Hành Khất (danlambao) - Còn lại gì sau cuộc chiến tương tàn nhau, và mãi thù hận nhau ? Tại sao chúng ta không đủ cam đảm cầm lấy tay nhau, xem lại vết thương bởi viên đạn vô tình nào đó ? Tại sao chúng ta cứ mãi chạy theo những mơ hồ của chủ thuyết nào đó, mà chính nó đã bị loại bỏ gần khoảng 20 năm qua bởi chính người sáng tạo ? Chúng ta không cần chủ nghĩa gì cả. Điều mà chúng ta cần nhất hôm nay là tình dân tộc, đúng nghĩa nhất ! Vâng, chúng ta chỉ cần tiếng nói đó, cũng đủ khiến cho vạn vạn giọt lệ rơi như mưa lệ trên "Vành Khăn Tang" hôm nay. Để tấm thân không toàn vẹn của chiến binh được rung cười theo từng mạch máu, dù đã già nua hơn trong chờ đợi âm thầm. Để sẽ không bao giờ lần nữa, anh em không muốn nhìn nhận lại nhau ! Để Diên Hồng luôn là sức mạnh xua đuổi ngoại bang. Để một lần nữa, chúng ta khóc với nhau trong mừng vui như thác đổ : Việt Nam Tự Do! ...
G. Khôi phục khu đất thiêng liêng :
Trong những năm qua, người Việt hải ngoại cũng đã cố gắng bằng cách nầy hay cách khác với hy vọng khôi phục khu đất thiêng liêng Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa (NtQdBH): qua thương lượng (đề nghị), hoặc trao đổi (mua bán bất động sản).
Vì qua những chính sách quy hoạch của nhà cầm quyền vào thời điểm năm 1980 đã biến Nghĩa Trang Quân đội Mạc Đĩnh Chi (7,5 hecta) thành công viên Lê Văn Tám, vào cuối tháng 04/1983, và san bằng Nghĩa Trang Quân Đội Gò Vấp để bán cho hai công ty Nhật : Toyota, và Honda. Cũng như hàng loạt những Nghĩa trang Quân Đội, hay dân sự khác cũng nằm trong quy hoạch (nghĩa trang Chí Hòa_25 hecta, nghĩa trang Bình Thới_30 hecta, nghĩa trang Phú Thọ_40 hecta, và nghĩa trang Quân đội Pháp ở gần ngã tư Bẩy Hiền). Tất cả những nghĩa trang này với hàng trăm ngàn ngôi mộ đã bị đào sới, di dời và san bằng, không còn vết tích gì là nghĩa trang (theo vietnamnet).
Bài viết "Nghĩa Trang Quân Đội VNCH", Đỗ Sơn, có nói đến 2 lá thư gởi ngày 30/4/2007, qua bộ ngoại giao Việt Nam, cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về việc khôi phục NtQdBH : một là của cựu Đại tá VNCH Vũ Văn Lộc, Giám đốc cơ quan IRCC, và thư khác của
tổ chức Quốc Gia Nghĩa Tử Heritage (được thành lập ngày 15/4/2007, thoát thai từ tổ chức Quốc Gia Nghĩa Tử Foundation). Nhưng kết quả hoàn toàn thất bại !
Trong khoảng cuối tháng 9/2011, hàng loạt trang mạng xôn xao với bản tin về những lời tuyên bố của Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ Jim Webb về sự ủng hộ của ông trong vấn đề yêu cầu nhà cầm quyền đương thời cho phép khôi phục khu đất thiêng liêng, NtQdBH, ngoài ra tạo áp lực với nhà nước Việt Nam trong việc tìm binh lính Việt bị mất tích, không chỉ riêng với bộ đội mà cả những tử sĩ của VNCH qua chương trình viện trợ USAID của Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ. Cùng quan niệm với Thượng Nghị sĩ Jim Webb, Thượng Nghị sĩ Patrick Leahy cũng đồng lên tiếng ủng hộ (theo bbc.co.uk, 23/9/2011, "VN cần công bằng trong hòa giải")
Được biết Cơ quan nầy đã đóng góp hơn 330 triệu đô la cho những hoạt động phát triển kỷ thuật tìm quân nhân mất tích và trợ giúp Việt Nam trong 10 năm qua (tính đến năm 2010). Và chỉ riêng năm 2010, Hoa Kỳ đã trợ cấp khoảng 1 triệu đô la cho việc nâng cao kỷ thuật khoa học cho các cán bộ nhà nước (theo bbc.co.uk, 19/11/2010, "Mỹ giúp VN tìm quân nhân mất tích")
Với khoảng trợ cấp như trên, trung bình là 33 triệu đô la mỗi năm, bắt đầu từ năm 2000, đó là chưa kể những chi viện thêm về kỷ thuật khoa học. Trong suốt 10 năm qua, với sự trợ giúp của "kẻ thù đế quốc Mỹ" Việt Nam đã tìm được một số lớn những bộ đội bị mất tích, mà không phải từ đồng chí Bắc phương, hay từ những nhà "ngoại cảm" quốc doanh. Bằng chứng là gần đây, trong khoảng 5 năm trở lại, xuất hiện vài trang mạng thông tin về những liệt sĩ được chôn cất (như teacherho.vnweblogs.com) và những nghĩa trang liệt sĩ được xây dựng khắp nơi, từ xã đến huyện, tỉnh. Thậm chí, có vài nơi "dư giả" được nhận biết qua những nghĩa trang thật "hoành tráng", "mới cáo" , và "siêu đẹp" (như thị xã Bà Rịa, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Bình, tỉnh Tiền Giang v.v)
Ngoài ra, theo phong trào dồn dập về nghĩa trang liệt sĩ, người ta nghĩ đến một "Nghĩa trang Tiên Cảnh" hiện đại nhất Việt Nam, với số vốn đầu tư chỉ khoảng… 17 triệu đô la theo dự án ban đầu (cũng có nghĩa sẽ dần tăng thêm sai kém vài chục triệu, như những dự án khác đã từng xãy ra vì nhiều lý do… không thể hiểu hay hiểu mà không thể giải thích hay giải thích được nhưng cũng phải lặng câm), có cây cỏ, suối nước, non bộ, hàng tượng Phật "khủng" dát vàng, trải gạch bông, đá hoa, cùng hoa thơm cỏ dại "công nghiệp", v.v. (theo vietbao.vn, "Công viên nghĩa trang hiện đại nhất Việt Nam", 21/08/ 2011). Và :
"… Trong khuôn viên còn có những khu vườn bon sai, cây cảnh, hòn non bộ thiết kế theo mô hình Thủy Liêm động, Hoa Quả sơn, tượng Bát Tiên..." "…Tọa lạc tại xã Trường Hòa, huyện Hòa Thành (Tây Ninh) "Sơn trang Tiên cảnh" nằm cách TP HCM khoảng 100km. Công viên nghĩa trang này được khởi công từ tháng 7/2009, sẽ khai trương vào ngày 27/8."
Nhìn qua công trình thiết kế dự án cũng khiến người ta "thèm chết" hơn là sống, vì được bước ngay vào Tiên cảnh như một thiên đàng… chủ nghĩa xã hội ! Nhưng dường như cái thiên đàng nầy chỉ dành cho giai cấp riêng biệt nào đó, mà chắc chắn rằng giai cấp nông-công thì không đủ điều kiện "vô đàng" ("vàng đô"), dù chỉ mon men đến… ngắm đỡ thèm !
Cơn bão kinh tế thị trường ở Việt Nam hôm nay còn mạnh hơn tsunami, thì một mảnh đất chỉ là 58 ha (theo Thủ tướng Dũng nói, nhưng theo tác giả Phong Thu viết theo lời Ban Quản Trang Dĩ An là 20 ha) cũng không đủ xây dựng "Sơn trang Tiên cảnh", thì dù có bị quy hoạch cũng chỉ được dùng vào dự án khác như là xây dãy nhà lầu Trung quốc, hoặc công trình nhà máy nào đó như đang bao quanh khu vực hiện nay. Chắc chắn, hai ông Nghị sĩ Hoa Kỳ cũng nhìn thấy điều đó và am hiểu không ít về "kinh tế thị trường" ở Việt Nam, nên mượn USAID gây áp lực với nhà nước.
Thật ra, theo cách nhìn của nhà cầm quyền hôm nay, tất cả đất đai ở Việt Nam là thuộc về quyền tư hữu của nhà nước. Vì vậy, khó mà thuyết phục được nhà nước qua cách thương lượng, đưa đề nghị trùng tu NtQdBH như là một di tích lịch sử quốc gia hầu đem lại sự phát triển kinh tế cho huyện nhà qua những dịch vụ du lịch. Đó chỉ là số lợi được thu vào không đáng kể, dù giả sử có thuận tiện hơn so với những điểm du lịch khác ở khắp nơi. Không có điểm du lịch nầy, người Việt hải ngoại vẫn về Việt Nam thăm viếng bà con, gia đình, bạn bè, v.v. Còn qua cách trao đổi mua bán nhà đất, nhà nước cũng chẳng thu vào nhiều hơn là bán cho nhà đầu ngoại quốc, lại còn mang tiếng dị nghị, bị đưa ra bình luận trên khắp mấy trang mạng sau nầy.
Nếu có thêm hậu thuẩn từ Hoa Kỳ, qua sức ép ngoại giao về tài trợ cho Việt Nam, đồng thời kết hợp hai phương pháp trên một cách uyển chuyển, và tế nhị, thì mới mong có chút hy vọng ở bước đầu. Những đoàn thể người Việt hải ngoại, trong mắt nhà cầm quyền, không có thẩm quyền gì để ra đề nghị, và nhất là họ không phải là những nhà đầu tư mạnh mẽ, dồi dào về tiền bạc, nên sự khôi phục NtQdBH chỉ là ảo ảnh. Tự ái cá nhân hay cộng đồng nên dẹp bỏ hơn là mục đích không bao giờ đạt được như mọi người mong muốn !
Giả như được phép khôi phục, trùng tu, NtQdBH vẫn có thể sẽ bị mất đi ít nhất là 67 hecta trước đó. Tuy nhiên, đây cũng sẽ là điều đáng mừng, khó tưởng cho những thân nhân, bạn bè của người quá cố, và cả những người không quen biết hay chưa từng đặt chân lên vùng đất thiêng liêng lần nào. Và đó cũng sẽ là một bước đầu vụng về cho những bước tiếp theo trên con đường dân chủ đang mở rộng, luôn được sự nâng đỡ của đồng minh Âu Mỹ. Nếu Việt Nam thực sự muốn cất bước dù chỉ là rất nhỏ nhưng chắc chắn có cả dân tộc đang sẵn sàng phụ chống đỡ, họ sẽ vui lòng chịu bị đè bẹp để nâng đỡ cho những bước của thế hệ ngày mai.
H. Lời bình kết :
Chiến thắng nào cũng phải trả giá cho kẻ bại trận, dù đó là ai, không cùng dòng giống, nhưng họ vẫn là con người, không khác gì kẻ chiến thắng. Và thời thế cứ mãi xoay dần, không ai sẽ là kẻ chiến thắng mãi, hay vĩnh viễn là kẻ chiến bại. Trong thắng-bại chưa hẳn nói lên điều chính lẽ; nhưng thái độ, hành động, và cung cách cư xử mới đáng được mọi người khâm phục, mới nói lên tất cả ý nghĩa của cuộc chiến vì chính nghĩa, công bằng, và tự do. Đó mới thật sự là chiến thắng, là vinh quang, là niềm tự hào mà không một ai có thể phản biện. Cuộc nội chiến của Hoa Kỳ là một điển hình thích hợp nhất.
Có lúc, khối Liên Minh tưởng chừng nắm lấy hoàn toàn đại cuộc, qua những chiến thắng liên tục và quân đội được sự ủng hộ, cùng sự góp sức của hầu hết dân miền Nam. Đó là một đoàn quân đông đảo gấp hai lần quân đội Hiệp Chủng. Và không ai có thể ngờ rằng, khối Liên Minh đã bại trận trong cuộc chiến Gettysburg, để sau đó mau chóng tan rả. Có phải chăng vì họ thiếu chính nghĩa ? Điều nầy không hẳn đúng, vì nếu thiếu chính nghĩa, họ đã sẽ không là một quân đội đông như vậy, mà trong đó không ít là những thường dân tự cầm súng tham gia. Vậy vì lý do gì ?
Để trả lời câu hỏi đó, xin nhìn vào cách hành xử của Tổng Thống Abraham Lincoln sau khi nội chiến chấm đứt, để khỏi phải đánh giá tư cách đó trong thời chiến vì vấn đề chính trị. TT Lincoln đã không xem kẻ đối địch nguy hiểm nhất của mình là kẻ thù dân tộc, mà ngược lại họ được vinh danh qua tượng đài tưởng niệm, qua những nghĩa trang vào hàng quốc gia, qua chính sử ghi chép sự thật. Và kẻ bại trận cũng nhìn nhận, ký tên, và buông súng, để cuối cùng tất cả dân tộc họ cùng góp sức cho một Hoa Kỳ vững mạnh và trưởng thành trong thế chiến thứ hai.
Việt Nam hôm nay được thống nhất, không phải hoàn toàn do công sức của miền Bắc. Hay nói đúng hơn là do phần đóng góp lớn lao xương máu, gian nguy của khoảng 50% dân miền Nam. Để cuối cùng những kẻ đau khổ, mất mát nhiều nhất là dân miền Nam khi họ phải cầm súng bắn chính thân nhân họ ở phía bên kia trên ngay mảnh đất của tổ tiên mình. Tuy nhiên, vẫn có không ít dân miền Bắc rơi vào hoàn cảnh đó qua cuộc di tản 54, xuôi Nam ngược Bắc và dân miền Trung cũng phải chịu phân tán gia đình bởi hai thế lực.
Cuộc chiến thật vô cùng phi lý ! Chính chúng ta tận hưởng vinh quang trên chiến bại của chúng ta ! Chúng ta dường như chỉ là những chiến sĩ Vô Danh, rồi nằm xuống trong Vô Danh mộ !
Còn lại gì sau cuộc chiến tương tàn nhau, và mãi thù hận nhau ? Tại sao chúng ta không đủ cam đảm cầm lấy tay nhau, xem lại vết thương bởi viên đạn vô tình nào đó ? Tại sao chúng ta cứ mãi chạy theo những mơ hồ của chủ thuyết nào đó, mà chính nó đã bị loại bỏ gần khoảng 20 năm qua bởi chính người sáng tạo ? Chúng ta không cần chủ nghĩa gì cả. Điều mà chúng ta cần nhất hôm nay là tình dân tộc, đúng nghĩa nhất ! Vâng, chúng ta chỉ cần tiếng nói đó, cũng đủ khiến cho vạn vạn giọt lệ rơi như mưa lệ trên "Vành Khăn Tang" hôm nay. Để tấm thân không toàn vẹn của chiến binh được rung cười theo từng mạch máu, dù đã già nua hơn trong chờ đợi âm thầm. Để sẽ không bao giờ lần nữa, anh em không muốn nhìn nhận lại nhau ! Để Diên Hồng luôn là sức mạnh xua đuổi ngoại bang. Để một lần nữa, chúng ta khóc với nhau trong mừng vui như thác đổ : Việt Nam Tự Do!
Và những gì "khó thể quên" hôm nay sẽ nhường chổ cho những gì "nhớ mãi" tình dân tộc đó. Không có gì là không có thể, dù chúng ta phải bắt đầu lại từ bài học lịch sử Hồng Bàng !








Kính cảm ơn tác giả Hành Khất những chia sẻ rất chân tình , tiếc thay cội nguồn của CNCS là hận thù giai cấp, sự "vô cảm" của thế hệ sau chiến tranh nói lên nhiều điều bất cập trong hệ thống giáo dục trải qua nhiều đời bộ trưởng, và hôm nay lòng người VN ly tán bởi người cộng sản vẫn nuôi lòng thù hận , một phần do mặc cảm thua sút kèm theo sự đam mê quyền lực và để duy trì quyền lực họ sẵn sàng dùng bạo lực như thứ công cụ duy nhất để đè bẹp kẻ thù do chính họ tạo nên .
Trả lờiXóaNước cùng tất biến, đó là quy luật, không thể chế nào có thể duy trì trên nỗi đau đồng laoi5 huống chi với chính đồng bào ruột thịt VN máu đỏ da vàng, sự thật là lòng tin của người dân vào đảng CSVN gần như không còn trong số đó có cả những người từng là đồng chí đồng đội của họ, và sự thật
đáng sợ hơn nữa là thế lực của đồng tiền. Chiến binh thừa can đảm để xông pha trận mạc nhưng chưa chắc có đủ cam đảm nhìn gia đình thân nhân họ đói khổ phải sống như laoi2 vật trên danh nghĩa một con người .
Trọng kính Hành Khất. .
Tạ Từ .
Nhưng những thằng tàu xâm lược năm 1979 chết tại Lào Cai được cho vô nghĩa trang còn có thêm tràng hoa với lời trân trong của quan chức csVN: ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN CÁC ANH HÙNG - LIỆT SỸ TRUNG QUỐC.
Trả lờiXóaCòn cái nhục nào hơn? giờ thì Trọng lú đang thắm thiết với thiên triều và sau chuyến đi này chút biển Đông còn lại và chút phần đất sẽ dâng nốt cho tàu để làm thái thú cho khoẻ.
Xin chan thanh cam on tac gia HANH KHAT voi 4 bai viet that la hay.
Trả lờiXóaCòn chế độ cộng sản, thì còn nhiều nghịch cảnh sẽ xảy ra trên
Trả lờiXóaquê hương yêu dấu Việt Nam !!! Vì bản chất của cộng sản là dối
trá, lọc lừa, phản thầy, phản bạn ... !!!
Xin loi tac gia.5 bai viet chu khong phai 4 .
Trả lờiXóaNeu 5 bai viet nay ma duoc in tren bao giay hoac in thanh truyen don va tac ca toan dan Mien Nam deu doc,thi chac chan sang den nam 2012 cong san se kg con .
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaNăm 1983,mộ của người anh tôi bị sang bằng trong nghĩa trang QUAN ĐỘI GÒ VẤP,Là gia đình QUỐC GIA NGHĨA TỬ Tôi lên án hành động bất nhân bất nghĩa của nhà nước cộng sản VN.
Trả lờiXóaNgày xưa ờ TQ các vua chúa thường có thói quen giấu kín nơi chôn cất , lăng tẩm của mình để tránh việc bị kẻ thù , những kẻ lật đổ , tiếm quyền quật mộ mình lên lấy hài cốt đốt ra tro trộn vào thuốc súng để bắn hoặc phá mộ phá hài cốt ba82nh nhiều hình thức thâm độc khác . Tần Thủy Hoàng là điển hình . Ở VN thời Pháp thuộc , nghe lời bọn quan lại thân Pháp , Pháp cũng làm như vậy với Đề Thám . Mục đích chính là làm triệt gốc , động mả động mồ khiến hậu duệ đời sau hết đường ngốc dạy và lụy tàn .
Trả lờiXóaKhoảng năm 1980 Tôi quen thân 1 cán bộ CS cao cấp tham gia giải phóng SG và hỏi lý do làm sao phải phá bỏ nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi , Ông ta trả lời như ý trên . Tôi hết sức bất ngờ vì lúc đó vẫn nghĩ rằng CS không mê tín , vô thần !
Qua 5 bài viết trên của Hành Khất , Tôi chiêm nghiệm thấy trường hợp NTQĐ Biên Hòa không nằm ngoại lệ .
Bài viết của Hành Khất khơi lại và phân tích 1 quá khứ lịch sử oai hùng mà đau thương vô tận .
Những người VN có 1 chút lương tâm , nhân tính đều hết sức đau xót và như vậy những kẻ không đau xót là những kẻ không có tính người .
Chúng ta chờ đợi 1 sự phán xét và trả giá ...!!!
Hai người lính Việt trong Hình ảnh này sẽ nói với chúng ta rất nhiều điều.
Trả lờiXóaMọi người có hình dung số lượng người chết trận trong NỘI chiến tranh
Trả lờiXóaNAM - BẮC là bao nhiêu không ???? ( 1954 - 1975 )
theo số liệu của MỸ khoảng chừng 4 triệu người . sử liệu của VIỆT NAM cũng khoảng chừng vậy .
chiều dài nước VN từ HÀ NỘI đến SÀI GÒN là 1750 km .
- nếu xếp HÀNG ĐÔI mỗi người đứng cách nhau gần 01 mét thì rồng rắn nối đuôi nhau thành 2 hàng từ HÀ NỘI đến SÀI GÒN .
Nếu cũng 4 triệu người ấy chết mà RẢI ĐỀU cho miền NAM thành đống tổ quốc thì khoảng 25 MẠNG / Km2 ,
- còn số lượng thương binh và bệnh binh + tai nạn bom mìn sau chiến tranh thì vô kể coi như là măy mắn thoát chết .
- để nước nhà thống nhất được ( 1975 ) "ta sẽ xây dựng nước nhà to đẹp hơn
đàng hoàng hơn "
XIN MỜI CÁC QUÍ VỊ bình luận + đóng góp ý kiến tiếp .
cảm ơn tác giả HÀNH KHÂT có bài viết hay .
Cũng chính lòng hận thù mà cộng sản đã chiến thắng và cũng chính lòng hận thù đó dẩn đến mất nước
Trả lờiXóangười việt nam hôm nay còn có biết bao nhiêu điều phải nói lên và phải nói với nhau.từ nhữmg trang sử đầu tiên khi mẹ âu cơ sinh 100 trứng nở 100 con,chữ đồng bào, nghĩa đồng bào bắt đầu từ đây.và lịch dân tộc đã trải qua bao bể dâu.bao thăng trầm để tồn tại đến ngày hôm nay,những tấm gương anh hùng,những mồ hôi xương máu của tiền nhân đã,đang và sẽ còn thấm đẫm trên mảnh đất quê hương này,thiêng liêng lắm, cao cả lắm,dòng giống lạc hồng hôm nay lẽ ra phải lấy tình dân tộc, nghĩa dồng bào mà yêu thương,tha thứ và đùm bọc lẫn nhau.chủ nghĩa này, chủ nghĩa kia rước về làm chi để đày đọa chính dân tộc anh em mình.đến những người dã chết,đã nằm xuống mà vẫn còn thù hận họ thì dó có phải tinh thần của dân tộc việt nam không ?????....!!!!!!
Trả lờiXóaxin lỗi gõ thièu chữ:.....và lịch sử dân tộc....
Trả lờiXóaSo sánh với tổng thống Abraham Lincoln,nhà cầm quyền cs VN phải gục mặt.
Trả lờiXóaTướng Grant,người của tổng thống Abram-Lincoln,là người nhận sự đầu hàng của tướng Lee miền Nam,đã hành động tuyệt vời đầy nhân bản ,đầy tính dân tộc.Hầu như ông chĩ nhận đầu hàng qua sự buông và giao nạp vủ khí.Chĩ có thế.Ban đầu ông cho sĩ quan (miền Nam)mang ngựa về.Tướng Lee xin thêm là quân lính của miền Nam cũng được mang ngựa về.Tướng Grant chấp thuận.Đến hẹn, quân miền Nam cứ từ từ tiến đến chổ (gần trại của tướng Grant)rồi giao nộp vủ khí.Thế là đủ,thế là xong.Ai về nhà nấy với đầy đủ quyền của một người dân.
Tướng Grant không cho ăn mừng,ông cho rằng không thể ăn mừng trên sự chiến bại, buồn tủi của quân miền Nam.
Nói thêm về tinh thần nhân bản của người Mỹ.
Cuối năm 1941,NHật phát động cuộc chiến với Mỹ hoàn toàn bất ngờ với trận mở màng là trận Trân-Châu-Cảng.Mỹ thua tơi bời.Xong trận,quân Nhật rút lui.Quân Mỹ đồn trú tại Trân-Châu-Cảng lo dọn dẹp các cái.Họ chôn cất những xác chết.Trong đó có 2 sĩ quan Nhật.Họ chôn 2 sĩ quan Nhật này cùng nghi thức với sĩ quan Mỹ.
Các ông chóp bu đảng cs VN có học được điều gì không?
Tôi xin nói CÁC ÔNG QUÁ XẤU XA so vớ người Mỹ.
Không chỉ 90 triệu dân Việt mà là cả thế giới này đều bị CSVN lừa gạt . Cho nên đối với CSVN chỉ có hóa giải , tiêu diệt nó thì người dân Việt mới thật sự TỰ DO .
Trả lờiXóa..."Trong thắng-bại chưa hẳn nói lên điều chính lẽ; nhưng thái độ, hành động, và cung cách cư xử mới đáng được mọi người khâm phục, mới nói lên tất cả ý nghĩa của cuộc chiến vì chính nghĩa, công bằng, và tự do"...Chỉ xin trích một câu này để mọi người cùng suy gẫm và cùng nhận thấy...Chân thành cám ơn tác giả Hành Khất.
Trả lờiXóaviet cong thu dai nhu dia doi chxhvn co nhieu nghiua dia nhat the gioi dep nhat la nghia cho giua trung tram hanoi lon nhat the gioi dep hon nghia dia nghia dia thieng dang cs chi danh rieng cho cap tuong cuop thu truong bo truong sieu tham nhung dan ghet do cut len ma TO HUU
Trả lờiXóaCác vị cao cấp nhất của VN hãy tự chĩnh sữa lại đi.Người VN là cùng 1 bào thai từ mẹ Âu-Cơ.Dân tộc ta là anh em mà sao các ông cư xử quá xấu xa như vậy.Các ông có thấy không,Mỹ là 1 nước hiệp chủng quốc.Dân mỹ gồm đủ các sắc dân:Anh có Pháp có,Tây Ban Nha,Ý,hà Lan,Nga,Do Thái,Tàu,Việt Nam Campuchia..v.v và V.V...Họ,dân Mỹ,không phải là anh em như chúng ta,sao mà họ tốt với nhau như vậy.Họ đã xử sư đầy tính nhân văn và dân tộc.
Trả lờiXóaĐừng tự ái,cái nào hay cái nào tốt các ông phải xem đó là một gương sáng cần phải học hỏi.Con người mà,lúc nào cũng cần phải học.Các ông phải học cái tốt cái hay của người ta.Đừng bao giờ nghĩ cái đó là của thằng đế quốc Mỹ.Con người mà các ông.Hãy đối xử nhau như con người.Nếu các ông không đối xử như con người ,đích thị các ông không phải là con người.Cá ông là con thú,phải không các ông?