Chỉnh đốn Đảng, và “sức mạnh của thảo dân”

Vũ Thị Phương Anh - Phải chăng cái “thế lực thù địch” mà Đảng hay nhắc tới, nó chính là sự khao khát hướng về chân lý của mỗi con người, kể cả các đảng viên – dù tất nhiên chưa ai biết chân lý là gì và có bao giờ con người có thể đạt được đến chân lý tuyệt đối hay không. Chính sự khao khát ấy nó làm cho người ta có thể suy nghĩ (và sau đó là hành động) khác đi với những “tín điều” mà người ta đã được truyền dạy...
*

“Sức mạnh của thảo dân” là tựa dịch của một bài nghị luận chính trị (tựa tiếng Anh là “The power of the powerless” mà có người dịch là “Quyền lực của không quyền lực”). Tác giả bài nghị luận này là Vaclav Havel, vị tổng thống của xã hội dân chủ đầu tiên của Tiệp Khắc, vừa qua đời tháng 12/2011 vừa qua. Bài nghị luận này được Havel viết từ năm 1978, và được xem là một bài viết rất quan trọng trong phong trào dân chủ của đất nước này. Có thể tìm đọc bài viết bằng tiếng Anh tại đây: http://vaclavhavel.cz/showtrans.php?cat=eseje&val=2_aj_eseje.html&typ=HTML

Còn chỉnh đốn Đảng thì hiện đang là một cuộc vận động lớn trong Đảng theo lời kêu gọi của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tôi không phải là đảng viên, lại cũng đã rời hệ thống công lập rồi, nên chẳng quan tâm gì mấy, nếu báo chí và các phương tiện truyền thông không đưa tin dày đặc, tới tấp như thế. Toàn là những tít lớn trên trang nhất của các tờ nhật báo lớn của cả nước, nên tôi không thể không liếc qua. Và vì đã đọc qua những thông tin trên báo chí, nên tôi cũng (đâm ra) chia sẻ một số những ưu tư, trăn trở của các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta, đó là làm sao cho Đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh. Bởi vì hiện nay theo cơ chế của VN mà mọi người dân đều phải tuân theo dù muốn hay không muốn, đó là VN chỉ có duy nhất một Đảng Cộng sản Việt Nam mới được phép có vai trò lãnh đạo toàn diện và triệt để trên mọi mặt của đời sống chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa vv của đất nước VN vào đầu thế kỷ 21, thời đại của Internet và của các mạng xã hội với tốc độ thông tin thần tốc này mà thôi. 

Vậy chứ tôi chia sẻ những gì, và điều đó thì có liên quan gì đến “sức mạnh của thảo dân” mà tôi đã nhắc đến ở trên? À là như thế này, tôi cảm thấy rất rõ ràng (chẳng biết có đúng không) là các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng ta đang thực sự mong muốn Đảng được chỉnh đốn, tức nói theo kiểu “nôm na là cha mách qué” bình dân như tôi là “gột đi cho sạch hết những nhơ bẩn” của Đảng (ấy chết, tôi nói thế có nghĩa là của những đảng viên xấu ấy ạ, chứ theo đúng quan điểm và đường lối của Nhà nước ta mà tôi luôn quán triệt vì là một công dân tốt thì Đảng làm sao mà xấu được, chỉ có những ĐV làm sai nên Đảng mới bị mất niềm tin từ dân chúng như hiện nay mà thôi).

Sự chân thành của các vị lãnh đạo cấp cao thì đã rõ, tôi nghĩ không cần phải chứng minh, các vị lãnh đạo Đảng – mà lại là Đảng lãnh đạo – thì trước hết phải bảo vệ uy tín của Đảng là đương nhiên rồi. Cũng như các vua chúa thời xưa cần phải bảo vệ vương triều của mình ấy mà, chắc là không ai có thắc mắc gì nếu ai đó nói rằng các vị ấy đã xả thân bảo vệ vương triều của mình phải không, vì đó là lợi ích thiết thân của chính các vị ấy trước. Tôi chỉ thắc mắc là không hiểu các phương pháp đang được đưa ra để “chỉnh đốn Đảng” liệu có hiệu quả hay không, vì tôi thấy chúng chủ yếu vẫn là những phương pháp cũ đã sử dụng từ rất lâu rồi, đó là phê và tự phê, ngay ở trong nội bộ Đảng.

Là một người không phải là ĐV và có lẽ rất ngô nghê về chính trị, tôi trộm nghĩ việc phê và tự phê cũng hơi giống như trong Đạo Thiên chúa có “bí tích” hòa giải với Thiên chúa, tức là tự xét mình rồi đi xưng tội với linh mục, để rồi nhận được sự thứ tha của Chúa và quyết tâm không làm điều xấu nữa. Quả là hay, nhưng... có rất nhiều người Công giáo vẫn cứ có đủ loại trọng tội như thường, vì tất cả mọi việc đều dựa vào tinh thần tự giác, nên nếu không tự giác thì đến linh mục hay cả thượng đế có lẽ cũng phải... bó tay chấm com. 

Là một người ngoài đảng (và hẳn là suốt đời vẫn sẽ ngoài Đảng, vì hiện nay tôi đã ở cuối cuộc đời làm việc rồi, mà hình như người ta vào Đảng trước hết cũng chỉ vì công việc, hay nói đúng hơn là sự thăng tiến trong công danh, sự nghiệp mà thôi), tôi cứ băn khoăn mãi về việc, liệu có phải tất cả đảng viên đều tuyệt đối tin vào những “tín lý” của chủ nghĩa cộng sản hay không? Vì tôi nghĩ, lý thuyết của Karl Marx ra đời trong một bối cảnh lịch sử hoàn toàn khác với hiện nay, nên chắc chắn là có nhiều điều cần phải xét lại lắm, và chắc chắn là còn nhiều tranh cãi, như bất kỳ một lý thuyết nào về chính trị - xã hội. Vì vậy, hẳn là có khá nhiều, nếu không nói là toàn bộ, các đảng viên không thực sự tin vào hệ thống lý luận mà họ được trang bị; họ chỉ tuyệt đối trung thành, chấp hành mệnh lệnh của Đảng, của cấp trên mà thôi, dù trong bụng họ có tin hay không tin.

Mà nếu vậy, chẳng lẽ các đảng viên của chúng ta đang không sống thực với những điều mình suy nghĩ? Nếu điều này là đúng, thì quả là một tình trạng đáng lo ngại cho Đảng, vì đây chính là chỗ để cho các “thế lực thù địch” nó tấn công vào đấy, dù nó là ai thì tôi cũng chưa hình dung được. Vì không lẽ một đất nước VN hòa bình, thống nhất, tuyệt đối an toàn không có khủng bố, dưới sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng, lại có lắm “thế lực thù địch” đến thế hay sao nhỉ?

Quả thật, cứ nghĩ đến đây là trong đầu (thực ra tôi định nói là trong bụng, nhưng sửa lại vì thấy nếu chỉ suy nghĩ trong bụng thì chắc là không nghĩ được nhiều) tôi lại thấy rối rắm không biết giải quyết ra sao. Nhưng hôm nay thì may quá, tôi lại vớ được bài viết của Havel nói về đất nước ông thời còn chủ nghĩa cộng sản, trong đó có những đoạn rất đáng suy nghĩ và dường như là có liên quan đến những gì tôi đề cập ở đây. Xin trích dưới đây một đoạn có liên quan đến “sống trong sự thực” và “sống trong dối trá”. Các bạn đọc ở dưới đây:

Các cá nhân bị vong thân với chính mình là vì trong họ có một cái gì đó cần phải bị loại ra khiến họ trở thành vong thân. Đối tượng của sự áp bức chính là cuộc sống chân thật của họ. Vì vậy mà “sống trong sự thật” được đan cài trực tiếp vào tấm thảm “sống trong dối trá”. Nó là lựa chọn đã bị đè nén, là mục tiêu thực sự, còn sống trong dối trá chỉ là phản ứng giả tạo thôi. Chính trên cái nền ấy mà sống dối trá mới có ý nghĩa: nó tồn tại chỉ vì có cái nền như thế. Sự bắt rễ đầy đầy chống chế và ảo tưởng của nó trong trật tự của loài người chỉ là phản ứng trước thiên hướng tìm về chân lý của con người mà thôi. Dưới bề mặt có vẻ trật tự của đời sống dối trá luôn ẩn giấu cuộc sống thực với tất cả những mục tiêu chính đáng vẫn còn đang ngủ say, luôn mở lòng để đón nhận chân lí. 

Quyền lực chính trị phi thường, mãnh liệt và khó lường trước được của “sống trong sự thật” chính là ở đây: sống một cách thẳng thắn trong sự thật bao giờ cũng có đồng minh, tất nhiên là đồng minh vô hình nhưng mạnh mẽ vô song, đó chính là cái không gian đã bị ẩn giấu ấy. Chính từ không gian này mà cuộc sống cởi mở trong sự thật mới có thể phát triển, tiếng nói của nó là nhắm đến không gian này, và nó tìm được sự cảm thông ở đó. Chỉ có ở nơi này người ta mới có thể mong đợi khả năng có sự giao tiếp thực. Nhưng đây lại là nơi bị giấu kín, và vì vậy, nhìn dưới góc độ quyền lực thì nó rất nguy hiểm. Sự lên men phức tạp ở không gian này diễn ra trong cảnh tranh tối tranh sáng; sau một thời gian nó sẽ xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật với một chuỗi những bất ngờ gây chấn động cho hệ thống, và thường thì lúc ấy mọi việc đã quá muộn, không thể che đậy bằng những biện pháp thông thường được nữa. Chính vì vậy, nó luôn làm cho hệ thống lúng túng, hoảng loạn và buộc phải phản ứng bằng những biện pháp không thích hợp. 

Khá là khó đọc, phải không các bạn, lý luận chính trị mà. Tôi chỉ rút ra ở đó có một điều thôi, dù mơ hồ, và nó là như thế này: phải chăng cái “thế lực thù địch” mà Đảng hay nhắc tới, nó chính là sự khao khát hướng về chân lý của mỗi con người, kể cả các đảng viên – dù tất nhiên chưa ai biết chân lý là gì và có bao giờ con người có thể đạt được đến chân lý tuyệt đối hay không. Chính sự khao khát ấy nó làm cho người ta có thể suy nghĩ (và sau đó là hành động) khác đi với những “tín điều” mà người ta đã được truyền dạy. Mà theo Havel thì sự khao khát ấy đã nằm ngay bản chất của mỗi con người rồi, là bản năng cơ bản của loài người, và vì thế thì rất khó, nếu không nói là không thể, loại trừ nó đi. Và nếu thế, nếu những người nghĩ khác – và làm khác – với những gì mà Đảng chỉ đạo (tuyệt đối và toàn diện) đều bị xem là những kẻ chống đối, thù địch, thì cái lực lượng ấy xem ra sẽ đông như quân Nguyên, vì nó có khả năng là toàn bộ tất cả chúng ta – có thể loại trừ một thành phần rất ít ỏi những người cốt cán nhất và “cuồng tín” nhất. Dường như đó cũng là thông điệp mà Havel muốn đưa ra trong bài viết với cái tựa “sức mạnh của thảo dân” đấy. 

Quay lại cuộc vận động chỉnh đốn Đảng, chắc hẳn nó sẽ còn lâu dài và vất vả lắm, có thể sẽ mãi kéo dài song song với lịch sử tồn tại của Đảng. Tức là, nếu còn Đảng, thì sẽ còn phải “chỉnh đốn Đảng”. Sẽ rất mệt mỏi, tốn kém, tổn hao sức lực ghê gớm. Mà đó là sự tổn hao sức lực của toàn xã hội, của cả một dân tộc, một đất nước, một thời đại. Vì ở VN ta, Đảng là người đại diện chân chính và duy nhất của toàn dân tộc, là đỉnh cao của mọi thời đại, mà lại. 

Là một kẻ ngây ngô về chính trị (như đã nói ở trên), tôi trộm nghĩ rằng, sao Đảng cứ phải nhọc công như thế nhỉ? Cả như tôi, thì tôi cứ làm như thế này, như tôi vẫn đã làm với các con tôi: Thì mình cũng giáo dục, cũng uốn nắn, cũng chỉ dạy, cũng “indoctrinate”, nhưng mà nó thấm vào được đến đâu thì vào. Còn thì cũng phải để cho chúng nó tự nghĩ, tự trải nghiệm, tự chịu hậu quả của những sai lầm của chúng, hoặc hưởng thành quả của những quyết định đúng đắn của mình. Chứ hơi đâu mà tôi can thiệp mãi như thế; phải để cho cây đời mãi mãi xanh tươi được mọc lên chứ nhỉ?


19 Nhận xét

  1. Chiếc xe đạp cũ mà đảng đang dùng để đèo nhau tiến lên XHCN bị xẹp lốp!
    Ông tổng đang hô hào các dảng viên chỉnh đốn, khắc phục, và tiếp tục đèo nhau để tiến lên bằng xe đạp với... niềng không lốp!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con Chim Tuyệt Vờilúc 02:46 2 tháng 3, 2012

      Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  2. "Cả như tôi, thì tôi cứ làm như thế này, như tôi vẫn đã làm với các con tôi: Thì mình cũng giáo dục, cũng uốn nắn, cũng chỉ dạy, cũng “indoctrinate”, nhưng mà nó thấm vào được đến đâu thì vào. Còn thì cũng phải để cho chúng nó tự nghĩ, tự trải nghiệm, tự chịu hậu quả của những sai lầm của chúng, hoặc hưởng thành quả của những quyết định đúng đắn của mình"

    Bản chất của cộng sản là TÀN BẠO,DỐI TRÁ...Có khi nào tác giả muốn dạy dổ cho con cái mình trở thành kẻ giết người,dối trá ,bịp bợm không ?Là một người trí thức sống và làm việc trong chế độ cộng sản gần hết cuộc đời mình mà còn chưa thây được bản chất của cộng sản thì đúng là bó tay.com !

    Trả lờiXóa
  3. "Chỉnh với đốn" làm sao được khi mà nguyên nhân hư hỏng của đảng viên là từ cái "cơ chế độc tôn" của đảng đó. Đặc quyền đặc lợi từ cấp cao nhất đến cấp thấp nhất trong đảng. Nếu làm "trong sạch đảng" thì có nghĩa là đảng "hết cái để ăn". Khi không còn có "cái ăn" thì đâu còn ai muốn làm đảng viên nữa, cũng đồng nghĩa với sự "tan hàng của đảng". Kẻ lảnh đạo đảng khi mà thấy tình trạng của đảng đã đến hồi xuống cấp quá tệ hại, thì kêu gọi "chỉnh đốn" để hạ hỏa dư luận trong dân chúng mà thôi. Cái nhà của đảng đã bị mối mọt từ trong ra ngoài, từ nốc xuống nền, thì chỉ còn có cách là đốt bỏ, chứ còn chỉnh sửa gì nữa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu Ngoan Bác Hồlúc 02:54 2 tháng 3, 2012

      Đảng không khác gì cột chân cầu, lõi bằng cây tre, và một lớp xi-măng được đắp lên bên ngoài. Thế là vững hơn cầu khỉ rồi. Nếu nó lung lay thì đắp thêm xi-măng vào. Nếu cần thì đắp vào 19 lớp xi-mang, là xong ngay. Có gì đâu mà phải ồn ào?

      Xóa
  4. Bài viết này lủng củng quá, đọc xong không hiểu tác giả muốn nói về cái gì ? Không tìm được cái "Sức mạnh của thảo dân" ở mô!!!

    Đem so sánh một vấn đề tâm linh thuộc về tôn giáo, trích "tôi trộm nghĩ việc phê và tự phê cũng hơi giống như trong Đạo Thiên chúa có “bí tích” hòa giải với Thiên chúa", với quan điểm chỉnh đốn Đảng của những con người vô thần thấy không ổn chút nào. Một bên là niềm tin, một bên là lợi lộc là đã thấy mâu thuẫn, đối chọi nhau rồi.

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Vì đốn nên phải chỉnh,
    Không chỉnh được đốn luôn.
    Nghe mấy ông cộng sản
    Có bán nhà đi xin!

    Trả lờiXóa
  7. Trọng Lú rất ma mãnh .
    Hắn chuyên bán ghế nên không cấm các quan làm điều này .
    Đúng là thằng Lú bằng chú thằng khôn .
    Chúc Trọng Lú phát tài!

    Trả lờiXóa
  8. Một bài viết rất hay của Phương Anh, bài viết phân tích hai nội dung cơ bản:

    1/ Các “thế lực thù địch” của đảng hiện nay là ai

    2/ Một mắt xích quan trọng nằm trong lỗi hệ thống, dẫn đến sự phá sản trong cái gọi là đảng lãnh đạo TUYỆT ĐỐI-TOÀN DIỆN

    Rõ ràng trong cuộc sống không phải ai cũng chung một niềm tin giống nhau, nếu như vậy sẽ không có những Galileo tuyên bố Trái đất quay quanh Mặt trời, không có Newton với định luật vạn vật hấp dẫn…, sẽ không có phát minh và XH không phát triển

    Các đảng viên ngày nay cũng vậy, không phải ai cũng tuyệt đối tin tưởng vào CNXH, tin chủ nghĩa Marx là đúng trong hoàn cảnh hiện nay (khác cơ bản khi chủ nghĩa Marx ra đời). Đảng viên cũng có những suy nghĩ riêng, những trăn trở của họ cho vận mệnh của đất nước và những suy nghĩ đó không phải ai cũng giống ai, lại càng không thể giống các nghị quyết của đảng cho dù họ bắt buộc phải nghe. Cũng giống như người dân VN đâu phải ai cũng tin và đồng ý rằng chuyện Biển đông, yêu nước là độc quyền của đảng, để Nhà nước lo

    Kèm theo đó là chủ trương nâng cao hơn nữa sự lãnh đạo của đảng một cách TUYỆT ĐỐI-TOÀN DIỆN, như vậy những ai trong suy nghĩ còn chút nghi ngờ, nói khác với đảng sẽ là CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH. Vậy tất cả người dân, đại bộ phận đảng viên đều (có thể) là thế lực thù địch của đảng bất kỳ lúc nào. Một sự đối đầu thẳng thừng của đảng với toàn thể Nhân dân và tiến bộ của XH

    Trong XH Việt Nam hiện nay đang tồn tại một nghịch lý phản động hết sức nguy hiểm cho XH đó là: Người Đảng viên phải nói khác với suy nghĩ của mình. Nhà báo viết khác với điều mình muốn viết (kể cả viết sai sự thật). Người dân buộc phải chấp nhận, buộc phải làm những điều mình không muốn làm. Công chức làm những điều họ biết đó là sai. Tất cả cũng chỉ vì đảng lãnh đạo TUYỆT ĐỐI-TOÀN DIỆN. Một XH của bầy cừu răm rắp tuân theo cây gậy của ông chủ (đảng) bất kể đúng sai, đó là cái Thiên đường XHCN trong tương lai?

    Để kết lại xin trích nguyên văn câu kết của tác giả: “sao Đảng cứ phải nhọc công như thế nhỉ? Cả như tôi, thì tôi cứ làm như thế này, như tôi vẫn đã làm với các con tôi: Thì mình cũng giáo dục, cũng uốn nắn, cũng chỉ dạy, cũng “indoctrinate”, nhưng mà nó thấm vào được đến đâu thì vào. Còn thì cũng phải để cho chúng nó tự nghĩ, tự trải nghiệm, tự chịu hậu quả của những sai lầm của chúng, hoặc hưởng thành quả của những quyết định đúng đắn của mình. Chứ hơi đâu mà tôi can thiệp mãi như thế; phải để cho cây đời mãi mãi xanh tươi được mọc lên chứ nhỉ?”. Có 2 điều đáng nói:

    1/ Cha mẹ không phải là lúc nào cũng đúng, vậy con cái làm khác lời cha mẹ chưa hẳn là nó làm sai, huống hồ gì mối tương quan giữa đảng và Nhân dân không thể coi đó là cha mẹ với con cái, Sức mạnh Trí tuệ của Nhân dân lớn hơn trí tuệ của đảng rất nhiều

    2/ Không thể cha mẹ cứ ép buộc con cái phải nghe lời mãi được, chúng sẽ lớn lên, trưởng thành và sẽ chọn cho mình một con đường riêng, đó là qui luật của tự nhiên và con người phải biết tôn trọng

    Ngạc nhiên là những nghịch lý như vậy vẫn diễn ra ở VN vượt ra khỏi khuôn khổ của một gia đình, đó là mối tương quan giữa đảng với Nhân dân. Nói sẽ bị phá sản vì sai lầm ngu xuẩn của nó, nói cách khác không bao giờ đảng có thể thực hiện được cái gọi là ĐẢNG LÃNH ĐẠO ĐỐI-TOÀN DIỆN, xã hội Văn minh không có mô hình quái thai như vậy

    Trả lờiXóa
  9. Đảng ta chỉ là một bọn nói láo xoen xoét quen mồm, "chúng chỉ biết tuyên truyền và dối trá"

    Trả lờiXóa
  10. Xin lưu ý : Khi công bố " Tuyên ngôn của đảng cộng sản " thì Mác mới 30 tuổi , còn Ăngghen là 28
    Mác và Ăngghen từng là những người chủ trương phát động công nhân đập phá máy móc ở thời kỳ đầu của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật. Cản trở sự phát triển của tiến bộ xã hội.
    Trong " Tuyên ngôn của đảng cộng sản " người ta thấy rất kỳ quặc là : Một mặt Mác thừa nhận tư bản là lực lượng sản xuất tiên tiến , là nhân tố quyết định năng suất lao động, một mặt đề xướng phong trào công nhân dùng bạo lực tiêu diệt tư bản. Phải chăng Mác và Ăngghen muốn đưa nhân loại quay trở lại xã hội cộng sản nguyên thủy ?
    Sai khi nhận ra sai lầm Mác chủ trương đưa ra " Chủ nghĩa xã hội dân chủ " Chủ trương chủ nghĩa xã hội phát triển trong lòng chủ nghĩa tư bản, là chủ nghĩa tư bản phát triển ở đỉnh cao. Lênin trái lại vẫn chủ trương dùng bạo lực cướp chính quyền, tiêu diệt người giàu, bắt tất cả nghèo như nhau. Lênin đã nhắm mắt làm theo tư tưởng của Mác và Ănghen khi họ còn là những thanh niên bồng bột.
    Còn ở Việt Nam những năm 40 của thế kỷ trước là nước phong kiến nửa thực
    dân làm gì có tư bản. Không có tư bản lấy đâu ra giai cấp vô sản để các người làm cuộc cách mạng vô sản vậy? Tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa là phản Mác. Chẳng khác nào mẹ đĩ nhà tôi tuyên bố : Sẽ nấu cơm cho cả nhà ăn mà không cần có gạo vậy.
    Thật tuyệt vời cho các đỉnh cao !!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @Nhà Quê
      Tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa là phản Mác.
      Có ai biết mặt mũi, hình dạng chủ nghĩa xã hội như thế nào làm ơn cho thằng ngu mà lỳ này biết với, xin thành thật cám ơn

      Xóa
    2. Bạn hỏi vậy là bạn thông minh chứ chẳng ngu chút nào.Không ai có thể vẽ được chân dung của chủ nghĩa xã hội. Nếu muốn biết chủ nghĩa xã hội là gì , như thế nào thì mời bạn và mọi người tham khảo về xã hội Thụy Điển. Đó là một mô hình chủ nghĩa xã hội na ná như Mác đè xuất bạn ạ.Thân ái !

      Xóa
    3. Chào bạn nhà quê! theo như tui biết thì xã hội Thuỵ Điển không lấy tư tưởng Mác làm kim chỉ nam, cũng như bạn nói thì ở đất nước bắc Âu này cũng chỉ na ná thôi mà, đúng không? thân ái

      Xóa
  11. Thù địch của dối trá chính là sự thật!Không biết có trùng ý của ai không?

    Trả lờiXóa
  12. đảng viên tép riulúc 21:08 2 tháng 3, 2012

    các đảng viên cò con phải tỉnh táo đừng để bị lừa, các quan lớn cọng sản hiện nay là những tư bản đỏ thứ thiệt, có chức có quyền ăn trên ngồi trốc. Chỉ tội cho hạng đảng viên tép riu lại phải đấu đá lẫn nhau vì cái nghị quyết 4 mà thôi. Là con tốt thí trên bàn cờ chính trị của đảng cọng sản nhằm để bảo vệ cho hạng "giàu lên rất nhanh" đó.
    hởi các đảng viên bung xung của quần thể đảng hảy tỉnh táo, biết nhận định một cách sâu sát vấn đề quốc nạn, hãy mạnh dạn đứng về phía nhân dân vạch trần âm mưu đen tối của một số kẻ lợi dụng đảng để độc tài toàn trị đất nước này.
    Đất Nước Việt Nam là của nhân dân Việt Nam chứ không của bất cứ một thế lực nào toàn quyền lãnh đạo.
    Chính quyền là của nhân dân, do dân và vì dân. Do đó tất cả mọi người dân đều có quyền ứng cử và bầu cử theo đúng nghĩa của nó. Do ý dân và lòng dân quyết định theo thể thức tự do đầu phiếu chứ không phải do "ý đảng" và dân buộc phải đi bầu dù không muốn.
    không ai, thế lực đảng nào có quyền cho mình là đảng cầm quyền, là lực lượng lãnh đạo duy nhất của đất nước cả. Thế lực áp đặt quyền lãnh đạo đối với nhân dân, đối với đất nước chính là thế lực thù địch phản động.

    Trả lờiXóa
  13. Tại sao việc của một đảng mà phải mất thì giờ nhiều thế hở chị Phương Anh , nó có ảnh hưởng tới việc nội trợ và chuyện kín không ?

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn