC CÓ TRÍ KHÔN,NÊN TÌM MỌI CÁCH ĐỂ CHẠY TRỐN NÓ , 1981
    MỚI TOẠI NGUYỆN.

    NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY Ở VN BỊ XẾP HÀNG CẢ NGÀY MUA BOBO, BỊ CÔNG AN BỘ ĐỘI HẠCH SÁCH,BẮT NẠT, NHỮNG NGÀY SỐNG THÓT TIM MÀ THƯƠNG ĐỒNG BÀO VÔ CÙNG!!!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
  8. Cam Thu` lu~ suc' sinh ban' Nuoc'lúc 17:49 19 tháng 9, 2011

    Mo^.t lu~ chinh' phu? THOI THA. 1 dam' chinh' quye^n` HEN HA.
    Neu cho Toi^ co' 1 dieu uoc', do' la` =nhi`n tha^y' DCSVN trong do' co' nhung thang` BAN NUOC , HAI DAN ,la`m suy tan` DAO DUC ,NHAN NGHIA,se~ bi. Thien lo^i giang' ddon` Chi' Tu*?!

    Trả lờiXóa
  9. Đàn bò lầm lủi đi vào lò thịt,xung quanh bàn ăn ở một nhà hàng sang trọng,nhiều tai to mặt bự chờ món tái thơm lừng.Trên đồng ruộng bùn lầy một nhóm phụ nử quần áo lấm lem nhặt từng hạt thóc rơi rải,Trong nhửng ngôi nhà biệt thự đồ sộ,từng con chó Bec-rê đang liếm láp nhửng tô thịt bò béo ngậy.Nhửng cán bộ CS mặc nhửng bộ vec - tong sang trọng đi trên nhửng chiếc xe bóng lộn,nhửng người nông dân là chủ đất nước có còn gì không ,chỉ còn vài bộ quần áo rách tả tơi với một ngôi nhà ẩm thấp xiu dẹo.Ai làm nên nong nổi nầy ,bây chừ phải làm sao đây,dành lại cho trí thức Bắc Hà và trí thức miền nam theo CS trước 75 giải quyết đi.

    Trả lờiXóa
  10. Thật lòng không cầm nổi nước mắt khi đọc bài viết. Bao giờ mới không còn cảnh tượng này trên quê hương VN .

    Trả lờiXóa

  11. Không, em đừng luyến tiếc ! .. .. Không, xin anh đừng tiếc nuối nữa làm gì !.. ..
    ==============================



    http://www.youtube.com/watch?v=vMvjOFHq7Uc





    Không, đừng luyến tiếc giáo điều :

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ .. ..

    Không ! Đừng tiếc cái của Nhân loại loại bỏ.. ..

    Không, anh đừng tiếc nuối Ý hệ .. ..

    Chỉ đem bất hạnh nhục nhã về

    Không, anh đừng luyến tiếc giáo điều .. ..

    Chỉ đem lại Nỗi buồn Thế kỷ Niên kỷ Giao chỉ !

    Không, đừng luyến tiếc điều gì:

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ .. ..

    Không ! Đừng tiếc cái gì Loài Người loại bỏ.. ..

    Không, đừng luyến tiếc điều gì:

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ .. ..

    Đã phi nhân tàn sát Dân tộc Việt

    Giá quá đắt hàng chục triệu Sinh linh

    Giá quá đắt hàng chục triệu Thương binh

    Giá quá đắt ! Giá quá đắt !

    Hàng chục triệu Vong hồn Tử sĩ Liệt sĩ Hai bên

    Quét sạch đi vào cống rãnh Việt Sử

    Quên đi quên đi vào Quá khứ thật buồn ! .. ..

    Cho Rạng đông về với Tương Lai

    Quét sạch đi vào cống rãnh Việt Sử

    Quên đi quên đi vào Quá khứ thật buồn ! .. ..

    Cho Bình minh về với con cháu Mai Sau

    Không, đừng luyến tiếc mầu Cờ Máu :

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ búa liềm bể đầu .. ..

    Không ! Đừng tiếc cái Chủ nghĩa vô nhân Loài Người loại bỏ.. ..

    Không, đừng luyến tiếc điều gì:

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ sân si .. ..

    Đã phi nhân tàn sát Dân tộc Việt

    Giá quá đắt hàng chục triệu Sinh linh

    Giá quá đắt hàng chục triệu Thương binh

    Giá quá đắt ! Giá quá đắt !

    Hàng chục triệu Vong hồn Tử sĩ Liệt sĩ Hai bên

    Hận thù cho ngủ quên vĩnh viễn

    Hòa giải vào giấc ngủ miên trường thụy miên

    Chỉ còn lại Niềm vui yêu đời bạt ngàn xanh ngát

    Thôi qua rồi Thời điên loạn Ý hệ cuồng điên

    Quét sạch vào sọt rác lịch sử

    Hành trang nhẹ nhàng làm lại từ đầu

    *

    Không, đừng luyến tiếc mầu Cờ Máu :

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ búa liềm bể đầu .. ..

    Không ! Đừng tiếc cái Chủ nghĩa vô nhân Loài Người loại bỏ.. ..

    Không, đừng luyến tiếc điều gì:

    Không, đừng tiếc nuối Ý hệ sân si .. ..

    Đã phi nhân tàn sát Dân tộc Việt

    Giá quá đắt hàng chục triệu Sinh linh

    Giá quá đắt hàng chục triệu Thương binh

    Giá quá đắt ! Giá quá đắt !

    Hàng chục triệu Vong hồn Tử sĩ Liệt sĩ Hai bên

    Không ! Đừng luyến tiếc điều gì:

    Không ! Đừng tiếc nuối Ý hệ Đỏ Máu sân si .. .

    Không ! Đừng tiếc nuối giáo điều lưỡi gỗ từ loa hoen rỉ.. .

    Dân tộc Việt làm lại từ đầu

    Khởi điểm là Tự Do – Dân chủ – Pháp Quyền

    Tổ Quốc trường tồn bất diệt

    Đất Nước lại vào Xuân triền miên .. ..




    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  12. "Nuong dan den tren ngon lua hung tan
    Vui con do xuong ham tai va" Cua Dai Thi Hao Nguyen Trai am chi thoi ky nao day ho troiiiiiiiiiiiii ???

    Trả lờiXóa
  13. Thanh kinh tam long tac gia "Trieu Luong Dan."

    Xin thanh that cam on tac gia da kho cong viet len bai tho that gia tri nay. Chung ta se giu lai bai nay de ke cho con chau luc di duong cung nhu luc o nha de ren luyen y chi cua nguoi tre...Tu thang 5 den bay gio tuoi tre Vietnam o trong nuoc cung nhu hai ngoai da y thuc duoc tinh than chong cong. Lop nguoi lon tuoi QL VNCH da truyen lai cho the he con chau long can dam va su hieu biet ve muu tham chuoc doc cua cong san. Nguoi tre se dem nhung hinh anh cua nhung cuoc bieu tinh chong Trung Cong de lam chung cho ban be cac em.
    Qua bai tho nay, chung ta nguoi lon hay tan dung de huan luyen cac chau ve su tan ac cua cong quan...

    Cam on that nhieu tac gia Trieu Luong Dan

    God bless you and your works.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn