Tản mạn Tháng Tư - Anh hàng xóm

TĐL (Danlambao) - Gần bốn mươi năm đi qua nhưng anh chưa nguôi say men chiến thắng. Cứ mỗi độ cuối xuân, khi những con ve bắt đầu cất tiếng ca đưa đất trời vào hạ, các anh cũng bắt đầu ca bài ca “hào hùng”. Những thước phim chớp nháy như mưa rào, đầy người, đầy xe và đầy súng đạn. Giọng sang sảng. Cờ và hoa. 

Khi anh đội nón cối từ miền Bắc tập kết trở về làng cũng là lúc anh hàng xóm kia- người sĩ quan miền Nam ngẩn ngơ xoa đầu thằng con để vào trại cải tạo nơi rừng xanh núi đỏ.

Anh bảo đã giải phóng cho chúng tôi khỏi ách kềm kẹp của mỹ ngụy, tôi vội tin, mặc dù trước đó tôi không thấy bị kềm kẹp gì, có chăng là cái hàng rào ấp chiến lược mà kể từ khi có nó những chiếc xe đò chở bà con qua làng ít bị dính mìn bẫy hơn. 

Anh bảo thằng hàng xóm kia là ngụy, là ôm chân đế quốc, là bán nước và có tội với nhân dân. Tôi phân vân. Anh ta về phép lúc nào cũng tới lui thăm bà con, đến Niệm Phật đường sinh hoạt cùng đoàn sinh Gia đình Phật tử; anh ta cùng bạn lính làm Lễ đài Phật đản hay dựng cây thông Giáng sinh; thỉnh thoảng mang cho bọn con nít tụi tôi mấy lon chè trái cây, mấy lon thịt hộp “ba lát” quân tiếp vụ... như thế là có tội với nhân dân sao? 

Thế rồi, trong một thời gian ngắn anh đã làm cho cả cái làng này thay đổi. Tất cả những ai dính dáng đến Mỹ, đến thể chế miền Nam anh đều gọi là thằng: “thằng mỹ”, “thằng thiệu”, “thằng ngụy quân”, “thằng ngụy quyền” và thậm chí có lần tôi nghe anh gọi là “thằng cha cố” khi nói đến một Linh mục. Những cụm từ khinh mạn đó bắt đầu từ cán bộ “ủy ban lâm thời” của anh rồi lây sang tụi con nít và thanh niên choai choai. Lá Quốc Kỳ trước đây giờ anh gọi là “cờ ba que”, các anh đem may quần đùi, mặc vào coi bộ hể hả. Tôi tự hỏi có người anh hùng chiến thắng nào trên trái đất này xử sự như anh? 

Anh bắt đầu mâu thuẫn giữa nói và làm. Trong các cuộc họp triền miên đêm này qua đêm khác, anh đả kích gay gắt những thanh niên mặc quần tây hip-pi ống “bat”, những cô gái mặc áo cổ trái tim hay cổ thuyền; anh chửi bới thậm tệ và gọi họ mặc áo “cổ đợi chờ”. Người ta xì xầm mãi sau mới hiểu ra ý anh: “đợi chờ” tức là chờ đợi Mỹ quay trở lại. Nhưng tôi phát hiện ra một điều, quá bất ngờ. Những áo quần, đồ đạc của đế quốc ấy nếu thấy ai dùng anh “trị cho trắng máu” nhưng nếu được ai đó lặng lẽ biếu cho, hoặc anh kiếm được bằng cách nào đó thì anh có vẻ sướng lắm, cực sướng. Anh nói đùa nửa nạc nửa mỡ là “thấy Mỹ thì ghét, thấy US thì ham”. 

Lại nữa, anh răn dạy đất nước đang quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội, phải “bỏ chợ đông đồng, tăng công sản xuất” và lùa bà con ra ruộng, trong khi người vợ anh đưa từ miền Bắc vào lại lén lút móc ngoặc cửa sau, đổi chác tem phiếu, áp phe với nhân viên quốc doanh mậu dịch. Ngay đền miếu trong làng, là phần hồn làm nên dân Bách Việt, anh cũng cho du kích đập phá tan tành; đình làng anh biến thành kho lúa, ngôi chùa thành trụ sở thôn. 

Anh gọi tất cả sách báo trước tác của miền Nam là văn hóa đồi trụy, thu gom đốt sạch, nhưng sách trong nhà tôi là những cuốn “cổ học tinh hoa”, dạy cách làm người, sách viết về tình yêu quê hương và lòng hiếu thảo. Vậy ra hơn hai mươi năm đi kháng chiến anh đã khác chúng tôi đến vậy sao, tình yêu quê hương và lòng hiếu thảo là đồi trụy phải đốt bỏ đi! 

Anh cấm người ta đi xe Honda, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn mượn ngay chiếc Honda 67 ấy kéo ga một vòng quanh làng với nét mặt cực kỳ rạng rỡ. Còn chuyện này chắc không thể hỏi anh, vì nó thuộc lĩnh vực anh gọi là “nhạy cảm”. Cái anh sĩ quan hàng xóm tôi đã nói trên kia đi cải tạo không hẹn ngày về, không hay sống chết nhưng vợ anh ta tự nhiên có bầu rồi đẻ ra thằng cu giống anh như đúc. Anh hấp dẫn đến độ người phụ nữ kia đã hiến thân bất chấp tai tiếng với xóm làng hay anh đáng sợ đến độ người phụ nữ kia không còn lựa chọn? chỉ có anh biết, người phụ nữ đáng thương kia biết, nhưng nỗi đau thì có thêm một người chia sẻ, nếu anh sĩ quan có tội với nhân dân kia còn sống sót trở về từ Cổng Trời, Suối Máu. 

Anh muốn kiểm soát người dân đến tận cái vung nồi, năm ấy, cha tôi dậy lúc bốn giờ sáng, âm thầm làm con heo còi giỗ ông nội, nào ngờ anh đã bí mật cho du kích phục sẵn, tịch thu con heo đem treo ở trụ sở khi chưa kịp cạo sạch lông. Đây gọi là “được giải phóng khỏi ách kìm kẹp” sao anh? 

Lời anh nói, việc anh làm có điều gì đó mờ ám, tiền hậu bất nhất; cái sự vừa bỉ vừa tham đã làm cho mọi người nghi ngờ tư cách của anh. Anh không có tư cách của người đi giải phóng, vậy anh chính nghĩa ở chỗ nào?! 

Tháng Tư về, anh lại đeo nhiều hàng huân chương rủng rẻng trên ngực. Các anh tụ tập, tự sướng và bốc thơm nhau. Dân làng nhìn các anh đi cà rèng, cà rèng… thấy nó ngố, có cái gì đó bất bình thường. Nếu anh là anh hùng của họ chắc chắn họ đã ngưỡng mộ, đã tỏ thái độ kính trọng mỗi khi anh mang những tấm huân chương trên người. Nhưng trớ trêu thay, nếu hỏi bất kỳ một người dân nào chợt gặp rằng anh đeo huân chương gì chắc chắn người ta không biết; nếu hỏi vì sao không chịu biết, người ta sẽ dửng dưng trả lời biết để làm gì. Chiến công của anh không cần cho họ, vậy xin hỏi anh: anh là anh hùng của ai? 

Sau gần bốn mươi năm, anh không quay đầu nhìn lại để thấy anh đã làm những gì. Anh biện minh và dẫn chứng: chỉ cần anh “lệnh” một tiếng sẽ có ngay vài ngàn dân sắp hàng đứng trong sân ủy ban; anh hô “nhiệt liệt”, người ta sẽ lặp lại “nhiệt liệt” ba lần; anh hô “vinh quang” hay “muôn năm” người ta cũng lặp lại như thế. Anh kết luận hùng hồn toàn dân một lòng theo anh. Tôi không nghĩ vậy. Khi anh không đủ tư cách làm chính nghĩa; khi người dân không coi anh là anh hùng của họ thì tất cả những gì anh có được chỉ là từ họng súng mà thôi. Anh mãi gặm nhấm men chiến thắng đến bao giờ. Anh mãi say nguội và ngỡ tất cả đã ngủ yên dưới đáy dòng đời vội vã, nhưng không, đâu đó trong lòng người dường như cơn tao loạn chưa dễ đi qua. 

* Đêm 29/4/2012 


TĐL 

22 Nhận xét

  1. vâng !đâu đó trong lòng người thât sự cơn tao loạn chưa dễ đi qua

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ăn Cướp chứ Giải Phóng gì chứlúc 17:56 30 tháng 4, 2012

      Cái này mà gọi là "giải phóng" nỗi gì.

      Phải gọi là ăn cướp mới đúng nghĩa.

      Phải gọi là:

      Ngày 30-4, ngày Ăn Cướp miền Nam, Cưỡng Bức lòng người.

      Xóa
  2. Mao đã nói:Súng đẻ ra chính quyền. Phải làm sao cho dâ ta bớt sợ theo bước dân Libya, dân Syria. Tự do muôn năm.

    Trả lờiXóa
  3. Ngày 30/4 được xem trên youtube đoạn phim về những tù binh trao trả tại Bến Hải. Tại sao TV không phỏng vấn những người này....

    Trả lờiXóa
  4. 30 THÁNG 4 NĂM 1975 NGÀY GÌ ĐÂY ?

    Là ngày đen tối nhất
    Ngày Sàigòn trăng trối với tương lai
    Ngày Việt Nam đối diện với họa tai
    Họa mất nước họa độc tài thế kỷ

    Ngày dép lốp giẫm ngang đường công lý
    Mũ tai bèo che lấp lối tự do
    Chính là ngày Sàigòn hết ấm no
    Hết độc lập hết tự do hạnh phúc

    Ngày ấy... ngày vinh quang hay quốc nhục
    Ngày Sài gòn thành địa ngục trần gian
    Ngày quang vinh của cọng sản Việt Nam
    Đưa cả nước bước vào vòng nô lệ

    Đã qua rồi hai mươi năm máu lệ
    Đã hết rồi thân thể bị cắt chia
    Sao lòng người vẫn còn ở bên kia
    Bờ giới tuyến của tự tình dân tộc

    Họ về đây mang hận thù giai cấp
    Rải chia đều trên mảnh đất miền Nam
    Đem dối gian đem độc ác tham tàn
    Phân phát hết trên đầu dân nước Việt

    Họ về đây với óc tim phân liệt
    Cờ búa liềm đỏ rực máu hờn căm
    Vào Sàigon như bầy sói đói trăm năm
    Nhai nuốt hết kể cả tình cốt nhục

    Họ về đây nhân danh người cai ngục
    Nhốt Sàigòn trong khổ nhục vong thân
    Đày miền Nam trong học thuyết vô thần
    Bần cùng hóa nhân dân và xã hội

    Họ về đây kể công và luận tội
    Nhìn văn minh như tội lỗi của loài nguời
    Nhìn tự do không quá một con người
    Chỉ biết khóc hay cười theo lệnh đảng

    Họ về đây viết lên ngày năm tháng
    Dòng thời gian ô nhục nhất thành lời
    Để mai sau con cháu nhớ đời đời
    Nổi uất hận Việt Nam thời vong quốc

    Hai mươi năm cắt chia trong tủi nhục
    Thống nhất rồi tù ngục vẩn còn nguyên
    Đồng bào ơi Trung Nam Bắc ba miền
    Sao vẩn cứ mang xích xiềng cọng sản

    Chế độ này đã đến giờ phá sản
    Chuông gọi hồn đảng cọng sản ngân vang
    Ngày Sàigòn Hà Nội vất khăn tang
    Ngày khai tử bọn độc tài vong bản

    30 tháng 4 năm 1975... ngày quốc nạn!

    Trả lờiXóa
  5. Kỷ niệm 30.4.75 đến bây giờ tôi còn nhớ 1 chuyện cùa ông hàng xóm và con của tôi.. con hỏi ?
    ba ơi,vc về đông quá họ ở đâu,mà trước nay con không thấy?
    tôi trả lòi....họ ở trong rừng .
    con tôi hỏi?thế sao họ không có đuôi như nhủng loài thú?
    ông hàng xóm chọt miệng vào.....có đấy đuôi của họ giống như cọng rau muống cắm dưới đ............

    Trả lờiXóa
  6. 30.4.1975 giải phóng MIỀN NAM cờ bay tung hoành!

    Trả lờiXóa
  7. T/g : DÂN LÀM BÁO.
    Để kỷ niệm ngày 30/4/75,ngày toàn dân Việt Nam " QUA HẾT RỒI NHỮNG CƠN THƯƠNG ĐAU ",tôi có một comment như dưới đây,tôi không hiểu tại sao comment của tôi chỉ vài giờ được đăng và sau đó biến mất?
    Như DLB nói " Mỗi người trong chúng ta là một chiến sĩ thông tin ". Sao DLB không tạo điều kiện để tôi làm nhiệm vụ của một CSTT mà lại ngăn cấm?


    VIỆT NAM , 37 NĂM SAU NGÀY THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC


    Bài viết trên trích từ Đài Á Châu Tự Do,nếu các bạn đọc xong những đoạn mà tôi trích sau đây,nhưng vẫn còn lấn cấn ĐỌC KHÔNG TIN - NGHE NÓI MỚI TIN,xin các bạn bấm vào tên của bài viết,sau đó bấm vào "phần âm thanh" bên tay phải,để được nghe CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN CÒN " DÃ MAN TÀN BẠO " HƠN ĐẾ QUỐC MỸ.( Nghe lỗ tai đã ngứa hơn là đọc mỏi mắt ).


    MỘT NGƯỜI DÂN MẤT ĐẤT THUẬT LẠI.
    "Năm 2009, 80 hộ chúng tôi được chủ tịch thành phố, ông Trần Thế Dũng, tiếp. Tôi có ghi băng. Có những người là thương binh đi bộ đội chống Mỹ về phát biểu: lúc phá nhà dã man hơn đế quốc Mỹ, ác hơn đế quốc Mỹ; họ nói đi nói lại ba lần."


    TÂM TRẠNG CỦA BÀ VÕ THỊ NHIỀU,GIA ĐÌNH LIỆT SĨ.
    "Tôi có hai con trai đi làm nhiệm vụ Đảng giao, ở với Đảng. Tôi có tội lỗi gì mà đập nhà cửa, tài sản của tôi mà không lập văn bản. Họ còn nhét giẻ vào miệng tôi. Tôi yêu cầu Đảng về sửa lô đất hương hỏa của tôi, làm rõ mọi đường chứ tôi đau khổ lắm."


    BỨC XÚC CỦA MỘT THUƠNG BINH CHỐNG PHÁP.
    "Bây giờ cán bộ của tỉnh đều ‘dã man’, ‘tàn bạo’ lắm, kể cả phường, xóm, kể cả Đảng, kể cả Thanh tra tiếp dân, Hội đồng Nhân dân tỉnh. Họ ‘tàn bạo’ lắm, chẳng kể gì dân đâu. Họ chỉ kiếm lợi cho gia đình họ thôi, chứ gia đình mình họ không quan tâm đến. Theo ý tôi thì những thành phần đó Đảng, Chính phủ, Nhà Nước cần trừng trị đến nơi đến chốn, cho dân ‘ngước mặt lên với’."


    MỘT NGƯỜI MẸ VÌ THƯƠNG CON MỚI NHẬN TIỀN BỒI THƯỜNG.
    "Họ đập phá nhà cửa tôi vào ngày 4/5/2004. Công an, bộ đội, dân quân đến đập 32 mét vuông mái bằng, ‘veranda’, một căn nhà hai gian rồi mọi dụng cụ tôi cho thuê bát đĩa đều bị đập mà không đền bù, cho đến nay. Năm 2011, con tôi học hết cấp 3, đi thi sư phạm, chính quyền không cho con tôi đi với lý do mẹ làm sai không nhận tiền hổ trợ, đền bù. Con tôi về khóc nói chỉ vì mấy triệu đồng mà mẹ không nhận làm ảnh hưởng đến tương lai lâu dài của con. Tôi chết chồng, có bốn đứa con nên tôi thương con nên lấy mấy triệu về hổ trợ chứ không phải bồi thường đất nhà."


    TIẾNG NÓI CỦA NGƯỜI DÂN VĂN GIANG.
    "Chúng tôi có làm gì mà công an, bộ đội, an ninh đến phá nhà chúng tôi. Quân đội để giữ nước, giữ nhà chứ sao đi phá hoại nhà dân. Chúng tôi đâu làm gì sai trái, đâu có cướp giật, tham ô của ai đâu. Chúng tôi đã đơn từ bao nhiêu năm nay, mà họ dồn chúng tôi vào bước đường cùng, chúng tôi biết làm thế nào?"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @ Dân Đen Miền Tây
      Tôi nghĩ bạn đã hiểu lầm về DLB,tôi đọc rất nhiều báo mạng nhưng hầu như tôi chỉ comment trên DLB,có những còm tôi chửi đảng và HCM thậm tệ,nhưng hiện nay vẫn còn trên DLB,ví dụ như bác Hồ và Trọng lú bàn về chuyện tiến lên CNXH,bác Hồ bắn máy bay,CCRĐ chôn cả người còn sống và cho trâu bò kéo bừa qua lại v.v...
      Còm của tôi biến mất sau vài giờ được đăng,có thể bởi lý do gì đó,chẳng hạng như cùng một còm mà đăng ở nhiều nơi thì không được cho phép?mặc đầu điều này tôi không thích,nhưng cũng đành chấp nhận.( Bằng chứng là,còm như trên vẫn còn ở bài viết của Huỳnh Thục Vy,biến mất ở bài viết của Kim Tiến và Minh Hằng ).

      Xóa
  8. CSVN là tay sai của Trung Quốc, nói thì nói nhưng hành động làm chia rẻ dân tộc thì phải làm vì chia rẻ dân tộc thì lúc đó TQ mới tự do hoành hành được và cái đám DCS mới bị mắt câu vì đứng giữa 2 lằn đạn (1 của nhân dân, và 2 của Trung Quốc). Nhưng DCS đã chọn đứng trên bạo lực (của Trung Quốc) đó là tư tưởng đã bị nhồi sọ trong mấy chục năm trong XHCN, luôn luôn đứng trên bạo lực, tàn ác và làm ngơ với đạo đức và nhân bản
    Kỉ niệm 30-4 sẽ không dừng lại, khi nào DCS không quay lưng lại với nhân dân

    Trả lờiXóa
  9. Bài viết rất hay, ngôn từ mạch lạc những gì bạn viết rất giống những gì cậu và ba tôi kể! Cậu tôi phải đi cải tạo, với cậu đó là khoảng thời gian mà chính mình phải nếm trãi nỗi đau xa vắng người vợ đang bệnh, con thơ, cha mẹ già yếu, lao động như cực hình và bị nhồi nhét chính trị hằng ngày. Cứ đến dịp này cậu lại buồn hơn, hỏi thì cậu im lặng trong tiếng thở dài sầu não, nỗi buồn in trên những nếp nhăn, những vết sẹo in trên thân thể, trong ký ức!

    Trả lờiXóa
  10. Hiệp định Pari năm 1973 là hiệp định đình chiến, không có điều khoản nào để CS đánh chiếm Miền Nam. Bắc Việt đã vi phạm hiệp định cưởng chiếm MN tạo nên cảnh ngậm ngùi cay đắng ly tan.

    Trả lờiXóa
  11. Bài viết hay, nhưng thiếu một khúc:

    "Một ngày rất gần, anh sẽ đi tìm cái ống cống để ẩn núp. Tiếc thay, trước đó, anh đã ra lệnh cho lấp gần hết ống cống để lấy đất cho anh bán lấy tiền gửi nhà băng Thụy Sỹ. Không còn ống cống thì anh biết trốn vào đâu!"

    Trả lờiXóa
  12. http://lyric.tkaraoke.com/16785/Thang_Tu_Den.html

    Trả lờiXóa
  13. Ngày dài trên quê hương

    Theo sách địa lý thì ngày hạ chí (21 hoặc 22 tháng sáu) là ngày dài nhất trong một năm.

    Nhưng đối với tôi, ngày dài nhất có lẽ là ngày 30 tháng tư. Bởi lẽ, đã 37 năm rồi mà anh hàng xóm kia vẫn còn say mê chiến thắng. (Xin lỗi rằng tôi đã mượn ý của tác giả TĐL mà không hỏi trước), nhưng cũng bởi lẽ là đến hôm nay, đã bước qua cái ba mươi tháng tư lần thứ 38 rồi, nhưng người dân vẫn lầm than, khổ sở.

    Thưở còn chiến tranh, chứng kiến cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da nấu thịt, cố nhạc sĩ Trinh Công Sơn đã sáng tác bài" Ngày dài trên quê hương" để khóc than cho số phận của quê hương đất nước.

    Chẳng biết cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lúc còn sống có phải là thánh sống hay nhà tiên tri không, khi ông sáng tác bài "Ngày dài trên quê hương". Cũng có thể lúc bấy giờ, trước cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, mà đã mang đến cho ông những cảm xúc khi sáng tác bài này. Nay, ông đã là người thiên cổ, nhưng có lẽ không ngờ rằng những ca từ của ông vẫn còn là một sự thực trên quê hương đất nước. Không biết cho đến bao giờ mới hết tháng tư.

    Hôm nay là mùng một tháng năm 2012, đúng 37 năm và một ngày sau sự kiện 30 tháng tư. Tôi rất cảm ơn Dân Làm Báo, cảm ơn tác giả TĐL về bài viết, tuy ngắn gọn, nhưng rất đầy đủ để nhắc cho chúng ta và những thế hệ mai sau rằng, 30 tháng tư có lẽ là ngày dài nhất trong lịch sử của dân tộc.

    Tâm sự thì nhiều, nhưng không biết phải bày tỏ ra sao. Bởi vậy, nên xin mượn lời của cố nhạc sĩ để tỏ chút lòng thành với quê hương.

    Một ngày dài trên quê hương
    Ngày Việt Nam hoang tàn quá
    Một ruộng đồng trơ đất đỏ
    Một đàn bò không luống cỏ

    Một ngày dài trên quê hương
    Người Việt Nam quên mình sống
    Một ngục tù nuôi da vàng
    Người Việt nằm nhớ nước non

    Trả lờiXóa
  14. dân đen Pleiku chờ đợi ngày vùng lên đi chém bọn quan tham cộng sảnlúc 08:46 2 tháng 5, 2012

    Hay. Cảm ơn TĐL... Tôi đang chờ đợi ngày vùng lên cắt cổ lộn da tất cả lũ cộng sản mang rợ đã mang họa cho dân tộc Việt.

    Trả lờiXóa
  15. Chiến thắng gì, khi khắp nơi đầy dẫy nghĩa trang liệt sĩ

    Trả lờiXóa
  16. Lẽ phải thuộc về kẻ chiến thắng! Thống nhất đất nước là mệnh lệnh anh không làm được thì tôi làm thế thôi! qua rồi những ngày đau thương của dân tộc việt nam. ai lãnh đạo mặc kệ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao nói càn thế em ? nói thế để làm gì !

      Xóa
    2. qua rồi những ngày đau thương của dân tộc việt nam chua ban ?

      Xóa
    3. Chấp nhất làm gì với hạng người vô học.
      Chữ Việt Nam mà không chịu viết hoa.

      Xóa
  17. LIÊN MINH ĐOÀN KẾT NHÂN DÂN CỨU QUỐClúc 20:33 4 tháng 5, 2012

    Cộng sản là đồng lõa với khủng bố,sự thực về tội ác của cs đối với loài người trong lịch sử nhân loại,đã trung thực khẳng định điều đó!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn