Quả đấm của Thủ Tướng"xẹt qua mặt"mấy thằng"hùa theo" như Lê Đức Anh,Nguyễn Quốc Thuớc,Phạm Xuân Thệ,Huỳnh Đắc Huơng,Vũ Mão,Phạm Chuyên,Lê Hiếu Đằng...,sau đó né thằng Nguyễn Văn Thành và đồng bọn Hãi Phòng,cuối cùng mới trúng đích là Đoàn Văn Vươn.Vẽ được như vậy mới hay. Điều đáng phê phán trong sự việc Tiên Lãng.Cùng là một đám chóp bu,từng là Đại Tướng kiêm Chủ Tịch Nước,từng là Tư Lệnh Quân Khu,từng là Chính Ủy Quân Khu Cục Trưởng Tổng Cục Chính Trị,từng là Đại Biểu Quốc Hội,Chủ Nhiệm Văn Phòng Quốc Hội,từng là Giám Đốc Công An TP Hà Nội,từng là Phó Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc TP Hồ Chí Minh...,ông nói gà bà nói vịt,làm người dân phải biết tin ai? Đã có gan dám phê phán chính quyền Hãi Phòng là sai,Đoàn Văn Vươn là đúng.Nay không dám khẳng định lại lời nói của mình.Chấp nhận cho một thằng côn đồ Miền Nam bóp còi qua mặt,quay như quay dế..,chấp nhận cho thằng côn đồ Hãi Phòng hổn láo nói là"hùa theo"...,Thử hỏi,có ai hèn hơn không??? ( Xẹt qua mặt = ỉa trên đầu )
THỦ TƯỚNG MỚI HỌC ĐƯỢC CHƯỞNG PHÁP :" THAM NHŨNG CHƯỞNG " Và vừa luyện lên :" NGU ĐẤM CHƯỞNG " Hehehehe sắp sửa nâng cấp lên thành :" NGU BA DŨNG CHƯỞNG " :))
Lê Văn NguyênTTHN nhận qua e-mail Là một phi công biệt phái bay cho TL TQLC , tôi có dịp quen biết khá nhiều anh em TQLC , câu chuyện tình hi hữu của tác giả được truyền tai nhau giữa những người cùng trại giam sau năm 75 , một chuyện tình đượm nhiều éo le và nước mắt xen lẫn cái nhân bản của con người nằm hai bên chiến tuyến . “Quân đưa chàng ruổi lên đường,Liễu dương biết thiếp đoạn trường này chăng?” ( Trích Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng trần Côn )
Chuyện Tình trong Chinh chiến thời nay cũng không kém mặn mà, thủy chung, đau khổ, đợi chờ mòn mỏi….Chính Phật Thích Ca từng dạy: ” Nếu nước mắt khổ đau của Chúng sinh chảy đầy biển lớn, thì trong đó nước mắt của Tình yêu góp phần không nhỏ”. Xin giới thiệu cùng thân hữu hôm nay: Một chuyện Tình có thật trong thời ly loạn gần đây, do người trong cuộc kể lại, xem chữ Tình trong “Chinh Phụ Ngâm Khúc Tân Thời” là cái chi chi..:
“Tác giả là một Sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến VNCH, định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO-20. Bài viết của ông được một cựu đồng ngũ chuyển tới, với ghi chú : ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN THẬT. Thật nhưng khó tin: một cựu nữ chiến binh VC, nhiều năm sau chiến tranh, đi vào tận trại tù tìm thăm người sĩ quan VNCH cô từng gặp trên chiến trường, và rồi…”. Thân mời quý vị cùng đọc : Sau 3 ngày quần thảo ác liệt với địch quân, chúng tôi mới chiếm được mục tiêu, đơn vị chủ lực miền của địch thuộc tỉnh Bến Tre đã bị xóa sổ, nhưng tiểu đoàn của chúng tôi cũng bị thiệt hại khá caọ Trung đội 4 của tôi được lệnh bung rộng ra kiểm soát từng hầm hố, từng công sự của địch. Cảnh vật hoang tàn đổ nát,những thân cây dừa bị mảnh đạn pháo binh băm nát lỗ chỗ. Hầu như không còn chỗ nào nguyên vẹn, mùi thuốc súng nồng nặc khó chịu vẫn còn vương lại nơi đâỵ Tôi với Kính, người mang máy truyền tin, cẩn thận từng bước trên bờ mương nhỏ. Chợt Kính nói nhỏ: - Ông thầy! Coi chừng hình như có người trong lùm cây đàng kia. - Tản rộng ra, theo dõi kỹ chung quanh và coi chừng đồ chơi của tụi nó. Tôi ra lệnh cho Kính xong là lom khom phóng qua những thân cây nằm ngổn ngang trên mặt đất, khẩu M16 lên đạn sẳn sàng, Kính theo kế bên hông. Tiếng rên nho nhỏ của phụ nữ văng vẳng ra từ trong lùm cây rậm rạp. - Một đồng chí nữ nhà ta đấy. Kính reo nho nhỏ. Kinh nghiệm chiến trận cho tôi biết không bao giờ hấp tấp trước mọi tình huống, có thể địch gài mìn bẫy xung quanh, hoặc gỉa vờ bị thương để dẫn dụ đối phương tới gần rồi sát hại. Dơ ngón tay ra hiệu lệnh và chỉ vào lùm cây, tôi quan sát lần nữa rồi rón rén bước nhẹ, đằng kia thằng Kính lăm le khẩu súng trên tay trông chừng. Tôi lấy mũi súng vạch đám lá, một cô gái trạc độ 18,19 tuổi nằm gối đầu lên chiếc ba-lô mầu “cứt ngựa”, vai trái bị trúng đạn máu tuôn ra ướt đẫm, mắt nhắm nghiền nhưng miệng vẩn không ngớt rên rỉ: - Nước…Nước..cho tôi miếng nước”.
- Đ. Mẹ … Câm miệng lại. Kính quát tháo giận dữ, tôi lừ mắt nhìn người đệ tử ra vẻ không hài lòng. - Mày đừng nói như vậy, với một người sắp sửa chết mình đừng nuôi thù hận nữa. Thôi mày ra ngoài trông chừng cho tao đi. Tôi lấy cái khăn màu tím cột trên vai áo, dấu hiệu nhận diện của đơn vị, thấm chút nước rót từ bình tông lau nhẹ trên mặt cô gái. Tôi ngẩn người trong giây lát vì sắc đẹp của cô, khuôn mặt thanh tú với hàng mi cong vút nhất là sống mũi cao nôm cô phảng phất như minh tinh màn bạc dù trắng xanh vì mất máu nhưng cô ta vẫn có nét thu hút đặc biệt. Ghé bình tông nước vào miệng cô gái, tôi nói nhỏ: - Cô uống đi, nhớ từ từ từng chút một. Cô ngoan ngoãn nghe lời như một em bé. “Cám ơn ông nhìều”. Giọng nói yếu ớt và mệt mỏi. - Tôi sẽ tiêm cho cô 2 mũi thuốc trụ sinh và cầm máu, cố chịu đau nghe. - Không cần đâu, làm phiền ông nhiều rồi, vả lại tôi cũng sắp chết đến nơi. - Bậy bạ, vết thương này đâu có gì nguy hiểm. - Đừng an ủi như vậy, hồi nãy ông nói tôi sắp chết đừng nuôi hận thù nữa. - Tại vì…Tại vì…Tôi không muốn lính của mình ăn nói kỳ cục như vậy. Cô gái mở mắt nhìn tôi với vẻ cám ơn, trong đáy mắt chứa nhiều điều muốn nói, lâu lắm cô nói thều thào: - Bây giờ ông sẽ làm gì với tôỉ…Bắn một phát súng có lẽ nhẹ nhàng hơn là giao tôi cho cơ quan điều tra. Thật tình tôi không biết trả lời sao với cô, chưa kịp phản ứng thì cô tiếp: - Tôi sinh ra ở miền đất mênh mông sông nước, hãy để thân xác này vùi dập nơi đây. Xin ông đừng giao cho ai hết. Tôi van xin ông.
- Thôi được rồi, tôi sẽ làm theo lời yêu cầu của cô. Nhưng trước nhất hãy để tôi tiêm thuốc cái đã đừng bướng bỉnh như vậy. Cô gật nhẹ đầu mà không nói lời nào. Kéo ống tay áo lên, lộ làn da trắng nõn nà, tôi chăm chú chích mũi Penicilline mà không thấy má của cô thoáng đỏ vì hổ thẹn mà chỉ thấy cô nhăn nhó suýt soa vì đau, tôi bật cười: - Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ có mũi kim bé tí tẹo mà cô nhăn nhó, rên rỉ như…. - Sao không đau, ông ăn nói… như khỉ chứ gì? Cô cướp lời, tôi cười trừ, đỡ cô gái nằm xuống ngay ngắn trên mấy tầu lá chuối, rồi tôi đứng dậy cầm cây súng lên đạn .. rồi lấy trong ba-lô mấy hộp lương khô, bình nước đầy và cuộn băng cứu thương, tất cả đặt bên cạnh cô rồi nghiêm nghị nói: - Đơn vị tôi sẽ di chuyển đi nơi khác bất cứ lúc nào để tìm các đồng chí của cô, nhưng những thứ nầy cần thiết cho cô, tôi hy vọng người của cô sẽ trở lại tìm và cứu sống đồng đội của mình. Tôi lấy khăn nhúng nước lau mặt cho cô đoạn cẩn thận lấy mấy tàu lá dừa che kín lại. - Này… Ông tên là gì vậỷ - Có quan trọng lắm không? - Ít ra sống hay chết tôi còn biết tên người đã đối xử tốt với mình chứ. - Vậy thì cô nói với Diêm Vương gã đó là Lam, Trần Hoài Lam, và cô xin với ổng cho tôi tai qua nạn khỏi trong chiến tranh này. Tôi nghe tiếng cô cười nhỏ cùng tiếng nói thật nhẹ: - Dạ, Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi. Quyên, người con gái mà tôi gặp gỡ một lần, và chỉ một lần duy nhất trong cuộc đời kế từ đó. Bước chân người lính như tôi đã qua mọi đoạn đường đất nước,
những trận đánh đẫm máu bằng cái chết của đôi bên lên rất cao. Vài lần bị thương nặng nhẹ nhưng tính mạng vẫn còn giử được, phải chăng Quyên hằng đêm cầu nguyện cho tôi được tai qua nạn khỏi như nàng đã hứa. Đất nước thanh bình, tiếng súng lặng im, nhưng những người được gọi là sĩ quan QLVNCH như tôi và bạn bè khác không được thở hít không khí hòa bình ấy, sau bao năm trăn trở với chiến tranh, tất cả đi vào trại “cải tạo”, một danh từ mỹ miều nhưng thực chất là đầy đọa, là giết lần mòn chúng tôi. Tôi bất lực nhìn bạn bè ngã xuống, đói, bệnh hoạn, đày đọa, khủng bố, đánh đập! Thân xác anh em chúng tôi bị vùi dập ở nơi núi rừng hiu quạnh, ở hốc núi đen tối ngàn trùng. Tôi lặng lẽ sống như cái bóng tinh thần vững vàng, nhưng thể xác thì suy sụp nặng nề, bám víu ý nghĩ duy nhất “Trả nợ oan gia binh nghiệp”. Phải, sinh ra người lính thì chấp nhận mọi gian nguy may rủi về mình. Ngày hôm ấy, trại Bù Gia Mập, nơi tôi đang “lao động là vinh quang” có cơn bão rừng rất lớn, mọi người được phép nghỉ tại lán. Anh Đan, khối trưởng nhận thư từ quản giáo phân phát cho anh em. Là một kẻ không thân nhân, không họ hàng, tôi lảng đi nơi khác cho đỡ tủi thân. - Trần Hoài Lam có thư. Cả phòng xôn xao ngạc nhiên vì ai cũng biết tôi là thằng “mồ côi”, là “con bà Phước”, danh từ ám chỉ những kẻ không có ai thăm viếng lẫn thư từ. Rất ngạc nhiên tôi nghĩ thầm trong bụng có lẽ trùng tên với một người nào đó nên im lặng. - Trần Hòai Lam có thư. Người khối trưởng lập lại với vẻ khó chịu. Tôi dè dặt bước tới trong trạng thái hoang mang. - Có thật là của tôi không anh Đan?
- Tên anh rành rành trên phong bì làm sao sai được, thôi nhận đi cho tôi còn làm việc, nếu có sai thì cho tôi biết. Cầm lá thư tôi lật qua lật lại, xem kỹ có phải đúng tên mình không. Hoàn toàn đúng nhưng tuồng chữ lạ hoắc và cái tên cũng chưa bao nghe qua, nhưng một điều chắc chắn người viết là phái nữ, nét chữ mềm mại thẳng đứng nhưng rõ ràng. Trần Hoài Quyên, thật là lạ, trùng họ, trùng chữ lót, chỉ khác tên. Tôi tứ cố vô thân làm gì có họ hàng. Tôi đọc: “Anh Lam! Có lẽ anh ngạc nhiên lúc nhận thư của Quyên, người con gái xa lạ gởi đến cho mình, nhưng khi em nói câu này chắc chắn anh hình dung Quyên là ai: “Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ mủi kim bé tí teo này mà nhăn nhó rên rỉ như…”. Đọc mấy dòng chữ trên, tôi lặng người rất lâu, bàng hoàng và xúc động hơn bao giờ hết khi nhớ lại trong trận đánh ấy, một nữ VC khuôn mặt bê bết sình đất, tóc tai rũ rượi gối đầu trên ba lô nhỏ, ánh mắt thất thần khi tôi đến gần rồi nhẹ nhàng lấy khăn lau cho cô, khuôn mặt thiên thần trong sáng hiện ra. Cô viết tiếp: - Đúng như anh nói, đêm hôm ấy đồng đội đã mang em ra khỏi nơi mù mịt khói lửa và chữa trị ở bệnh viện Trung Ương, sau khi rời khỏi bệnh viện, em xin về đơn vị ngành để họat động, không còn muốn tham gia vào nơi lửa đạn nữa. Từng là chiến sĩ xuất sắc trong khu, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, vậy mà thoái lui về hậu phương, kỳ lạ quá phải không anh Lam? Chính anh đã làm thay đổi lập trường của em. Những người đối đầu không hẳn đều tàn ác, bằng chứng là anh. Anh đối xử thật tốt, thật nhân đạo với kẻ thù, dù rằng thuộc hạ của anh nói đúng, không biết bao người đã ngã xuống vì những viên đạn của kẻ địch, mà có thể trong đó có cả em bắn ra. Hòa Bình tái lập em không vui vì còn hận thù, vay nợ máu phải trả, phương châm của bạn bè, cấp lãnh đạo đề ra. Em rất buồn vì biết anh đang đi vào ngõ cụt, không lối thoát, con đường đi đến cái chết. Như đã nói, từ sau ngày bị thương, em ra khỏi cuộc chơi, không muốn dính líu đến thù hận nữa, bàng quan trước mọi việc, nhưng không thể nào quên anh, em đã cậy cục, tìm kiếm tin tức của anh qua các trại học tập. Trời không phụ lòng người, rốt cục em cũng tìm ra anh. Anh Lam! Còn nhớ những gì em đã nói trước khi anh từ gĩa ra đi không? “Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi”. Em đã cầu nguyện như vậy mỗi đêm để ơn trên ban mọi điều lành đến cho anh tai qua nạn khỏi đúng như lời đã hứa. Em đang thu xếp công việc để đến thăm anh kỳ tới. Mong được găp lại anh. Hy vọng đừng làm mặt lạ với Quyên.
Từ đó tôi không còn là người cô độc nữa, Quyên thăm đều đặn, lần nào cũng khóc, giọt nước mắt long lanh trên má làm tôi xúc động muốn khóc theo. Ân tình của em làm sao tôi báo đáp cho nổi! Thôi thì chỉ còn cách là… Trên đất tị nạn, Quyên bây giờ là mẹ của bầy con 3 đứa kháu khỉnh, xinh đẹp. Em chu toàn nhiệm vụ của người vợ hiền, người mẹ nhân ái. Sống ở xứ người văn minh tân tiến nhưng Quyên vẫn là của tôi dạo nào, vẫn áo bà ba và sợi thung buộc trên tóc. Những đêm con cái ngon giấc, em qua nằm kế bên tôi thủ thỉ trò chuyện tâm sự: - Quyên à, em thương anh từ lúc nào. - Kỳ cục, ai mà nhớ, hỏi bậy bạ không à”. Em mắc cở phụng phịu. - Vậy thì thôi anh không hỏi nữa. Tôi làm bộ giận dỗi quay mặt đi nơi khác. Cô lật đật nắm lấy tay tôi năn nỉ: - Thôi đừng giận nữa, em nói, nhưng cấm không được cười à nha… Quyên bắt tôi thề thốt đủ mọi điều rồi mới nói: - Em yêu từ lúc anh kéo tay áo lên để tiêm thuốc. Mắc cở muốn chết, đã vậy còn ghẹo người ta này nọ. Anh biết không, cái khăn màu tím ngày đó anh lau mặt cho em, em giữ mãi trong người, đi đâu cũng xếp lại bỏ vào túi áo, lâu lâu mở ra xem sợ rớt mất. Cảm động tôi hôn lên trán vợ, không ngờ cô yêu thương tôi đến như vậy. - Anh biết không, có một hôm em giặt xong phơi ở hàng rào gió thổi mất tiêu. Trời đất, em khóc mấy ngày trời, bỏ ăn, bỏ ngủ, đi tìm nó. Không hiểu sao nó lại về với em, đứa bạn nhặt được mang trả lại. Nó nói cái khăn này bay tới tận khu ủy, cách đó gần 5 cây số. Em tin rằng anh luôn luôn bên cạnh để giúp em vượt qua nguy hiểm. Hôm bị thương nếu gặp người khác có lẽ cuộc đời của em không biết ra sao. Có lẽ bị chết không chừng. Quyên ngủ say bên vai tôi, tiếng thở nhẹ nhàng êm ái. Một điều huyền diệu khó tin nhưng thật sự là vậy. Phải chăng duyên số đưa đẩy để tôi gặp em trong hoàn cảnh đó. Đúng như Quyên nói, nếu gặp người khác em có thể bị bắn chết hoặc chết vì vết thương. Hôn lên trán vợ, tôi thì thầm: - Duyên nợ trời định em ạ. Bên vai tôi, Quyên ngủ ngon lành khuôn mặt thiên thần không gợn chút bụi trần.
Mũ Xanh Hắc Long Lê Văn Nguyên Chicago, 26- 6 -2010.
Một chuyện tình trong thời chiến với một kết cục có hậu là một bằng chứng cho thấy là tình người , tình yêu nam nữ vẫn chiến thắng cái ý thức hệ giữa quốc gia và cộng sản . Chuyện tuy có kết cuộc có hậu nhưng không hấp dẫn không lôi cuốn độc gỉa bằng chuyện tình giữa một cô công an giám thị trại giam Hỏa Lò Hà Nội và một anh tù gốc biệt kich nhảy toán ra Bắc . Xin đọc chương TÌNH NGƯỜI PHỐ HIẾN của tập cuối tức là tập 4 Chú thích : Người Phố Hiến ở đây chỉ cô Công An vì cô quê ở Hưng Yên mà Phố Hiến là một phố sầm uất nhất Hưng Yên .
Xin lỗi tôi quên nói tên của tác phẩm , đó là THÉP ĐEN - Tác giả là ĐẶNG CHÍ BÌNH , một biệt kích miền Nam nhảy toán ra Bắc và bị bắt vào thập niên 60 , bị giam tại Hỏa Lò Hà Nội gần 20 năm , được thả sau 75 và định cư tại Hoa Kỳ
Nghe đồn Thấy Sao Nói Vậy là người biết nhiều hiểu rộng,là tự điển sống v v...Rất mong TSNV kể cho mọi người nghe về chuyện tình của Nguyễn Bảo Hoàng và Nguyễn Thanh Phượng,và đôi lời bình luận về cặp trai tài gái sắc trời cho này,để xem tình yêu nam nữ của họ có chiến thắng cái ý thức hệ giữa quốc gia và cộng sản hay không?và kết thúc có hậu phải chảy nước đái,à quên nước mắt hay không?Chứ nghe nói ông già vợ của thằng Bảo Hoàng khó tánh lắm,và đã từng tỏ thái độ rất dứt khoát rằng : “… các viên chức chế độ Sài Gòn cũ phải chịu trách nhiệm đã đưa 1 triệu lính Mỹ vào và gây chết chóc cho 3 triệu người Việt Nam; họ là "tội đồ" và sẽ không bao giờ được chào đón trở về...“
Nghe đồn Nguyễn Tấn Dũng là con của Lê Đức Anh?Có khi nào Nguyễn Thanh Phượng cũng là con của LĐA không các bác?Dưới chế độ Cộng Sản học theo gương bác Hồ,gặp nhau là"bụp" như gà thì chuyện gì mà không thể xảy ra?
Thưa bạn Ju Mong , xin bạn đừng có gán cho tui cái tên tự điển sống , người biết nhiều hiểu rộng ....tui không dám nhận . Tui chỉ THẤY SAO NÓI VẬY.....NGƯỜI ƠI hi hi hi Chuyện tình giữa Nguyễn bảo Hoàng và công chúa Nguyễn thanh Phượng là một chuyện tình giữa hai con khỉ đỏ đít , đã là khỉ đỏ đít thì chúng nó làm gì mà có chuyện tình , chuyện chúng nó không có hậu nhưng chúng có hậu...môn . Cha Nguyễn bảo Hoàng là một thứ trưởng của nền đệ nhị cộng hòa , là người đã nhận lảnh " ơn vua lộc nước " của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa thì phải hành xử cho xứng đáng với vai trò và nhiệm vu của mình , phải tận trung với đất nước . Cha Nguyễn bảo Hoàng đã hèn nhát không dám tìm một cái chết vinh như những vị tướng Nguyễn khoa Nam , Lê văn Hưng , Phạm văn Phú , Trần văn Hai , Lê nguyên Vỹ .... hoặc những người lính có cấp bực rất thấp như những người lính dù ở ngả tư Bảy Hiền , mười mấy người làm thành một vòng tròn nhỏ và một người bung lựu đan vào một buổi sáng ngày 30/4 năm xưa . Hoặc Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn văn Long mặc bộ đồ đại lễ của sĩ quan cảnh sát và tự bắn vào đầu dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ Viện cũng ngày hôm đó . Nguyễn Bang , cha của Nguyễn bảo Hoàng đào tẩu khỏi Sai Gòn ít nhất là 4 ngày trước ngày 30/4 , là một công chức cao cấp của VNCH mà đào tẩu khỏi nước khi địch quân còn cách Sài Gòn vài trăm cây số là một trọng tội , hình phạt trong thời chiến cho tội nầy là TỬ HÌNH . Con chó đã cụp đuôi bỏ chạy khi địch thủ còn chưa thấy xuất hiện . Người xưa thường nói HỔ PHỤ SINH HỔ TỬ Đâu có ai nói CẨU PHỤ SINH HỔ TỬ BAO GIỜ . Sau khi được giới thiệu với công chúa Thanh Phượng thì Nguyễn bảo Hoàng bỏ rơi cô bạn gái ở Chicago để toàn tâm toàn ý làm phò mã của Nguyễn tấn Dũng . Nguyễn bảo Hoàng có một người anh rễ là Thomas Cornor con của một gia đình tài phiệt Mỹ . Cuộc hôn nhân nầy chỉ với một mục đích duy nhất là gia đình Nguyễn Bang bất chấp luân lý và đạo đức của một kẻ đã từng làm thứ trưởng của VNCH nay đi bắt tay với bọn cướp bọn thổ phỉ là những kẻ đã đẩy đồng đội , chiến hữu của mình vào các trại tập trung cải tạo . Nguyễn tấn Dũng cần Nguyễn Bang để tiếp cận với giới tài phiệt Mỹ nhằm " rửa " những đồng tiền máu mà hắn đã cướp được . Nguyễn tấn Dũng sẽ phải trả giá đắt cho hành động nầy của hắn . Đây là vấn đề mà các đối thủ trong nội bộ đảng của hắn sẽ chơi lại hắn Theo một qui định lâu đời của Đảng, Đảng viên không được phép cho con kết hôn với những gia đình có dính trực hệ 3 đời đến ngụy quyền. Qui định này gần đây trở nên mờ nhạt và ít ai tuân thủ nhưng vẫn chưa có quyết định nào xóa bỏ giá trị của nó. Do vậy việc con gái mình lấy con trai 1 cựu quan chức cao cấp của ngụy quyền đang trở thành 1 nguy cơ tấn công vào Nguyễn tấn Dũng. Hiện nay chưa nổi lên các chiến dịch tấn công rõ ràng nhưng dư luận ngầm bên trong đang phát triển, chưa biết sẽ diễn tiến thế nào. Công chúa Thanh Phương nhan sắc tầm thường , khuôn mặt không có vẻ phúc hậu , phò mã Nguyễn bảo Hoàng hơi đẹp trai nhưng có vẻ điếm đàng . Ông tổ của cộng sản là Karl Marx có phát biểu một câu như sau : Một con vật không thể đang tâm trau chuốt bộ lông của mình trước những đau khổ của đồng loại. Phò mã thì có LÔNG còn công chúa thì có LÁ Tình yêu của cặp nầy là tình yêu con bú dù , luận về tướng số thì có thể nói là NO GOOD .
Hay quá ! Ân oán phân minh . Cha của Nguyễn Bảo Hoàng, thân là quan chức cấp cao của VNCH, đã từng nhận bổng lộc VNCH - cái đã phải đánh đổi bằng biết bao xương máu của các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Tuy VNCH không vì mình mà mất nhưng ít ra người có liêm sĩ cũng không nên giúp sức cho kẻ thù giết chết VNCH. Loại người vô sĩ. Thấy lợi tối mắt! Sẽ không có kết cuộc hay đâu.
Rất cám ơn TSNV đã trả lời thắc mắc của Ju Mong,như vậy là chuyện tình của cặp trai hèn gái bết này không có hậu,à quên,vẫn có hậu nhưng mà là hậu môn? Còn thắc mắc của Dân BÁN BÁO thì sao?Thuơng ai cũng vậy,thương giùm DBB,nó cám ơn.Rất mong TSNV giải đáp giùm.( đã 3 giờ sáng rồi mà nó vẫn chưa ngủ,đang chờ TSNV đó .)
Xin loi cac ban , may computer cua tui bi hu phai muon may cua thang ban cung cho lam nen khong go duoc tieng Viet , xin thong cam Thu nhat , Nguyen tan Dung khong phai con cua Le Duc Anh . Thu hai , Nguyen tan Dung la con cua mot trong 3 nguoi nay : Nguyen chi Thanh , Vo van Kiet va Nguyen van Linh . Thu ba , Nguyen tan Dung la chau ngoai ong Pho Bang Nguyen Sinh Sac , cha cua Ho chi Minh nhu the thi Nguyen tan Dung goi Ho chi Minh bang cau . Ly do la vi trong thoi gian ong Pho Bang Sac bi day xuong Cao Lanh Dong Thap sau khi uong ruou say danh chet nguoi thi ong Pho Bang an o voi me cua Nguyen Tan Dung Luc Nguyen tan Dung sinh ra thi trong khoang thoi gian do ca 3 thang Nguyen chi Thanh , Vo van Kiet va Nguyen van Linh deu hoat dong tong vung Rach Gia - Ca Mau cho nen nhung nguoi cong san thoi do cho rang cha cua Nguyen tan Dung phai la mot trong ba thang nay . Day la ly do giai thich vi sao luc con song thi ca Vo van Kiet va Nguyen van Linh het long nang do Nguyen tan Dung vi ca hai thang deu cho rang Nguyen tan Dung la con cua minh .
Tuy nhiên việc điều tra tài sản của các nhà độc tài trên thế giới không có gì khó khăn đối với Liên Hiệp Quốc và các liên minh quốc gia trên thế giới vì thời đại tin học, mọi sự đều có thể phô bày ra ánh sáng, thậm chí WikiLeaks, tổ chức phi chính phủ cũng đã phô bày cho thế giới nhiều tin tức bí mật. Tài sản của các nhà độc tài thường áp dụng việc rửa tiền, dùng tiền bẩn ăn cướp được tại quốc gia họ nắm quyền rồi đầu tư ra nước ngoài vào địa ốc, thị trường chứng khoán, kinh doanh, trương mục ngân hàng, bảo hiểm nhân thọ.... biến những đồng tiền bẩn thành đồng tiền sạch có thể truyền lại cho con cháu họ sau này.
Ở xứ người. Người ta có 2 đảng trở lên để tranh đấu đấm đá nhau vì nục đích phục vụ nhân dân một cách tốt nhất thì mới có hiệu quả. Đằng này ở mình là có 1 đảng thì họ chẳng đấu tranh với nhân dân của họ thì họ đấu tranh với ai được? trong cuộc chiến với dân thì đến bố của dân cũng phải chết vì trong tay đảng có tất cả những vũ khí trong tay để chiến đấu.
Hoan hô thủ tướng Dũng thượng đài Thôi sơn một đấm, hạ dài 4 tên Một là cựu đại tướng Lê Đức Anh Hai là Vĩnh, Thước cùng nhiều cựu quan Ba là Bộ chính trị trung ương Bốn là đích cuối thằng bần Dân Vươn Quả đấm hơn cả Maicơn Taisơn Tên lửa tầm nhiệt, diệt Dân tới cùng !!??
Trong tiểu thuyết kiếm hiệp có chiêu "Cách sơn đả ngưu". Nghĩa là cách một ngọn núi mà đánh chết trâu. Rất lợi hại ! Nhưng ba Dũng còn có chiêu lợi hại hơn. Gọi là " Cách đầm đả Vươn", nghĩa là cách một bải đầm mà đánh tiêu cuộc đời anh Vươn. Còn chiêu độc hơn nữa, gọi là "Dùng Nghị đả Dân", nghĩa là : dùng các nghị quyết của đảng hay gọi là luật rừng, đánh tan nát cuộc đời dân. Hu hu !
Hoan hô thủ tướng ra độc chiêu đấm thằng Tiên Lãng tưởng liêu xiêu đấm thằng Hải Phòng tưởng đo ván hoá ra trúng mặt VƯƠN tiêu điều dân đen tưởng gặp được minh chúa đảng viên chắc mẫm vẫn nguyên tiêu mấy thuả tướng thú đi kinh lý năm thì mười hoạ chốn đìu hiu .
Tên TT hề này mà Đấm với Bóp cái con mẹ gì ! Tưởng Đấm ai , chứ cứ nhè Dân Đen trong tay chả có nỗi một Tất Sắt mà Đấm thì BÓ TAY !!! Từ cái tên Đảng trưởng cho đến cái đám Đảng viên cắc ké của cái Đảng chuột chù này , có thằng nào nom thấy bóng dáng bọn Trung Cộng từ xa , mà hai hòn d. không chạy tọt lên tới cái cuống họng NUỐT ĐỦ THỨ không nào ??? Sắp tới dọn xong cái Đống Rác Syria xong , CÂY CHỔI THẦN TG sẽ bắt đầu Trực Chỉ VNCS để QUÉT TIẾP … He he he
Muốn chữa trị một căn bệnh cho dứt hẳn thì phải trị tận gốc rễ của nó. Cho nên muốn diệt tham nhũng tận gốc rễ thì trước hết phải diệt cái đảng cướp cộng sản độc tài, độc địa, tàn ác, dối trá, bất nhân, súc vật, tối ngày chỉ biết đi cướp đất, cướp tài sản, đánh đập, quấy nhiễu, bắt bớ, đàn áp, buôn dân, bán nước, đục khoét người dân thôi. Người dân càng ngày càng chán ghét cái chế độ cộng sản khốn kiếp, lạc hậu, phản đà tiến hóa của dân tộc.
Tuy nhiên không phải ai trong đảng cộng sản cũng xấu hết cả, có thể trong số 3 triệu đảng viên thì cũng có vài người còn có lương tri của con người, không quá tham lam và tàn ác như số còn lại. Những con sâu bự trong đảng cộng sản mà vi phạm tội ác chống người dân hay quá bảo thủ thân giặc Tàu, rước voi về giầy mã tổ, cần được người dân đem ra trước công luận quốc tế để phê bình, tố cáo và đào thải trước. Như vậy phần còn lại sẽ dễ dàng hơn.
Một số đảng viên mà đã nhận tiền hối lộ từ tay Trung cộng để bán những phần lãnh thổ Việt Nam cho Trung cộng thì nên chấm dứt ngay các hành vi bán nước đó vì người tham thì gặp người tham hơn, người ác thì gặp người ác hơn. Trung cộng có thể thủ tiêu những thành phần tay chân của chúng sau khi xong việc như chúng đã làm với thuộc hạ đồng bào của chúng vì chúng cũng nổi tiếng là độc tài và gian ác, không muốn ai hơn chúng đâu.
Trong tương lai nếu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục cướp đất đai của người dân thì sẽ xuất hiện nhiều Đoàn Văn Vươn nữa và việc đổ máu là điều không thể tránh khỏi. Hãy dương cao tinh thần kiên cường của Đoàn Văn Vươn và những người dám đứng lên đối chọi với bạo quyền cộng sản. Một Việt Nam tự do đang chờ đón người dân Việt Nam trong một tương lai không xa.
Cha nội Rock and Roll ní nuận khôn hết chổ nói,thấy Trọng Lú bị hớ nên không nói hàng hai mà quả quyết như đinh đóng cột : "Tuy nhiên không phải ai trong đảng cộng sản cũng xấu hết cả,có thể trong số 3 triệu đảng viên thì cũng có vài người còn có lương tri của con người..."có nghĩa là chúng ta còn có hy vọng đảng ta còn có thể chỉnh và đốn?có phải vậy không cụ bà Liêm Khiết và anh bạn trẻ Nguyễn Chí Đức...? Nhưng mấy chữ tiếp theo thì tui không ung bụng chút nào:" không quá tham lam và tàn ác như số còn lại",nói như vậy không khác gì thần tượng của tui cũng có"tham lam và tàn ác"chút chút?
Trong " vài người còn có lương tri của con người..."tại sao chỉ có tên Cụ Bà Liêm Khiết,thằng em Nguyễn Chí Đức mà không có tên tui hả Dân BÁN BÁO?
"Tôi thì khác,tôi bám trụ tại đây.Tôi vẫn ở trong Đảng này,tôi vẫn là người ở trong chế độ này,nhưng tôi muốn góp phần một cách công khai và minh bạch thúc đẩy những bước phát triển để Đảng có thể tự chấn chỉnh,tự đổi mới.Và tôi tin rằng những điều đó có thể làm được vì những người nhận thức được,những người yêu nước không ít đâu."
Quả đấm của Thủ Tướng"xẹt qua mặt"mấy thằng"hùa theo" như Lê Đức Anh,Nguyễn Quốc Thuớc,Phạm Xuân Thệ,Huỳnh Đắc Huơng,Vũ Mão,Phạm Chuyên,Lê Hiếu Đằng...,sau đó né thằng Nguyễn Văn Thành và đồng bọn Hãi Phòng,cuối cùng mới trúng đích là Đoàn Văn Vươn.Vẽ được như vậy mới hay.
Trả lờiXóaĐiều đáng phê phán trong sự việc Tiên Lãng.Cùng là một đám chóp bu,từng là Đại Tướng kiêm Chủ Tịch Nước,từng là Tư Lệnh Quân Khu,từng là Chính Ủy Quân Khu Cục Trưởng Tổng Cục Chính Trị,từng là Đại Biểu Quốc Hội,Chủ Nhiệm Văn Phòng Quốc Hội,từng là Giám Đốc Công An TP Hà Nội,từng là Phó Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc TP Hồ Chí Minh...,ông nói gà bà nói vịt,làm người dân phải biết tin ai?
Đã có gan dám phê phán chính quyền Hãi Phòng là sai,Đoàn Văn Vươn là đúng.Nay không dám khẳng định lại lời nói của mình.Chấp nhận cho một thằng côn đồ Miền Nam bóp còi qua mặt,quay như quay dế..,chấp nhận cho thằng côn đồ Hãi Phòng hổn láo nói là"hùa theo"...,Thử hỏi,có ai hèn hơn không???
( Xẹt qua mặt = ỉa trên đầu )
THỦ TƯỚNG MỚI HỌC ĐƯỢC CHƯỞNG PHÁP :" THAM NHŨNG CHƯỞNG " Và vừa luyện lên :" NGU ĐẤM CHƯỞNG " Hehehehe sắp sửa nâng cấp lên thành :" NGU BA DŨNG CHƯỞNG " :))
Trả lờiXóaChuyện Tình một SQ TQLC và người nữ chiến binh VC
Trả lờiXóaLê Văn NguyênTTHN nhận qua e-mail Là một phi công biệt phái bay cho TL TQLC , tôi có dịp quen biết khá nhiều anh em TQLC , câu chuyện tình hi hữu của tác giả được truyền tai nhau giữa những người cùng trại giam sau năm 75 , một chuyện tình đượm nhiều éo le và nước mắt xen lẫn cái nhân bản của con người nằm hai bên chiến tuyến .
“Quân đưa chàng ruổi lên đường,Liễu dương biết thiếp đoạn trường này chăng?” ( Trích Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng trần Côn )
Chuyện Tình trong Chinh chiến thời nay cũng không kém mặn mà, thủy chung, đau khổ, đợi chờ mòn mỏi….Chính Phật Thích Ca từng dạy: ” Nếu nước mắt khổ đau của Chúng sinh chảy đầy biển lớn, thì trong đó nước mắt của Tình yêu góp phần không nhỏ”. Xin giới thiệu cùng thân hữu hôm nay: Một chuyện Tình có thật trong thời ly loạn gần đây, do người trong cuộc kể lại, xem chữ Tình trong “Chinh Phụ Ngâm Khúc Tân Thời” là cái chi chi..:
“Tác giả là một Sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến VNCH, định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO-20. Bài viết của ông được một cựu đồng ngũ chuyển tới, với ghi chú : ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN THẬT. Thật nhưng khó tin: một cựu nữ chiến binh VC, nhiều năm sau chiến tranh, đi vào tận trại tù tìm thăm người sĩ quan VNCH cô từng gặp trên chiến trường, và rồi…”. Thân mời quý vị cùng đọc : Sau 3 ngày quần thảo ác liệt với địch quân, chúng tôi mới chiếm được mục tiêu, đơn vị chủ lực miền của địch thuộc tỉnh Bến Tre đã bị xóa sổ, nhưng tiểu đoàn của chúng tôi cũng bị thiệt hại khá caọ Trung đội 4 của tôi được lệnh bung rộng ra kiểm soát từng hầm hố, từng công sự của địch. Cảnh vật hoang tàn đổ nát,những thân cây dừa bị mảnh đạn pháo binh băm nát lỗ chỗ. Hầu như không còn chỗ nào nguyên vẹn, mùi thuốc súng nồng nặc khó chịu vẫn còn vương lại nơi đâỵ Tôi với Kính, người mang máy truyền tin, cẩn thận từng bước trên bờ mương nhỏ. Chợt Kính nói nhỏ: - Ông thầy! Coi chừng hình như có người trong lùm cây đàng kia.
- Tản rộng ra, theo dõi kỹ chung quanh và coi chừng đồ chơi của tụi nó. Tôi ra lệnh cho Kính xong là lom khom phóng qua những thân cây nằm ngổn ngang trên mặt đất, khẩu M16 lên đạn sẳn sàng, Kính theo kế bên hông. Tiếng rên nho nhỏ của phụ nữ văng vẳng ra từ trong lùm cây rậm rạp. - Một đồng chí nữ nhà ta đấy. Kính reo nho nhỏ. Kinh nghiệm chiến trận cho tôi biết không bao giờ hấp tấp trước mọi tình huống, có thể địch gài mìn bẫy xung quanh, hoặc gỉa vờ bị thương để dẫn dụ đối phương tới gần rồi sát hại. Dơ ngón tay ra hiệu lệnh và chỉ vào lùm cây, tôi quan sát lần nữa rồi rón rén bước nhẹ, đằng kia thằng Kính lăm le khẩu súng trên tay trông chừng. Tôi lấy mũi súng vạch đám lá, một cô gái trạc độ 18,19 tuổi nằm gối đầu lên chiếc ba-lô mầu “cứt ngựa”, vai trái bị trúng đạn máu tuôn ra ướt đẫm, mắt nhắm nghiền nhưng miệng vẩn không ngớt rên rỉ: - Nước…Nước..cho tôi miếng nước”.
- Đ. Mẹ … Câm miệng lại. Kính quát tháo giận dữ, tôi lừ mắt nhìn người đệ tử ra vẻ không hài lòng. - Mày đừng nói như vậy, với một người sắp sửa chết mình đừng nuôi thù hận nữa. Thôi mày ra ngoài trông chừng cho tao đi. Tôi lấy cái khăn màu tím cột trên vai áo, dấu hiệu nhận diện của đơn vị, thấm chút nước rót từ bình tông lau nhẹ trên mặt cô gái. Tôi ngẩn người trong giây lát vì sắc đẹp của cô, khuôn mặt thanh tú với hàng mi cong vút nhất là sống mũi cao nôm cô phảng phất như minh tinh màn bạc dù trắng xanh vì mất máu nhưng cô ta vẫn có nét thu hút đặc biệt. Ghé bình tông nước vào miệng cô gái, tôi nói nhỏ: - Cô uống đi, nhớ từ từ từng chút một. Cô ngoan ngoãn nghe lời như một em bé. “Cám ơn ông nhìều”. Giọng nói yếu ớt và mệt mỏi. - Tôi sẽ tiêm cho cô 2 mũi thuốc trụ sinh và cầm máu, cố chịu đau nghe.
Trả lờiXóa- Không cần đâu, làm phiền ông nhiều rồi, vả lại tôi cũng sắp chết đến nơi.
- Bậy bạ, vết thương này đâu có gì nguy hiểm.
- Đừng an ủi như vậy, hồi nãy ông nói tôi sắp chết đừng nuôi hận thù nữa.
- Tại vì…Tại vì…Tôi không muốn lính của mình ăn nói kỳ cục như vậy. Cô gái mở mắt nhìn tôi với vẻ cám ơn, trong đáy mắt chứa nhiều điều muốn nói, lâu lắm cô nói thều thào: - Bây giờ ông sẽ làm gì với tôỉ…Bắn một phát súng có lẽ nhẹ nhàng hơn là giao tôi cho cơ quan điều tra. Thật tình tôi không biết trả lời sao với cô, chưa kịp phản ứng thì cô tiếp: - Tôi sinh ra ở miền đất mênh mông sông nước, hãy để thân xác này vùi dập nơi đây. Xin ông đừng giao cho ai hết. Tôi van xin ông.
- Thôi được rồi, tôi sẽ làm theo lời yêu cầu của cô. Nhưng trước nhất hãy để tôi tiêm thuốc cái đã đừng bướng bỉnh như vậy. Cô gật nhẹ đầu mà không nói lời nào. Kéo ống tay áo lên, lộ làn da trắng nõn nà, tôi chăm chú chích mũi Penicilline mà không thấy má của cô thoáng đỏ vì hổ thẹn mà chỉ thấy cô nhăn nhó suýt soa vì đau, tôi bật cười: - Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ có mũi kim bé tí tẹo mà cô nhăn nhó, rên rỉ như….
Trả lờiXóa- Sao không đau, ông ăn nói… như khỉ chứ gì? Cô cướp lời, tôi cười trừ, đỡ cô gái nằm xuống ngay ngắn trên mấy tầu lá chuối, rồi tôi đứng dậy cầm cây súng lên đạn .. rồi lấy trong ba-lô mấy hộp lương khô, bình nước đầy và cuộn băng cứu thương, tất cả đặt bên cạnh cô rồi nghiêm nghị nói: - Đơn vị tôi sẽ di chuyển đi nơi khác bất cứ lúc nào để tìm các đồng chí của cô, nhưng những thứ nầy cần thiết cho cô, tôi hy vọng người của cô sẽ trở lại tìm và cứu sống đồng đội của mình. Tôi lấy khăn nhúng nước lau mặt cho cô đoạn cẩn thận lấy mấy tàu lá dừa che kín lại. - Này… Ông tên là gì vậỷ
- Có quan trọng lắm không?
- Ít ra sống hay chết tôi còn biết tên người đã đối xử tốt với mình chứ.
- Vậy thì cô nói với Diêm Vương gã đó là Lam, Trần Hoài Lam, và cô xin với ổng cho tôi tai qua nạn khỏi trong chiến tranh này. Tôi nghe tiếng cô cười nhỏ cùng tiếng nói thật nhẹ: - Dạ, Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi. Quyên, người con gái mà tôi gặp gỡ một lần, và chỉ một lần duy nhất trong cuộc đời kế từ đó. Bước chân người lính như tôi đã qua mọi đoạn đường đất nước,
những trận đánh đẫm máu bằng cái chết của đôi bên lên rất cao. Vài lần bị thương nặng nhẹ nhưng tính mạng vẫn còn giử được, phải chăng Quyên hằng đêm cầu nguyện cho tôi được tai qua nạn khỏi như nàng đã hứa.
Trả lờiXóaĐất nước thanh bình, tiếng súng lặng im, nhưng những người được gọi là sĩ quan QLVNCH như tôi và bạn bè khác không được thở hít không khí hòa bình ấy, sau bao năm trăn trở với chiến tranh, tất cả đi vào trại “cải tạo”, một danh từ mỹ miều nhưng thực chất là đầy đọa, là giết lần mòn chúng tôi. Tôi bất lực nhìn bạn bè ngã xuống, đói, bệnh hoạn, đày đọa, khủng bố, đánh đập! Thân xác anh em chúng tôi bị vùi dập ở nơi núi rừng hiu quạnh, ở hốc núi đen tối ngàn trùng. Tôi lặng lẽ sống như cái bóng tinh thần vững vàng, nhưng thể xác thì suy sụp nặng nề, bám víu ý nghĩ duy nhất “Trả nợ oan gia binh nghiệp”. Phải, sinh ra người lính thì chấp nhận mọi gian nguy may rủi về mình. Ngày hôm ấy, trại Bù Gia Mập, nơi tôi đang “lao động là vinh quang” có cơn bão rừng rất lớn, mọi người được phép nghỉ tại lán. Anh Đan, khối trưởng nhận thư từ quản giáo phân phát cho anh em. Là một kẻ không thân nhân, không họ hàng, tôi lảng đi nơi khác cho đỡ tủi thân. - Trần Hoài Lam có thư. Cả phòng xôn xao ngạc nhiên vì ai cũng biết tôi là thằng “mồ côi”, là “con bà Phước”, danh từ ám chỉ những kẻ không có ai thăm viếng lẫn thư từ. Rất ngạc nhiên tôi nghĩ thầm trong bụng có lẽ trùng tên với một người nào đó nên im lặng. - Trần Hòai Lam có thư. Người khối trưởng lập lại với vẻ khó chịu. Tôi dè dặt bước tới trong trạng thái hoang mang.
- Có thật là của tôi không anh Đan?
- Tên anh rành rành trên phong bì làm sao sai được, thôi nhận đi cho tôi còn làm việc, nếu có sai thì cho tôi biết. Cầm lá thư tôi lật qua lật lại, xem kỹ có phải đúng tên mình không. Hoàn toàn đúng nhưng tuồng chữ lạ hoắc và cái tên cũng chưa bao nghe qua, nhưng một điều chắc chắn người viết là phái nữ, nét chữ mềm mại thẳng đứng nhưng rõ ràng. Trần Hoài Quyên, thật là lạ, trùng họ, trùng chữ lót, chỉ khác tên. Tôi tứ cố vô thân làm gì có họ hàng. Tôi đọc: “Anh Lam!
Trả lờiXóaCó lẽ anh ngạc nhiên lúc nhận thư của Quyên, người con gái xa lạ gởi đến cho mình, nhưng khi em nói câu này chắc chắn anh hình dung Quyên là ai: “Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ mủi kim bé tí teo này mà nhăn nhó rên rỉ như…”. Đọc mấy dòng chữ trên, tôi lặng người rất lâu, bàng hoàng và xúc động hơn bao giờ hết khi nhớ lại trong trận đánh ấy, một nữ VC khuôn mặt bê bết sình đất, tóc tai rũ rượi gối đầu trên ba lô nhỏ, ánh mắt thất thần khi tôi đến gần rồi nhẹ nhàng lấy khăn lau cho cô, khuôn mặt thiên thần trong sáng hiện ra. Cô viết tiếp: - Đúng như anh nói, đêm hôm ấy đồng đội đã mang em ra khỏi nơi mù mịt khói lửa và chữa trị ở bệnh viện Trung Ương, sau khi rời khỏi bệnh viện, em xin về đơn vị ngành để họat động, không còn muốn tham gia vào nơi lửa đạn nữa. Từng là chiến sĩ xuất sắc trong khu, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, vậy mà thoái lui về hậu phương, kỳ lạ quá phải không anh Lam? Chính anh đã làm thay đổi lập trường của em. Những người đối đầu không hẳn đều tàn ác, bằng chứng là anh. Anh đối xử thật tốt, thật nhân đạo với kẻ thù, dù rằng thuộc hạ của anh nói đúng, không biết bao người đã ngã xuống vì những viên đạn của kẻ địch, mà có thể trong đó có cả em bắn ra. Hòa Bình tái lập em không vui vì còn hận thù, vay nợ máu phải trả, phương châm của bạn bè, cấp lãnh đạo đề ra. Em rất buồn vì biết anh đang đi vào ngõ cụt, không lối thoát, con đường đi đến cái chết. Như đã nói, từ sau ngày bị thương, em ra khỏi cuộc chơi, không muốn dính líu đến thù hận nữa, bàng quan trước mọi việc, nhưng không thể nào quên anh, em đã cậy cục, tìm kiếm tin tức của anh qua các trại học tập. Trời không phụ lòng người, rốt cục em cũng tìm ra anh. Anh Lam! Còn nhớ những gì em đã nói trước khi anh từ gĩa ra đi không? “Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi”. Em đã cầu nguyện như vậy mỗi đêm để ơn trên ban mọi điều lành đến cho anh tai qua nạn khỏi đúng như lời đã hứa. Em đang thu xếp công việc để đến thăm anh kỳ tới. Mong được găp lại anh. Hy vọng đừng làm mặt lạ với Quyên.
Từ đó tôi không còn là người cô độc nữa, Quyên thăm đều đặn, lần nào cũng khóc, giọt nước mắt long lanh trên má làm tôi xúc động muốn khóc theo. Ân tình của em làm sao tôi báo đáp cho nổi! Thôi thì chỉ còn cách là… Trên đất tị nạn, Quyên bây giờ là mẹ của bầy con 3 đứa kháu khỉnh, xinh đẹp. Em chu toàn nhiệm vụ của người vợ hiền, người mẹ nhân ái. Sống ở xứ người văn minh tân tiến nhưng Quyên vẫn là của tôi dạo nào, vẫn áo bà ba và sợi thung buộc trên tóc. Những đêm con cái ngon giấc, em qua nằm kế bên tôi thủ thỉ trò chuyện tâm sự:
Trả lờiXóa- Quyên à, em thương anh từ lúc nào.
- Kỳ cục, ai mà nhớ, hỏi bậy bạ không à”. Em mắc cở phụng phịu.
- Vậy thì thôi anh không hỏi nữa. Tôi làm bộ giận dỗi quay mặt đi nơi khác. Cô lật đật nắm lấy tay tôi năn nỉ:
- Thôi đừng giận nữa, em nói, nhưng cấm không được cười à nha… Quyên bắt tôi thề thốt đủ mọi điều rồi mới nói:
- Em yêu từ lúc anh kéo tay áo lên để tiêm thuốc. Mắc cở muốn chết, đã vậy còn ghẹo người ta này nọ. Anh biết không, cái khăn màu tím ngày đó anh lau mặt cho em, em giữ mãi trong người, đi đâu cũng xếp lại bỏ vào túi áo, lâu lâu mở ra xem sợ rớt mất. Cảm động tôi hôn lên trán vợ, không ngờ cô yêu thương tôi đến như vậy.
- Anh biết không, có một hôm em giặt xong phơi ở hàng rào gió thổi mất tiêu. Trời đất, em khóc mấy ngày trời, bỏ ăn, bỏ ngủ, đi tìm nó. Không hiểu sao nó lại về với em, đứa bạn nhặt được mang trả lại. Nó nói cái khăn này bay tới tận khu ủy, cách đó gần 5 cây số. Em tin rằng anh luôn luôn bên cạnh để giúp em vượt qua nguy hiểm. Hôm bị thương nếu gặp người khác có lẽ cuộc đời của em không biết ra sao. Có lẽ bị chết không chừng. Quyên ngủ say bên vai tôi, tiếng thở nhẹ nhàng êm ái. Một điều huyền diệu khó tin nhưng thật sự là vậy. Phải chăng duyên số đưa đẩy để tôi gặp em trong hoàn cảnh đó. Đúng như Quyên nói, nếu gặp người khác em có thể bị bắn chết hoặc chết vì vết thương. Hôn lên trán vợ, tôi thì thầm:
- Duyên nợ trời định em ạ. Bên vai tôi, Quyên ngủ ngon lành khuôn mặt thiên thần không gợn chút bụi trần.
Mũ Xanh Hắc Long Lê Văn Nguyên
Chicago, 26- 6 -2010.
Một chuyện tình trong thời chiến với một kết cục có hậu là một bằng chứng cho thấy là tình người , tình yêu nam nữ vẫn chiến thắng cái ý thức hệ giữa quốc gia và cộng sản .
XóaChuyện tuy có kết cuộc có hậu nhưng không hấp dẫn không lôi cuốn độc gỉa bằng chuyện tình giữa một cô công an giám thị trại giam Hỏa Lò Hà Nội và một anh tù gốc biệt kich nhảy toán ra Bắc .
Xin đọc chương TÌNH NGƯỜI PHỐ HIẾN của tập cuối tức là tập 4 Chú thích : Người Phố Hiến ở đây chỉ cô Công An vì cô quê ở Hưng Yên mà Phố Hiến là một phố sầm uất nhất Hưng Yên .
http://www.youtube.com/watch?v=BZq8vToIsWo
http://www.youtube.com/watch?v=BZq8vToIsWo
Xin lỗi tôi quên nói tên của tác phẩm , đó là
XóaTHÉP ĐEN - Tác giả là ĐẶNG CHÍ BÌNH , một biệt kích miền Nam nhảy toán ra Bắc và bị bắt vào thập niên 60 , bị giam tại Hỏa Lò Hà Nội gần 20 năm , được thả sau 75 và định cư tại Hoa Kỳ
http://www.youtube.com/watch?v=BZq8vToIsWo
Nghe đồn Thấy Sao Nói Vậy là người biết nhiều hiểu rộng,là tự điển sống v v...Rất mong TSNV kể cho mọi người nghe về chuyện tình của Nguyễn Bảo Hoàng và Nguyễn Thanh Phượng,và đôi lời bình luận về cặp trai tài gái sắc trời cho này,để xem tình yêu nam nữ của họ có chiến thắng cái ý thức hệ giữa quốc gia và cộng sản hay không?và kết thúc có hậu phải chảy nước đái,à quên nước mắt hay không?Chứ nghe nói ông già vợ của thằng Bảo Hoàng khó tánh lắm,và đã từng tỏ thái độ rất dứt khoát rằng :
Xóa“… các viên chức chế độ Sài Gòn cũ phải chịu trách nhiệm đã đưa 1 triệu lính Mỹ vào và gây chết chóc cho 3 triệu người Việt Nam; họ là "tội đồ" và sẽ không bao giờ được chào đón trở về...“
Nghe đồn Nguyễn Tấn Dũng là con của Lê Đức Anh?Có khi nào Nguyễn Thanh Phượng cũng là con của LĐA không các bác?Dưới chế độ Cộng Sản học theo gương bác Hồ,gặp nhau là"bụp" như gà thì chuyện gì mà không thể xảy ra?
XóaThưa bạn Ju Mong , xin bạn đừng có gán cho tui cái tên tự điển sống , người biết nhiều hiểu rộng ....tui không dám nhận .
XóaTui chỉ THẤY SAO NÓI VẬY.....NGƯỜI ƠI hi hi hi
Chuyện tình giữa Nguyễn bảo Hoàng và công chúa Nguyễn thanh Phượng là một chuyện tình giữa hai con khỉ đỏ đít , đã là khỉ đỏ đít thì chúng nó làm gì mà có chuyện tình , chuyện chúng nó không có hậu nhưng chúng có hậu...môn .
Cha Nguyễn bảo Hoàng là một thứ trưởng của nền đệ nhị cộng hòa , là người đã nhận lảnh " ơn vua lộc nước " của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa thì phải hành xử cho xứng đáng với vai trò và nhiệm vu của mình , phải tận trung với đất nước .
Cha Nguyễn bảo Hoàng đã hèn nhát không dám tìm một cái chết vinh như những vị tướng Nguyễn khoa Nam , Lê văn Hưng , Phạm văn Phú , Trần văn Hai , Lê nguyên Vỹ .... hoặc những người lính có cấp bực rất thấp như những người lính dù ở ngả tư Bảy Hiền , mười mấy người làm thành một vòng tròn nhỏ và một người bung lựu đan vào một buổi sáng ngày 30/4 năm xưa .
Hoặc Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn văn Long mặc bộ đồ đại lễ của sĩ quan cảnh sát và tự bắn vào đầu dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ Viện cũng ngày hôm đó .
Nguyễn Bang , cha của Nguyễn bảo Hoàng đào tẩu khỏi Sai Gòn ít nhất là 4 ngày trước ngày 30/4 , là một công chức cao cấp của VNCH mà đào tẩu khỏi nước khi địch quân còn cách Sài Gòn vài trăm cây số là một trọng tội , hình phạt trong thời chiến cho tội nầy là TỬ HÌNH .
Con chó đã cụp đuôi bỏ chạy khi địch thủ còn chưa thấy xuất hiện .
Người xưa thường nói HỔ PHỤ SINH HỔ TỬ
Đâu có ai nói CẨU PHỤ SINH HỔ TỬ BAO GIỜ .
Sau khi được giới thiệu với công chúa Thanh Phượng thì Nguyễn bảo Hoàng bỏ rơi cô bạn gái ở Chicago để toàn tâm toàn ý làm phò mã của Nguyễn tấn Dũng .
Nguyễn bảo Hoàng có một người anh rễ là Thomas Cornor con của một gia đình tài phiệt Mỹ .
Cuộc hôn nhân nầy chỉ với một mục đích duy nhất là gia đình Nguyễn Bang bất chấp luân lý và đạo đức của một kẻ đã từng làm thứ trưởng của VNCH nay đi bắt tay với bọn cướp bọn thổ phỉ là những kẻ đã đẩy đồng đội , chiến hữu của mình vào các trại tập trung cải tạo .
Nguyễn tấn Dũng cần Nguyễn Bang để tiếp cận với giới tài phiệt Mỹ nhằm " rửa " những đồng tiền máu mà hắn đã cướp được .
Nguyễn tấn Dũng sẽ phải trả giá đắt cho hành động nầy của hắn .
Đây là vấn đề mà các đối thủ trong nội bộ đảng của hắn sẽ chơi lại hắn Theo một qui định lâu đời của Đảng, Đảng viên không được phép cho con kết hôn với những gia đình có dính trực hệ 3 đời đến ngụy quyền. Qui định này gần đây trở nên mờ nhạt và ít ai tuân thủ nhưng vẫn chưa có quyết định nào xóa bỏ giá trị của nó. Do vậy việc con gái mình lấy con trai 1 cựu quan chức cao cấp của ngụy quyền đang trở thành 1 nguy cơ tấn công vào Nguyễn tấn Dũng. Hiện nay chưa nổi lên các chiến dịch tấn công rõ ràng nhưng dư luận ngầm bên trong đang phát triển, chưa biết sẽ diễn tiến thế nào.
Công chúa Thanh Phương nhan sắc tầm thường , khuôn mặt không có vẻ phúc hậu , phò mã Nguyễn bảo Hoàng hơi đẹp trai nhưng có vẻ điếm đàng .
Ông tổ của cộng sản là Karl Marx có phát biểu một câu như sau :
Một con vật không thể đang tâm trau chuốt bộ lông của mình trước những đau khổ của đồng loại.
Phò mã thì có LÔNG còn công chúa thì có LÁ
Tình yêu của cặp nầy là tình yêu con bú dù , luận về tướng số thì có thể nói là NO GOOD .
Hay quá ! Ân oán phân minh .
XóaCha của Nguyễn Bảo Hoàng, thân là quan chức cấp cao của VNCH, đã từng nhận bổng lộc VNCH - cái đã phải đánh đổi bằng biết bao xương máu của các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Tuy VNCH không vì mình mà mất nhưng ít ra người có liêm sĩ cũng không nên giúp sức cho kẻ thù giết chết VNCH.
Loại người vô sĩ. Thấy lợi tối mắt! Sẽ không có kết cuộc hay đâu.
Rất cám ơn TSNV đã trả lời thắc mắc của Ju Mong,như vậy là chuyện tình của cặp trai hèn gái bết này không có hậu,à quên,vẫn có hậu nhưng mà là hậu môn?
XóaCòn thắc mắc của Dân BÁN BÁO thì sao?Thuơng ai cũng vậy,thương giùm DBB,nó cám ơn.Rất mong TSNV giải đáp giùm.( đã 3 giờ sáng rồi mà nó vẫn chưa ngủ,đang chờ TSNV đó .)
Dân BÁN BÁO.Mar 11, 2012 10:18 PM
XóaXin loi cac ban , may computer cua tui bi hu phai muon may cua thang ban cung cho lam nen khong go duoc tieng Viet , xin thong cam
Thu nhat , Nguyen tan Dung khong phai con cua Le Duc Anh .
Thu hai , Nguyen tan Dung la con cua mot trong 3 nguoi nay : Nguyen chi Thanh , Vo van Kiet va Nguyen van Linh .
Thu ba , Nguyen tan Dung la chau ngoai ong Pho Bang Nguyen Sinh Sac , cha cua Ho chi Minh nhu the thi Nguyen tan Dung goi Ho chi Minh bang cau . Ly do la vi trong thoi gian ong Pho Bang Sac bi day xuong Cao Lanh Dong Thap sau khi uong ruou say danh chet nguoi thi ong Pho Bang an o voi me cua Nguyen Tan Dung
Luc Nguyen tan Dung sinh ra thi trong khoang thoi gian do ca 3 thang Nguyen chi Thanh , Vo van Kiet va Nguyen van Linh deu hoat dong tong vung Rach Gia - Ca Mau cho nen nhung nguoi cong san thoi do cho rang cha cua Nguyen tan Dung phai la mot trong ba thang nay .
Day la ly do giai thich vi sao luc con song thi ca Vo van Kiet va Nguyen van Linh het long nang do Nguyen tan Dung vi ca hai thang deu cho rang Nguyen tan Dung la con cua minh .
XIN LOI DAN LAM BAO VI KHONG GO TIENG VIET
Có ai mà tự đấm vào mõm mình không ?
Trả lờiXóaDanlambao nên theo đuổi vụ cái nhà ông dũng bên dubai đến cùng đi danlambao , chắc chắn đó là nhà ông dũng mới mua lại của bà hoàng mới chết đó .
Trả lờiXóamình thì tin chắc đây là nhà ông dũng .
Nhiều người tin đó là biệt thự của ông Nguyễn Tấn Dũng đã mua ở bên Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất:
Xóahttp://www.vantholacviet.org/news-2366/4/Tin-quo%CC%81c-no%CC%A3i/Nguyen-Quanh-Duy--Hay-Nhin-Nhung-Gi-Nguyen-Tan-Dung-Lam.html
Tuy nhiên việc điều tra tài sản của các nhà độc tài trên thế giới không có gì khó khăn đối với Liên Hiệp Quốc và các liên minh quốc gia trên thế giới vì thời đại tin học, mọi sự đều có thể phô bày ra ánh sáng, thậm chí WikiLeaks, tổ chức phi chính phủ cũng đã phô bày cho thế giới nhiều tin tức bí mật. Tài sản của các nhà độc tài thường áp dụng việc rửa tiền, dùng tiền bẩn ăn cướp được tại quốc gia họ nắm quyền rồi đầu tư ra nước ngoài vào địa ốc, thị trường chứng khoán, kinh doanh, trương mục ngân hàng, bảo hiểm nhân thọ.... biến những đồng tiền bẩn thành đồng tiền sạch có thể truyền lại cho con cháu họ sau này.
Ở xứ người. Người ta có 2 đảng trở lên để tranh đấu đấm đá nhau vì nục đích phục vụ nhân dân một cách tốt nhất thì mới có hiệu quả. Đằng này ở mình là có 1 đảng thì họ chẳng đấu tranh với nhân dân của họ thì họ đấu tranh với ai được? trong cuộc chiến với dân thì đến bố của dân cũng phải chết vì trong tay đảng có tất cả những vũ khí trong tay để chiến đấu.
Trả lờiXóaHoan hô thủ tướng Dũng thượng đài
Trả lờiXóaThôi sơn một đấm, hạ dài 4 tên
Một là cựu đại tướng Lê Đức Anh
Hai là Vĩnh, Thước cùng nhiều cựu quan
Ba là Bộ chính trị trung ương
Bốn là đích cuối thằng bần Dân Vươn
Quả đấm hơn cả Maicơn Taisơn
Tên lửa tầm nhiệt, diệt Dân tới cùng !!??
Trong tiểu thuyết kiếm hiệp có chiêu "Cách sơn đả ngưu". Nghĩa là cách một ngọn núi mà đánh chết trâu. Rất lợi hại ! Nhưng ba Dũng còn có chiêu lợi hại hơn. Gọi là " Cách đầm đả Vươn", nghĩa là cách một bải đầm mà đánh tiêu cuộc đời anh Vươn. Còn chiêu độc hơn nữa, gọi là "Dùng Nghị đả Dân", nghĩa là : dùng các nghị quyết của đảng hay gọi là luật rừng, đánh tan nát cuộc đời dân.
Trả lờiXóaHu hu !
Hoan hô thủ tướng ra độc chiêu
Trả lờiXóađấm thằng Tiên Lãng tưởng liêu xiêu
đấm thằng Hải Phòng tưởng đo ván
hoá ra trúng mặt VƯƠN tiêu điều
dân đen tưởng gặp được minh chúa
đảng viên chắc mẫm vẫn nguyên tiêu
mấy thuả tướng thú đi kinh lý
năm thì mười hoạ chốn đìu hiu .
Tên TT hề này mà Đấm với Bóp cái con mẹ gì !
Trả lờiXóaTưởng Đấm ai , chứ cứ nhè Dân Đen trong tay chả có nỗi một Tất Sắt mà Đấm thì BÓ TAY !!!
Từ cái tên Đảng trưởng cho đến cái đám Đảng viên cắc ké của cái Đảng chuột chù này , có thằng nào nom thấy bóng dáng bọn Trung Cộng từ xa , mà hai hòn d. không chạy tọt lên tới cái cuống họng NUỐT ĐỦ THỨ không nào ???
Sắp tới dọn xong cái Đống Rác Syria xong , CÂY CHỔI THẦN TG sẽ bắt đầu Trực Chỉ VNCS để QUÉT TIẾP … He he he
Muốn chữa trị một căn bệnh cho dứt hẳn thì phải trị tận gốc rễ của nó. Cho nên muốn diệt tham nhũng tận gốc rễ thì trước hết phải diệt cái đảng cướp cộng sản độc tài, độc địa, tàn ác, dối trá, bất nhân, súc vật, tối ngày chỉ biết đi cướp đất, cướp tài sản, đánh đập, quấy nhiễu, bắt bớ, đàn áp, buôn dân, bán nước, đục khoét người dân thôi. Người dân càng ngày càng chán ghét cái chế độ cộng sản khốn kiếp, lạc hậu, phản đà tiến hóa của dân tộc.
Trả lờiXóaTuy nhiên không phải ai trong đảng cộng sản cũng xấu hết cả, có thể trong số 3 triệu đảng viên thì cũng có vài người còn có lương tri của con người, không quá tham lam và tàn ác như số còn lại. Những con sâu bự trong đảng cộng sản mà vi phạm tội ác chống người dân hay quá bảo thủ thân giặc Tàu, rước voi về giầy mã tổ, cần được người dân đem ra trước công luận quốc tế để phê bình, tố cáo và đào thải trước. Như vậy phần còn lại sẽ dễ dàng hơn.
Một số đảng viên mà đã nhận tiền hối lộ từ tay Trung cộng để bán những phần lãnh thổ Việt Nam cho Trung cộng thì nên chấm dứt ngay các hành vi bán nước đó vì người tham thì gặp người tham hơn, người ác thì gặp người ác hơn. Trung cộng có thể thủ tiêu những thành phần tay chân của chúng sau khi xong việc như chúng đã làm với thuộc hạ đồng bào của chúng vì chúng cũng nổi tiếng là độc tài và gian ác, không muốn ai hơn chúng đâu.
Trong tương lai nếu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục cướp đất đai của người dân thì sẽ xuất hiện nhiều Đoàn Văn Vươn nữa và việc đổ máu là điều không thể tránh khỏi. Hãy dương cao tinh thần kiên cường của Đoàn Văn Vươn và những người dám đứng lên đối chọi với bạo quyền cộng sản. Một Việt Nam tự do đang chờ đón người dân Việt Nam trong một tương lai không xa.
Cha nội Rock and Roll ní nuận khôn hết chổ nói,thấy Trọng Lú bị hớ nên không nói hàng hai mà quả quyết như đinh đóng cột :
Xóa"Tuy nhiên không phải ai trong đảng cộng sản cũng xấu hết cả,có thể trong số 3 triệu đảng viên thì cũng có vài người còn có lương tri của con người..."có nghĩa là chúng ta còn có hy vọng đảng ta còn có thể chỉnh và đốn?có phải vậy không cụ bà Liêm Khiết và anh bạn trẻ Nguyễn Chí Đức...?
Nhưng mấy chữ tiếp theo thì tui không ung bụng chút nào:" không quá tham lam và tàn ác như số còn lại",nói như vậy không khác gì thần tượng của tui cũng có"tham lam và tàn ác"chút chút?
Trong " vài người còn có lương tri của con người..."tại sao chỉ có tên Cụ Bà Liêm Khiết,thằng em Nguyễn Chí Đức mà không có tên tui hả Dân BÁN BÁO?
Xóa"Tôi thì khác,tôi bám trụ tại đây.Tôi vẫn ở trong Đảng này,tôi vẫn là người ở trong chế độ này,nhưng tôi muốn góp phần một cách công khai và minh bạch thúc đẩy những bước phát triển để Đảng có thể tự chấn chỉnh,tự đổi mới.Và tôi tin rằng những điều đó có thể làm được vì những người nhận thức được,những người yêu nước không ít đâu."
Nhân dân mà còn áo quần mà mặc à?
Trả lờiXóa