Chúng tôi đi tặng hoa cho Bùi Hằng

Phương Bích - Theo đúng hẹn, sáng 8/3, bốn chị em cô cháu chúng tôi đi một xe lên Thanh Hà, mua một lẵng hoa to để tặng Bùi Hằng. Vì thằng Bùi Nhân vẫn ở trong Vũng Tàu nên chúng tôi không đem đồ tiếp tế cho Bùi Hằng được, mà chỉ có độc một lẵng hoa, vì vậy cũng không cần đi nhiều người.

Ngày hôm nay thiên hạ đi chơi hết hay sao ấy mà đường thông thoáng quá. Chúng tôi vẫn còn sung về cái vụ gặp gỡ tối mồng 7 tháng 3 ở nhà hàng Quốc Bảo, nên chuyện trò rôm rả suốt dọc đường, chả mấy chốc mà lên đến Thanh Hà. Xe lướt qua hàng rào, thoáng thấy có cái gì là lạ. Đến lúc xuống xe, mới thấy phía trong khuôn viên của trại là một hàng lưới đen sì được dựng lên chạy song song với hàng rào. Tôi cười phá lên, chỉ cho mọi người thấy:

- Này nhìn kìa, che rồi kìa.

Chắc là rút kinh nghiệm để mọi người chụp được ảnh Bùi Hằng từ vụ thăm nuôi lần trước đây. Không chỉ thế, dọc bờ tường có treo một loạt biển đỏ như: Cấm tụ tập đông người, Cấm quay phim chụp ảnh...

Chúng tôi chả quan tâm, đàng hoàng xuống xe, gỡ lẵng hoa ra khỏi cốp, chỉnh trang lại ngay ngắn rồi thi nhau chụp ảnh bên lẵng hoa. Ông chủ quán ven đường thấy chúng tôi, bèn đi lại vui vẻ chào hỏi. Tôi hỏi ông ta:

- Quán của anh có bị khó dễ gì không?

- Không, tôi thì việc ai người nấy làm, tôi cũng chả quan tâm đến việc các chị ở đâu đến

- Ồ thế thì tốt quá, tôi chỉ lo vì chúng tôi mà anh bị người ta gây khó dễ, Tốt rồi.

Lúc chúng tôi đến, cánh cửa trại còn mở, bên trong một nhóm trại viên nam đang lao động sát hàng rào. Chỉ sau vài phút, cánh cổng trại đã đóng lại, có khóa hẳn hoi, đám trại viên bên trong đã nhanh chóng giải tán. Chụp ảnh xong, chúng tôi mang lẵng hoa đến bên cánh cổng. Ngó cậu cảnh sát trẻ qua cánh cửa sắt, chúng tôi yêu cầu gặp trực ban của trại, cậu ta lúng búng bảo để vào báo cáo. Vài phút sau, cậu ta chạy ra bảo chúng tôi chờ.

- Các anh phải mở cửa ra chứ tiếp đón dân qua cửa sắt thế này à? Chờ bao lâu, cả ngày chắc?

- Dạ...

Trong khi cậu cảnh sát trẻ bối rối thì một tay sĩ quan đi ra – tay này lần trước quay phim chúng tôi, khi bị phản đối thì bảo đây là nhà của họ đấy. Anh ta vẫn đứng bên trong cổng sắt nói vọng ra – sợ gì nhỉ?

- Chị cho kiểm ra giấy tờ.

- Anh mở cổng ra chứ đón tiếp dân như thế này thật chẳng ra làm sao cả.

- Chị thông cảm, chúng tôi đang sửa sang...

- Vừa nãy chúng tôi đến, thấy cửa còn đang mở kia mà

- Chị thông cảm

- Thế xuất trình giấy tờ qua khe cửa thế này à?

- Vâng, chị thông cảm

Không vấn đề gì! Tôi chỉ cần biết cái cung cách làm việc của công an ở đây như thế là đủ. Còn có cái để kể chứ. Tôi ra xe lấy chứng minh thư, đút qua khe cửa cho cậu cảnh sát trẻ ban đầu, cậu ấy cầm bằng cả hai tay rất lễ độ. Ngay lập tức tôi thấy có thiện cảm với cậu chiến sĩ trẻ này. Tay sĩ quan sau khi nghe tôi nêu yêu cầu, bắt đầu nhắc lại cái điệp khúc muôn thuở: các anh chị không phải là đối tượng thăm nuôi.

- Xin lỗi anh, anh không cần phải nhắc lại thêm một lần nào nữa về cái quy định ấy đối với chúng tôi. Xin nói lại là chúng tôi không đến thăm nuôi! Không gửi bất cứ đồ tiếp tế nào cho chị Hằng! Hôm nay là ngày 8/3, chúng tôi chỉ gửi một bó hoa cho một người phụ nữ ở trong trại này, có thế thôi.

Dù cánh cổng sắt không kín mít, nhưng mấy cái thanh sắt lại che đúng tầm mắt tôi, nên thấp như tôi cũng phải một là cúi xuống, hai là nghển cổ lên để nhìn vào mắt người đối thoại (cảnh tượng này hài hước đúng không ạ). Trong khi tôi nói, một sĩ quan khác từ trong trụ sở bước nhanh tới, bảo cậu cảnh sát trẻ:

- Mở cửa ra

Thấy tay sĩ quan lúc trước nói gì đó, anh ta nhắc lại lần nữa, không hề cao giọng nhưng rõ ràng là ra lệnh

- Tôi bảo mở cửa ra.

Viên sĩ quan đến sau nói anh ta là phụ trách ở Phân trại này, lắng nghe tôi trình bày mục đích của chúng tôi xong thì gật đầu đồng ý ngay. Tôi nhìn vào biển hiệu đeo trên ngực anh ta, thấy dòng chữ Trần Thái Hòa. Tôi cảm ơn anh ta và chẳng yêu cầu gì thêm. Khi bắt tay, lại một lần nữa, mối thiện cảm trong lòng tôi tăng lên. Tôi hay xét đoán cái tâm của con người qua cách bắt tay. Bàn tay anh ta ấm (chứng tỏ anh ta là con người tốt), cái bắt tay chặt (biểu hiện sự quyết đoán và chứng tỏ anh ta biết tôn trọng người khác), giữ hơi lâu một chút (đủ để tạo và lưu giữ mối thiện cảm). Trong khi bước ra, tôi nghe thấy tay sĩ quan trẻ ban đầu đang hùng hổ to tiếng với cháu Phương về việc chụp ảnh, tôi bèn quay lại nói với anh ta:

- Đề nghị anh không to tiếng như thế. Anh thấy không? Lãnh đạo của anh còn từ tốn thế này..

- Lãnh đạo khác, tôi khác, đấy là tính cách của tôi.

- Anh không nói thế được! Anh nên nhớ anh đang làm nhiệm vụ, tức là phục vụ nhân dân. Trong khi làm nhiệm vụ, anh không được đặt cái tôi của anh lên trên như thế

Tay này không nói gì nữa, còn viên sĩ quan chỉ huy thì có vẻ dàn hòa cho nhanh. Chúng tôi bước ra khỏi cửa sau khi chào và cảm ơn viên chỉ huy một lần nữa.

Chúng tôi lên xe trở về Hà Nội ngay. Dọc đường sôi nổi bình luận xem họ có chuyển hoa cho Bùi Hằng không. Tôi đoán họ không dám thất hứa (vì chúng tôi có thể kiểm chứng trong lần thăm nuôi tới), nhưng chắc chắn họ sẽ gỡ cái băng rôn trên lẵng hoa ghi dòng chữ: Bùi Hằng - chúng tôi luôn bên cạnh chị.

Tôi nhớ trong lần đi thăm trước, có nghe thấy khi tranh luận, một tay công an nào đó ở trại Thanh Hà bảo đây là cơ quan an ninh quốc gia???

Không rõ định nghĩa thế nào là một cơ quan an ninh quốc gia, nhưng tôi cảm thấy tay kia nói như thế là tùy tiện. Riêng cái việc công an đứng ra quản lý trại giáo dục cải tạo đã thấy nó rất không hợp lý tẹo nào. Bây giờ lại xưng – liệt một cái trại giáo dục cải tạo trở thành cơ quan an ninh quốc gia thì có lẽ là mạo nhận, kỳ quặc quá. Trừ Bùi Hằng, việc quản lý mấy cái anh nghiện hút, chích choác, hay gay gổ côn đồ mà lại được xếp vào hàng an ninh quốc gia thì ngộ thật.

Một điều nữa là cái sự xuất hiện của hàng rào bằng lưới đen kia nó nói lên điều gì? Sự sợ hãi, sự căm ghét cái tình người?

Hẳn là có tin rất nhiều người sẽ lên thăm Bùi Hằng vào ngày 8/3 nên họ phải chăng lưới để không cho người ta nhìn thấy Bùi Hằng? Nhầm rồi các anh ơi, cái tình nó ở trong trái tim, trong trí óc con người chứ đâu phải bằng sự hiện hữu. Có bức tường nào ngăn cản được những ý nghĩ người ta dành cho nhau. Có loại băng keo nào chặn được âm thanh của những tiếng gọi nhau vang vọng qua không gian?

Phương Bích

12 Nhận xét

  1. Phương Bích nói đúng đấy "cái tình nó ở trong trái tim, trong trí óc con người chứ đâu phải bằng sự hiện hữu.Có bức tường nào ngăn cản được những ý nghĩ người ta dành cho nhau. " Cãm ơn Phương Bích và các bạn đả đến,tình đồng đội huynh đệ ,có lẻ Bùi Hằng khóc lên vì sung sướng và ấm lòng trong những ngày cô đơn,lạnh lẻo.Một lần nửa xin cãm ơn các bạn,

    Trả lờiXóa
  2. Lưu Ý :

    - Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

    - Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

    - Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA

    Trả lờiXóa
  3. Chào mừng @Ngứa mắt đến với DLB..chắc đây là lần đầu bạn ghé qua thôn DLB, cho nên không hiểu,những đoạn Lưu Ý :... là thôn quy , nhắc nhở mọi người,,đơn giản chỉ thế thôi..vui vẻ nhé..

    Trả lờiXóa
  4. Tôm Càng Hồ Tâylúc 01:50 10 tháng 3, 2012

    Minh Hằng chắc thật là ấm lòng khi có những người bạn cùng chí hướng (không phải đồng chí cs) đã đến thăm tặng hoa, dù không được gặp mặt. Chúc MH chân cứng đá mềm.
    Cám ơn Phương Bích đã cho mọi người thêm tin tức của chuyến đi thăm MH dù lầm này không có ảnh của MH.
    Thật ghê tởm cho lũ cô hồn với trái tim băng giá đã bắt nhốt người con của đất nước chỉ vì lòng yêu nước nồng nhiệt và chân thành.
    Thế mà cái thằng phát ngôn viên của bộ "củ chuối" VN vần vác mỏ lên nói như con vẹt đực, giống con vẹt cái Phương Nga hôm nào.
    Chắc lũ khốn kia sợ mọi thứ là sự thật, dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất cuộc sống của người bị bắt giam vô luật, nên đã dựng rào chắn để mọi người không nhìn thấy MH và chụp được ảnh MH như lần trước. Thương thay cho lũ người đầy quyền lực nhưng hèn hạ tột cùng, bỉ ổi tột cùng, không còn một chút gì còn gọi là lương tâm của con người.

    Trả lờiXóa
  5. Cộng sản Việt Nam đã chứng minh cho thế giới thấy họ là những con người "phản động" hay "phản dân, hại nước". Họ không lắng nghe tiếng nói của người dân và không phục vụ lợi ích của dân tộc Việt Nam. Họ chính là tay sai cho Tàu. Họ đã và đang vi phạm các công ước quốc tế về nhân quyền, nhưng bản tính ngoan cố và hiếu chiến, họ vẫn tiếp tục giam giữ và bắt bớ những người dân vô tội chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước một cách ôn hòa.

    Nói chung, chế độ cộng sản Việt Nam cũng giống như các chế độ độc tài và tàn ác khác như ở Lybia, Ai cập, Bắc Phi... Người dân đã trở thành nạn nhân của chế độ. Những người đang cầm quyền chế độ không còn là những con người bình thường nữa, họ trở nên vô cảm, vô tri vô giác, chai lì, tàn bạo, dạ man, họ không còn có tình thương hay tình người. Những người công an, bộ đội và cán bộ là nô lệ cho những tên tài phiệt tham nhũng của chế độ vì miếng cơm, manh áo mà quên đi tiếng gọi của lương tâm ngay chính và hồn thiêng sông núi của cha ông ta.

    Giới trẻ trên toàn thế giới, mà đã lớn lên trong thế giới tự do, cảm thấy nực cười vì hành động điên khùng của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là bắt bớ, đánh đập và đàn áp những người yêu nước, lên tiếng vì vận mệnh nguy kịch của dân tộc Việt Nam.

    Cộng sản Việt Nam đã đổ thêm dầu vào đống củi khô, làm nó bùng phát lên lúc nào không hay vì những hành vi ngu ngốc và ngoan cố đối với những người yêu nước Việt Nam. Đất nước Việt Nam là của người dân Việt Nam, không phải của Đảng cộng sản hay Bộ Chính Trị hay một cá nhân nào đang cầm quyền đất nước. Càng tàn ác và ngoan cố chỉ làm cho đống củi khô đó bùng cháy lên một cách mau lẹ hơn!

    Trả lờiXóa
  6. Khủng bố người tù là đòn chính yếu của công an việt công (VC) nhằm hạ gục ý chí của người tù. Ngày trước khi có một quan hệ dù là chỉ bằng một ánh mắt thân thiện hay những lời thăm hỏi chân tình sẽ bị công an VC gây khó khăn, khủng bố về sinh kế ngay lập tức. Cho nên trước đây không bao giờ có chuyện bạn bè đến trại giam thăm tù. Động viên , an ủi , gửi quà cho người tù để người tù giữ được ý chí. Thường thì họ sợ. Cho nên người tù dễ bị mất tinh thần khi biết rằng ai cũng xa lánh mình. Cho nên người tù dễ dàng đầu hàng công an VC. Chấp nhận mọi tình huống để không đấu trí cùng bọn công an VC. Tuy nhiên cũng có một số người ( không nhiều)đã chiến đấu và chiến thắng bọn công an VC và nhà tù của chúng.

    Bây giờ thì khác , người tù cảm thấy vửng lòng hơn khi biết rằng bạn bè , những người cùng chí hướng đã không bỏ mình mà vẫn đứng sau lưng giúp người tù và gia đình để người tù không phải lo lắng, an tâm hơn trong việc chiến đấu chống lại cái ác, cái nghiệt ngã trong tù. Điển hình bà mẹ Paul Lê Sơn đã được bạn bè giúp đở để chửa bệnh. Nếu Lê Sơn biết được chắc sẽ ấm lòng, an tâm không phải lo lắng cho gia đình.

    Nếu có điều kiện nên thường xuyên đi thăm , đông viên người tù là đã gián tiếp giúp người tù thêm ý chí và cũng để phá cái thế cô lập khủng bố người tù của bọn công an việt cộng.

    Trả lờiXóa
  7. Có ai đó nói... Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta.
    Phương Bích ơi!!! con tim Chị thật dịu dàng, là một đóa hồng ngát huơng, tình bạn của chị đã làm cho con tim chúng tôi rung động.

    Trả lờiXóa
  8. Bọn CA "còn đảng còn mình" ở đây cũng chỉ tuận theo mệnh lệnh từ bọn "còn đảng còn mình" trung ương

    Trả lờiXóa
  9. Ai trở về xứ Việt hãy gửi cho ta một bó hoa hồng thắm dể tặng cho nguời ấy đang ở trong tù.Bùi Thị Minh Hằng anh thư nước Việt năm 2011.

    Trả lờiXóa
  10. Chúc cô Bùi Hằng mồng 8/3 ấm áp . Nhưng chắc trong tù thì có chúc mấy cũng chẳng tác dụng gì ?

    Trả lờiXóa
  11. phó thường dânlúc 19:51 10 tháng 3, 2012

    nghề là công an tính ra nhục qúa ..miạ ..thua cả con chó, bị xã hội nhìn như loại côn đồ bảo vệ nhà thổ,

    Trả lờiXóa
  12. Em đã là Hoa của lòng tôi
    Hoa nở vội giữa mùa đấu tranh
    bước chân Hoa từ Nam ra Bắc
    thêm những cánh Hoa từ Nhân Dân .
    Hoa đang mỉm cười với thế gian
    với người yêu Hoa yêu Nhân Quần
    ánh mắt Hoa kia vẫn rạng rỡ
    tương lai tươi sáng đẹp vô ngần .
    Hôm nay Hoa còn trong ngục thất
    ngày mai đón Hoa giữa phố phường
    Ai nỡ cướp Hoa giam trong ấy
    chỉ làm phân bón cho Hoa thôi
    loài Hoa hôm nay chịu sương gió
    cho ngày mai bao người vui tươi .
    Em mãi là Hoa của lòng ai
    Người ấy mong nhớ đến Hoa Khôi
    tháng ngày biền biệt vẫn nhớ mãi
    nhớ Hoa biết khóc nhớ lúc cười.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn