An ninh, mật vụ - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

An ninh, mật vụ

< A >
Minh Anh (Danlambao) - Nhân đọc bài "Lệnh trục xuất và mười giờ làm việc với an ninh Việt Nam" của anh Đỗ Trường tôi xin được phép chia sẻ một vài hiểu biết của mình cùng bà con trong thôn như sau. Có lẽ từ khi về lại Đức không ít lần anh Đỗ Trường tự hỏi tại sao lãnh sự quán VN tại Frankfurt có thể làm ăn bê bối như vậy khi biết anh là người "có vấn đề" nhưng lại vẫn cấp Visa để rồi sau đó trục xuất, khiến cho anh vừa bị mất thời gian, tiền bạc và gặp phải rắc rối với an ninh làm gì vậy chứ? Xin thưa rằng tất cả đầu dây mối nhợ là từ cái bộ phận an ninh "đóng đô" trong hầu hết các đại sứ quán và lãnh sự quán của vẹm mà ra. Nhiệm vụ của chúng là điều hành mạng lưới IM (Inoffzieller Mitarbeiter tức cộng tác viên) với mục đích cài đặt mật vụ, thu thập thông tin, đánh phá làm suy yếu và sau cùng làm tan rã tất cả các tổ chức hội đoàn độc lập, không phân biệt đó là tổ chức chính trị, tôn giáo hay xã hội hầu thực hiện nghị định 36 do trung ương cộng sản đề ra.

Những người có "tên tuổi" trong cộng đồng thường được họ "chiếu cố" cấp Visa cho về khi có nhu cầu. Họ thừa biết về VN anh như cá nằm trong rọ chẳng làm ăn được gì. Mặt khác, là công dân tự do sống trong xã hội dân chủ như Đức có bao giờ anh thèm liên hệ với lãnh sự quán vẹm làm gì. Muốn điều tra tìm hiểu thông tin về anh hay qua anh họ cũng không biết làm sao. Chính vì vậy cách tốt nhứt là họ để anh về trong nước và bộ phận quản lý "Việt kiều" Đức sẽ ra tay với anh. Lẽ ra việc "hỏi cung" cục an ninh đã thực hiện ngay khi anh vừa đáp xuống sân bay Nội Bài, nhưng vì là dịp Tết có nhiều người về họ khá bận rộn và nhất là vì anh có "kẹp" 10 Euro trong Passport nên cái thằng nhân viên cửa khẩu mau mắn đóng dấu một cái "cộp" để anh đi qua cho nhanh để nó còn tranh thủ "thu gom" tiếp nữa. Vì đã về VN rồi thì anh như cá nằm trong anh rọ chạy được đi đâu nên chúng vẫn còn nhiều cơ hội. Và điều đó xảy ra khi anh đáp chuyến bay vô Sài Gòn. Chiến thuật "hỏi cung" của an ninh thường đi theo một trình tự nhứt định. Sau dâm ba câu thăm hỏi xã giao họ nhập đề bằng câu "chúng tôi có một số thông tin về hoạt động chống nhà nước của anh, vậy đề nghị anh tự khai những gì về mình đã làm bên ấy". Đa phần chẳng ai tự động khai gì hết nên sau đó tụi an ninh mang ra hình ảnh bài vở mà chúng thu thập được để chứng minh và yêu cầu đối tượng "họp tác". Trước đó chúng bắn tin cho biết là có khả năng anh sẽ bị trục xuất. Đây là thủ đoạn tâm lý khiến cho nạn nhân hoang mang đứng trước sự chọn lựa hoặc là "hợp tác" để được cho ở lại, hoặc phải chịu bị trục xuất.

Mục đích tiếp theo mà an ninh vẹm nhấm đến là yêu cầu nạn nhân ký giấy "nhận tội" mà theo họ nói là để trình lên cấp trên xem xét coi có cho anh ở lại được hay không (lừa lần 1). Với hy vọng nếu "nhận tội" an ninh vẹm sẽ cho ở lại nên nhiều người đành nhấm mắt ký cho xong. Sau khi có chữ ký đi một vòng quay lại nhân viên an ninh cho biết "tội của anh lớn lắm nên xếp không đồng ý xét cho anh ở lại, chỉ có một cách duy nhứt là anh phải lập công chuộc tội, thì lần sau chúng tôi sẽ xét cho về" (lừa lần 2). Như vậy muốn có cơ hội về lại VN nạn nhân thì chỉ còn cách "họp tác" với họ dài hạn. Và đây chính là mục đích sau cuối mà an ninh muốn đạt được. Viên an ninh vì vậy có đề nghị với anh Đỗ Trường là khi về lại bên Đức nên tham gia sinh hoạt với hội nhà văn của chúng (lừa lần 3). Ban đầu nghe ra sao mà nó nhẹ nhàng và "nhân bản" quá. Nhưng sự thật đằng sau đó là một âm mưu thâm độc để chúng phát triển mạng lưới mật vụ IM cho ý đồ thực hiện nghị định 36 nêu ở phần trên.

Cộng sản có thật sự muốn cho phong trào văn nghệ ở hải ngoại phát triển không? Câu trả lời là không, vì phong trào văn nghệ của các hội đoàn người Việt Tự Do từ ngày có mặt trên nước Đức đã phát triển rất mạnh rồi, không chờ đến vẹm bõ tiền và công sức thêm nữa. Và nếu thật sự có nhu cầu thì văn nghệ sĩ chuyên nghiệp trong nước thất nghiệp thiếu gì, thích thì chúng có thể đưa cả đoàn sang Đức "phục vụ" miễn phí. Không cần đến anh Đỗ Trường đâu. Khi anh vào đó rồi chúng sẽ không để yên anh mà sẽ ép anh làm một số công tác khác cho chúng. Lấy thí dụ, vì mật vụ Stasi biết anh có quan hệ tốt với Phương Trượng chùa Viên Giác chúng giao anh nhiệm vụ tìm hiểu và chờ có một cơ hội nào đó gài bẫy tạo nên Skandal để làm mất uy tín của thầy Như Điển với giới Phật tử. Hoặc cậy sự tin tưởng ở thầy Như Điển anh mượn máy computer của chùa để đọc nhờ Email và nhân đó cài đặt phần mềm gián điệp "Ngựa Trojan" vào v.v. Tiền bạc thì vẹm có thừa và không ngại cung cấp để các "cộng tác viên" của chúng thực hiện những mục tiêu gian ác như vậy.

Trong thời gian qua đã có một số người vì thương nhớ gia đình, vì nhẹ dạ nên bị rơi vào bẫy của mật vụ, cuối cùng đã trở thành "cộng tác viên" IM của chúng từ lúc nào mà không biết. Và hậu quả tới giờ thì không nhỏ. Chính vì vậy các hội đoàn của người Việt Tự Do cần phải cảnh giác và để ý những hành động bất thường. Xin đơn cử: Sau khi bức tường Berlin sụp đổ rất nhiều anh chị em từ Đông Âu chạy sang Tây Đức xin tị nạn. Trong số họ không ít người được mật vụ vẹm cài vào. Các hội đoàn bên Tây Đức ban đầu thấy đồng hương mình thoát được cộng sản hoan hỷ ra tay giúp đỡ, từ thông dịch làm giấy tờ xin tị nạn, đến giúp thi làm bằng lái, dạy tiếng Đức và xin việc làm. Khi đời sống ổn định, những thành phần được mật vụ cài vào xin đóng góp trong cộng đồng chẳng hạn như phụ giúp nấu nướng buôn bán gây quỹ trong các buổi lễ, hay nhận dạy lớp tiếng Việt cho trẻ em trong cộng đồng. Đến một lúc nào đó họ trở thành một thành viên đắc lực. Kể cả khi hội đoàn chào cờ, hát quốc ca VNCH họ cũng vẫn hát "tỉnh bơ" và khi tham biểu tình chống vẹm họ cũng "có mặt" luôn. Niềm tin và tình thân từ đó được kết chặc. Lúc này thì không ai xem họ là người bên kia nữa và sẵn sàng "tâm sự" hết những điều thật riêng tư, những câu hỏi thắc mắc của họ đặt ra đều được trả lời đến nơi đến chốn. Nhờ vậy nên các thông tin và hình ảnh của các "đối tượng" hôm trước hôm sau đã có mặt trên bàn bộ phận an ninh ở tòa đại xứ và lãnh sự quán của vẹm. Nếu không thì ở đâu mật vụ ở trong nước có được hình ảnh hay bài vở và tên thật của những người như anh Đỗ Trường, trong khi làm thơ anh chỉ sử dụng bút danh? Một người từ "bên kia" sau khi sang "bên này" cuối cùng còn làm nên những điều như vậy thì thử hỏi nếu chúng "thu nạp" được một người có quan hệ xã hội rộng rãi như anh Đỗ Trường và ép làm "cộng tác viên" cho chúng thì hậu quả sẽ cỡ nào nữa?

Chúng ta vì vậy cần phải hết sức cảnh giác trước những âm mưu phá hoại của vẹm và chẳng những vậy mà còn cần phải chặt đứt đi những cánh tay bạch tuộc làm cộng tác viên cho mật vụ vẹm nữa. Họ là những con Zombi chết chưa chôn, nếu không triệt hạ sẽ làm lây nhiễm rộng ra trong cộng đồng. Trong quá khứ cơ quan tư pháp Đức đã bỏ tù và sau đó trục xuất một số người về tội làm gián điệp cho thế lực nước ngoài. Một vụ việc xảy ra tại thành phố Ansbach thuộc bang Bayern nơi mà anh Đỗ Trường đang cư ngụ đối với một người Trung Quốc. Những người này nhận chỉ thị của toà đại xứ nước này theo dõi đồng hương của mình đang sinh sống tại Đức. Link về những bản án ấy sẽ được phổ biến ở cuối bài này. Nói chung luật pháp ở những quốc gia dân chủ không cho phép làm những trò dơ bẩn ấy. Những ai đang làm cộng tác viên IM cho mật vụ vẹm cũng sẽ phải lãnh án tương tự nếu bị phát hiện. Vì những người này chưa biết việc làm của họ vi phạm luật pháp và sẽ bị tòa án ở các nước tự do phạt rất nặng có khả năng đến mứt "trục xuất" nên đã manh tâm "họp tác". Tôi nghĩ, nếu bài này được phổ biến sẽ khiến một số đông trong họ suy nghĩ lại.

Không biết anh Đỗ Trường có dự tính thưa vụ việc này với chính quyền hay không? Vì rõ ràng anh là người bị hại vì "ai đó" đã theo dõi, chụp hình và báo cáo về các hoạt động của anh ở Đức cho mật vụ CSVN. Nếu muốn làm thì rất dễ. Anh chỉ cần đến cơ quan Verfassungsschutz (bảo vệ hiến pháp/phản gián) nơi anh cư ngụ và trình báo vụ việc. Bằng nghiệp vụ họ sẽ tìm ra ai là công tác viên IM từng theo dõi và thu thập thông tin về anh cung cấp cho mật vụ vẹm. Hoặc anh cũng có thể trình báo vụ việc "Anzeige gegen Unbekannte" (đề nghị truy tố thủ phạm mà mình không biết là ai) với bất kỳ cơ quan cảnh sát nào nơi anh cư ngụ. Cơ quan cảnh sát ấy sau đó sẽ chuyển đơn kiện của anh lên cho bộ phận Verfassungsschutz nói trên để cơ quan này điều tra tiếp.

Để bảo vệ mình hữu hiệu trong những tình huống như anh Đỗ Trường khi về VN thì trước khi lên máy bay chúng ta nhớ cài số điện thoại của tòa đại xứ và của bộ ngoại giao quốc gia mình đang cư ngụ vào điện thoại. Khi bị bắt nếu an ninh không tịch thu điện thoại di động ngay thì chúng ta bấm máy liên lạc với tòa đại xứ và cho biết tình trạng của mình. Nếu như bị tịch thu điện thoại di động thì phương án B phải được triển khai. Số điện thoại của bộ ngoại giao Đức 0049/3018170 luôn có người trực 24/24. Trước khi đi nên dặn dò với người thân là nếu bị mất liên lạc một cách không bình thường thì phải lập tức gọi số của bộ ngoại giao và thông báo rằng người thân của mình đang đi du lịch Việt Nam bỗng nhiên bị mất tích và có khả năng đã bị xã hội đen "bắt cóc". Thường khi nghe đến chữ "bắt cóc" thì bộ ngoại giao sẽ vào cuộc rất nhanh vì nó ảnh hưởng đến tánh mạng của công dân bị mất tích. Lúc đó họ sẽ liên hệ trực tiếp ngay với tòa đại xứ Đức tại VN yêu cầu làm rõ vụ việc. Khi tòa đại xứ Đức liên hệ với bộ ngoại giao VN yêu cầu hỗ trợ tìm người bị mất tích thì an ninh khó lòng giữ người được lâu nữa. Mặt khác thì bộ ngoại giao VN cũng khó ăn khó nói với tòa đại xứ nước ngoài về lý do mà an ninh bắt giữ công dân của nước họ.

Hy vọng những chia sẻ trên sẽ ngăn được phần nào sự lộng hành của an ninh và mật vụ cộng sản.

Và dưới đây là những bản án đơn cử mà cơ quan tư pháp Đức đã dành cho các tên chỉ điểm về tội hoạt động gián điệp chống lại CHLB Đức:

Tháng 3/2013: Người Trung Quốc bị phạt tù 11 tháng

Tháng 5/2008: Người Sudan bị phạt tháng tù giam

Tháng 9/2013: Người Iran 30 tháng tù


© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.