Mặc Lâm, biên tập viên RFA - Việc hai giải thưởng được xem là quan trọng bậc nhất của quốc gia cũng bị lũng đoạn bởi sự lạm dụng quyền thế của người chấm giải, cộng với cách công khai thao túng quyền đề cử bất kể dư luận đã nói lên sự thật về tất cả các giải thưởng lớn nhỏ của Việt Nam ngày nay. Bốn người trong cuộc lên tiếng một lúc đã trở thành chuyện không lạ, khi tính khách quan của giải thưởng bị ông Hữu Thỉnh lợi dụng vị trí của mình để làm xấu đi nét đẹp của hai giải thưởng này...
*
Từ nhiều năm qua, hai giải thưởng được xem cao nhất nước là Giải thưởng Nhà Nước và Giải thưởng Hồ Chí Minh.
Hai giải thưởng lớn
Theo văn bản Pháp lệnh về tiêu chí của hai giải thưởng này thì Giải thưởng Hồ Chí Minh đòi hỏi người được đề nghị có những đóng góp cao hơn Giải thưởng Nhà nước về những công trình nghiên cứu khoa học, kỹ thuật, những công trình giáo dục và văn học, nghệ thuật đặc biệt xuất sắc, có giá trị rất cao về khoa học, văn học, nghệ thuật.
Giải thưởng Nhà nước được xét và công bố hai năm một lần và Giải thưởng Hồ Chí Minh được xét và công bố năm năm một lần. Cả hai giải thưởng này đều được công bố vào dịp Quốc khánh 2-9.
Nhà văn Nguyên Ngọc. Photo courtesy of Trần Đỗ Liêm's blog.
Nhà văn Nguyên Ngọc, từng là Tổng biên tập của tạp chí Văn Nghệ, tờ báo văn học lớn nhất nước cho biết hai giải thưởng này qua kinh nghiệm của ông như sau:
“Theo tôi biết, những giải thưởng chính thức của nhà nước thì người ta có phân loại ra Giải thưởng Hồ Chí Minh là giải thưởng cao nhất, còn giải thường đứng hàng thứ hai là Giải thưởng Nhà Nước. Hai giải thưởng đó là như thế, tức là Giải thưởng Nhà Nước thì thấp hơn; Giải thưởng Hồ Chí Minh là giải thưởng cao nhất. Có người được Giải thưởng Nhà Nước, rồi một số năm sau gì đấy thì được Giải thưởng Hồ Chí Minh, có thể như thế.
Người ta đánh giá là những tác phẩm mà người ta cho là nó có giá trị cao hơn tức là người đó có đóng góp nhiều hơn thì người ta đưa lên Giải thưởng Hồ Chí Minh. Còn ở một cấp độ nào đó mà người ta thấy cũng xứng đáng giải thưởng nhưng mà nó chưa được cao như những cái kia thì người ta đặt nó ở Giải thưởng Nhà Nước."
Những lần trao giải cho các văn nghệ sĩ trước đây đã gây nhiều thắc mắc cho báo chí và dư luận. Không ít người được đề cử lãnh giải với sự nghiệp sáng tác mỏng manh và tác phẩm của họ không đủ sức thuyết phục đối với quần chúng. Có lẽ từ lý do này mà nhiều năm trôi qua những con người thật sự biết tự trọng đã quay lưng lại với hai giải thưởng này, trong đó có nhà văn Nguyên Ngọc, ông nói:
“Tôi không quan tâm lắm cho nên không chú ý đến những ban chấm giải đó nhưng tôi biết có nhiều cấp lắm. Có cấp gọi là cấp cơ sở, ví dụ như là Hội Nhà Văn, thế rồi Hội Nhà Văn mới lên một cấp gì đó nữa, cấp Bộ, như là Bộ Văn Hóa, tức là Hội Nhà Văn đưa lên rồi cấp Bộ mới lọc một ít, sau đó cấp Bộ mới đưa lên một cấp cao hơn nữa là Hội Đồng Giải thưởng Nhà nước thì mới xong, tức là phải qua những cấp như vậy.
Tôi nghĩ rằng cũng tùy theo từng lúc, ví dụ ra hội đồng của Hội Nhà Văn thì mỗi kỳ nó một khác. Giải thưởng Hồ Chí Minh thì 5 năm một lần, những năm đầu tiên thì có thể nghiêm túc hơn, công bằng hơn. Rồi một lúc nào đó hội đồng của Hội Nhà Văn nó không có thể bằng lần trước. Hội đồng của các cấp khác cũng thế. Mỗi thời kỳ người ta lập hội đồng khác nhau. Tôi không quan tâm nên cũng không theo dõi nhiều nhưng tôi biết đại để nó là như thế.”
Bị lạm dụng quyền thế
Nhà thơ Hữu Thỉnh. Photo courtesy of giadinh.net
Tuy nhiên không phải ai cũng quay lưng lại với hai giải thưởng cao nhất nước này như nhà văn Nguyên Ngọc. Số tiền được trao cho người nhận giải ngày một cao hơn đã khiến cho lòng tham con người bị dấy động. Bên cạnh đó danh tiếng của giải thưởng cũng phần nào tăng trọng lượng cho tác phẩm của người nhận giải đối với những ai chưa biết rõ cách thức xét tuyển của ban chấm giải.
Nếu nói rằng một thành viên của Uỷ ban xét tuyển đưa tên mình vào danh sách xét tuyển thì khó mà ai tin được, tuy nhiên điều khó tin này đã xảy ra khi chính ông Hữu Thỉnh đưa hai tác phẩm “Thương lượng với thời gian” và “Trường ca biển” của ông vào danh sách.
Nhà văn Trần Mạnh Hảo là người đánh động dư luận về việc này. Ông cho biết cặn kẽ sự việc như sau:
“Năm nay ông Hữu Thỉnh đưa ra hai tập thơ, một tập tên là "Thương lượng với thời gian". Tập "Thương lượng với thời gian" là tập thơ nhiều bài đã được giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam năm 2006. Tập "Thương lượng với thời gian" khi được giải thưởng thì tôi có viết một bài phê bình, phê tập thơ là dở và nhạt nhẻo, "thương lượng với thời gian" hay là "thương lượng với hội đồng chấm giải thưởng" ? Mà cái giải thưởng này chính ông Hữu Thỉnh là người trưởng ban lập ra cái giải thưởng và là người chủ tịch của hội đồng chấm giải thưởng, và là người ký cái giải thưởng, tức là ông ta ký cho chính ông ta.
Ông chấm cho ông và ông ký cho ông! Bài phê bình của tôi có tác dụng rất là mạnh đến nỗi vào ngày nhận giải thưởng, khi phát giải thì ông ta từ chối nhận giải nhưng không cho biết lý do. Bài viết của tôi đã vạch ra tập thơ "Thương lượng với thời gian" là một tập thơ rất nhạt. Bẳng đi một thời gian đến năm nay lại thấy ông ta trưng ra hai tập, đầu tiên gọi là "hội đồng giới thiệu để xét giải thưởng quốc gia của Hội Nhà Văn", trong lúc đó ông ta là chủ tịch, lại đưa tập thơ "Thương lượng với thời gian" ra để xét giải thưởng!
Tập thơ thứ hai là tập "Trường ca biển". Tập "Trường ca biển" này tôi đọc kỹ và tôi đang viết bài phê bình. Đây cũng là một tập thơ hết sức là tẻ nhạt, nói chung không có gì xuất sắc. Nó nhàn nhạt, nó không có gì đặc biệt.
Ông ta đưa hai tập thơ rất dở vào xét Giải thưởng Hồ Chí Minh vì ông ta là Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, đồng thời là Chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam. Ông là bí thư đảng đoàn hai cơ quan này. Ông lại có tên trong ban chung khảo, tức là ban chấm giải thưởng Văn học Nghệ thuật, giải Hồ Chí Minh và giải Nhà nước của Nhà Nước Việt Nam. Ông ta ở trong ban chấm giải, ông ta chấm giải của ông ta, thì chắc chắn hai tác phẩm này của ông ta sẽ được Giải thưởng Hồ Chí Minh sắp tới và họ sắp công bố.”
Không có giá trị
Ảnh - Nhà phê bình văn học Trần Mạnh Hảo
Với nhận xét khá bi quan, nhà văn Trần Mạnh Hảo cho rằng người ta đang thi nhau đề nghị tác phẩm dở chứ không phải là tác phẩm hay như tiêu chí của pháp lệnh nhà nước về nội dung bắt buộc người được đề nghị phải có:
“Hai tác phẩm rất dở của ông Hữu Thỉnh mà được Giải thưởng Văn học Hồ Chí Minh của nhà nước thì chứng tỏ cái giải thưởng đó không có giá trị. Cái giải thưởng này chắc là người ta thưởng cho người chứ không phải cho tác phẩm.
Tôi đang ngồi trước một chồng những tiểu thuyết, những truyện ngắn, tất cả những tác phẩm tôi đã sưu tầm lâu nay được đề cử vào Giải thưởng Hồ Chí Minh năm nay, và nếu tất cả những ông này mà được giải thì đây là tập hợp những tác phẩm dở nhất và nhạt nhẻo nhất Việt Nam.
Giải thưởng Hồ Chí Minh theo họ là giải thưởng cao quý nhất về văn học nghệ thuật tặng cho những tác giả có công lớn trong lãnh vực sáng tác văn học nghệ thuật thì lại được trao cho những tác phẩm dở và kém như thế. Tôi suy ra là Giải thưởng văn học Hồ Chí Minh người ta lấy tiêu chí dở để xét giải thưởng chứ không phải tiêu chí hay. Thế thì tiêu chí dở và nhạt nhẻo như thế thì giải thưởng này quá thành công rồi!”
Trong thời gian gần đây báo chí loan tin bốn nhân vật nối nhau từ chối tên mình trong danh sách người được xét tặng, đó là nhà văn Nguyên Ngọc, nhà văn Sơn Tùng, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm và nhà văn Sơn Nam.
Sự kiện cùng một lúc rút tên của ba cây viết nổi trội nhất nhì của nền văn học nước nhà và một cán bộ cao cấp từng giữ cương vị trong Ban bí thư Trung ương đảng đã dấy động nhiều câu hỏi của báo chí đặt ra cho cơ chế chấm giải cũng như tổ chức danh sách xét duyệt của hai giải thưởng này.
Không cần giải thưởng
Từ trái sang: Các ông Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Văn Khải, Nguyên Ngọc cùng xuống đường biểu tình chống TQ hôm 14/8/2011. AFP
Nếu dựa theo tiêu chí mà Pháp lệnh quy định Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước đã ban hành thì rất nhiều người bị bỏ sót sau nhiều năm hai giải thưởng này thành hình, một trong những người xứng đáng được trao giải đó là nhà văn Nguyên Ngọc.
Theo điều 2 mục b của pháp lệnh quy định “Các tác phẩm văn học, nghệ thuật có giá trị cao về nội dung tư tưởng và hình thức nghệ thuật, có tác dụng tốt trong việc giáo dục, xây dựng con người mới, nâng cao trình độ thẩm mỹ của nhân dân, góp phần đáng kể vào sự phát triển của nền văn học, nghệ thuật Việt Nam”.
Tác phẩm “Đất nước đứng lên” của Nhà văn Nguyên Ngọc được dạy trong mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa trong nhiều chục năm qua là một minh chứng rõ nét nhất cho sự đóng góp của ông. Nhiều thế hệ đã học “Đất nước đứng lên” như hành trang chuẩn bị cho tư cách sống của một thanh niên khi bước chân vào đời cũng như vào mảnh vườn văn học nước nhà.
Khi được hỏi lý do rút tên ra khỏi danh sách đề cử, nhà văn Nguyên Ngọc nay đã 80 tuổi cho chúng tôi biết:
“Từ đầu tôi vẫn nghĩ thế này, đối với một nhà văn, đối với người làm văn học hay cả nghệ thuật nữa thì thực ra tác phẩm của mình, công trình của mình, sự sáng tác của mình, việc đánh giá do người đọc, quần chúng với đối tượng họ đánh giá. Có thể đánh giá lúc này, bây giờ như thế này nhưng mà lâu dài thì ra sao? Có khi là bây giờ thấy nó ồn ào nhưng lâu dài người ta quên mất, cho nên tôi không quan tâm nhiều đến chuyện giải thưởng; tôi không cho rằng giải thưởng là quan trọng.
Chuyện mình làm được cái gì đó thì người đọc, hay thính giả, khán giả thì người ta đánh giá. Tôi nghĩ một nghệ sĩ chân chính thì người ta làm chứ người ta không hề nghĩ đến chuyện giải thưởng, thậm chí cũng không hề nghĩ đến chuyện đánh giá. Người ta làm vì người ta muốn bộc lộ cái gì đó, thậm chí là thỏa mãn một nhu cầu bộc lộ của mình. Chuyện đánh giá thì sau đó tự nó đến chứ thật ra không ai quan tâm nhiều đến điều đó đâu."
Tự trọng
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Tạp chí Sông Hương Online.
Với trường hợp rút tên của hai ông Sơn Nam và Nguyễn Khoa Điềm, nhà văn Trần Mạnh Hảo cho biết nhận xét của ông:
“Thực sự ra nếu ông Nguyễn Khoa Điềm mà không từ chối thì chắc chắn là ông ta được giải thưởng Hồ Chí Minh, vì thơ của ông Nguyễn Khoa Điềm nói chung là có cái cõi riêng. Thơ của ông thực ra bây giờ chất lượng không bằng thời trước khi ông làm quan lớn, nhưng vẫn có phong cách.
Tôi nghĩ rằng nếu ông Nguyễn Khoa Điềm không rút thì chắc chắn được giải vì ông đã ở trong một vai trò rất lớn, là một quan đại thần trong Bộ Chính Trị nên cái uy tín chính trị của ông rất lớn, nó đảm bảo tác phẩm của ông chắc chắn được Giải thưởng Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên ông ta rút ra thì tôi nghĩ là ông không thích nằm trong cái dạng dở như vậy. Văn chương được xét giải Hồ Chí Minh năm nay kém như vậy cho nên ông ta thấy không thích nên rút ra, chứ chẳng phải cái ngày xuất bản thế nọ thế kia như ông ta lấy làm lý do. Ông không thích nằm trong cái dàn đồng ca dở đó, mà rút ra thế thì người ta càng trọng ông hơn là ông được giải.”
Nghèo nhưng thơm
Gia đình nhà văn Sơn Nam đã chính thức thông báo yêu cầu rút tên ông ra khỏi danh sách đề cử giải thưởng và theo nhiều người thì đây là một hành động đáng kính phục, trong đó có nhà văn Trần Mạnh Hảo, ông nói:
“Gia đình ông Sơn Nam thì tôi rất phục. Gia đình ông không giàu có và nói chung là nghèo. Con ông Sơn Nam tôi biết, cả đời sống trong nghèo khó. Một giải thưởng nhà nước sẽ chắc chắn trao cho ông Sơn Nam, vì ông là một nhà văn lớn, không chỉ của Miền Nam mà của cả nước, nên họ sẽ trao cho ông. Mà trao thì sẽ được ít nhất gần 200 triệu. Hai trăm triệu là một số tiền lớn so với gia đình nghèo của ông Sơn Nam lắm chứ!
Thế nhưng gia đình rất là tư cách vì họ nghĩ đây là cái quyết định lớn, mà ông Sơn Nam đã mất rồi, ông không thể quyết định mà hình như ông có trối trăn lại là ông không thích những cái giải thưởng như thế, cho nên gia đình họ quá là tư cách đi, họ từ chối bởi vì số tiền đó quá lớn đối với họ nhưng mà họ từ chối. Tôi rất kính phục gia đình ông Sơn Nam.”
Việc hai giải thưởng được xem là quan trọng bậc nhất của quốc gia cũng bị lũng đoạn bởi sự lạm dụng quyền thế của người chấm giải, cộng với cách công khai thao túng quyền đề cử bất kể dư luận đã nói lên sự thật về tất cả các giải thưởng lớn nhỏ của Việt Nam ngày nay. Bốn người trong cuộc lên tiếng một lúc đã trở thành chuyện không lạ, khi tính khách quan của giải thưởng bị ông Hữu Thỉnh lợi dụng vị trí của mình để làm xấu đi nét đẹp của hai giải thưởng này.
2011-09-03

Đói cho sạch rách cho thơm. Câu người xưa dạy lòng tự trọng cần có của mỗi con người.
Trả lờiXóaGiải thưởng ???
Trả lờiXóaNgười tự trọng...từ chối.
Kẻ lật lọng...cố giành,
Bã công danh...tởm lợm.
Người hay ngợm...đổi ngôi ?
Rõ đạo đức...suy đồi !!!
Ôi thôi! thời mạt vận...
Người "không thưởng mà hân hạnh đoạt được giải" kỳ này là Bác : Nguyên Ngọc.
Trả lờiXóaBác được chính BT Thành Ủy cùng với đài Truyền Hình Hà Nội trực tiếp trao giải:
KẼ PHẢN ĐỘNG !
Thì ở cái đất nước này bây giờ, cái gì cũng do "chỉ đạo." Đấu tố do chỉ đạo, "quần chúng tự phát" do chỉ đạo, xử án cũng do chỉ đạo, thì giải thưởng do chỉ đạo cũng là chuyện tự nhiên, có gì lạ đâu.
Trả lờiXóaCon chó nịnh chủ giữ nhà, thì thỉnh thoảng chủ nhà cũng phải quăng cho nó cục xương thừa, chứ chẳng lẽ để nó ăn c... mãi à!
Nha van Nguyen Ngoc se cho ra doi tieu thuyet moi. Sau Dat Nuoc Dung Len la tap tieu thuyet moi co ten Dap Vao Mat Nhan Dan. Tieu thuyet moi nay se do nhan xuat ban cong an in va phat hanh boi nha phat hanh doc quyen dang.
Trả lờiXóaSơn-Nam la`thang` :
Trả lờiXóaĂn cơm Quốc-Gia thờ ma Cộng-Sản
Văn chương văn hóa thể thao trên văn đàn ,trên sân khấu ,trên sân cỏ thời chế độ cs này bị lũng đoạn chi phối bởi các quan tham quyền lực mua chuộc ,bán độ ,thao túng ,chi phối nhau do kẽ nắm quyền...trước thanh thiên bạch nhật tất cả như chúng đang chơi trò (XEM THƠ QUỲNH) ...huống chi chuyện cướp đất tước đoạt quyền lợi của nhân dân, chúng tham nhũng trong bóng tối thì có giời mới biết, mà có ai biết phát hiện và tố giác chúng thì chúng ghép tội theo điều 88 là phản động bạo loạn lật đổ ....nói xấu đảng chống phá nhà nước CHXHCN ...macle
Trả lờiXóaTố Hữu chết rồi, Hữu Thỉnh thay. Tới ngày Hữu Thỉnh, ngỏm lấy con gì thay.
Trả lờiXóatôi thay mặt cho tập thể lớp 12 a1 đề nghị trao giải thưởng HCM cho tác phẩm những cánh đồng bất của nguyễn ngọc tư.
Trả lờiXóaChú mèo cố gắng cứu bạn bị ô tô đâm:
Trả lờiXóahttp://www.youtube.com/watch?v=4swW41_aD4g
Trả lờiXóaÔi Mùa Hoa Thuốc phiện Đỏ yêu dấu cuối cùng của em ! ... Ôi Mùa Hoa Sen đầu tiên dấu yêu của em ! ...
====================
Cảm tác nhân đọc "Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng" của Nhà Văn Nguyên Ngọc và kính tặng Bà Vàng Thị Mỹ .. ..
http://www.youtube.com/watch?v=j-sb4-BIbAk
Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng....
Trên đỉnh gió hú mây phủ không trung
Dân tộc Mèo đói nghèo trong làng bản
Lão Chúa đất Vạn dạ Đế vương khói Phù dung
Người con gái Mèo rất xinh đẹp
Như cô gái bất hạnh Nông Thị Xuân
Cô gái làng Mèo Vàng Thị Mỹ
Theo Kụ Hồ theo Đảng lại không theo Mỹ !
Ôi Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng ơi !
Văn chương mật ngọt như Hoa Phù Dung ...
Một dòng thi ca rất da diết :
- "Ôi Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng ơi !"
- " Người với người mới tin nhau giúp nhau
Như thể anh em một nhà vậy !
Đó là bản chất của Chủ nghĩa xã hội đấy !..."
Sau Mùa Hoa Thuốc phiện Đỏ cuối cùng là Mùa Xuân Hoa Sen đầu tiên ? ? ?
*
Ôi Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng ơi !
Chàng trai Thời ly lọan chẳng biết còn sống hay đã chết ?
Nơi chiến trường mù mịt khói lửa đạn bom
Lên miền ngược xuống miền xuôi ...
*
Rồi Kách mệnh thành công !
Rồi Hòa Bình lập lại !
Vào những năm Thời Cửa mở mở cửa ! ! !
Gặp lại nàng Vàng Thị Mỹ nay đã nghỉ hưu
Giờ đây ngồi bán hàng xén chợ Mèo Vạc có tuyết có sương
Người con gái Mèo rất xinh đẹp thầm yêu
Người con gái Mèo rất xinh đẹp nặng lòng thật nhiều
"Ôi Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng ơi ! ..."
Ôi Mùa Hoa Thuốc phiện Đỏ đã hết Thời rồi ! ...
Sau Mùa Hoa Thuốc phiện Đỏ cuối cùng là Mùa Xuân Hoa Sen đầu tiên ? ? ?
*
Người con gái Mèo năm xưa rất xinh đẹp nặng lòng thật nhiều
Đêm Chủ nhật yêu Nước xem phóng sự kênh truyền hình Hà Nội
Thấy Chàng tuổi trẻ năm xưa đi hàng đầu biểu tình
Ôi Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng dấu yêu của em ! ...
Ôi Mùa Hoa Sen đầu tiên dũng cảm tiền vệ của em ! ...
Đêm Chủ nhật yêu Nước xem truyền hình Hà Nội
Đảng kết án kết tội Anh hùng NÚP năm xưa
Đảng kết án kết tội phản động Anh hùng HIỆN hôm nay bây giờ
Đảng kết án kết tội Anh hùng HIỆN đang cùng Đất Nước lại đứng lên...
*
Ôi Mùa Hoa thuốc phiện yêu dấu cuối cùng của em ! ...
Ôi Mùa Hoa Sen đầu tiên dấu yêu của em ! ...
Sau Mùa Hoa Thuốc phiện Đỏ cuối cùng là Mùa Xuân Hoa Sen đầu tiên ? ? ?
TRIỆU LƯƠNG DÂN
mai mot cac hoc sinh dong loat khong nhan giai thuong , thi sao????
Trả lờiXóaHữu Thỉnh nói với Mạnh Hảo " Mày ăn cơm của Bác và Đảng mà mày bới lông tìm vết à ? Thỉnh gằn giọng "Đồ ăn cháo đái bát ,mày phải biết ăn cây nào rào cây ấy chứ !"
Trả lờiXóaMạnh Hảo lườm lườm " Thưa đại thi hào dzỏm ,chủ tịch uỷ ban chấm giải kiêm thí sinh giải 200 triệu việc của thày thày cứ làm , việc của em em làm ".
Thỉnh nạt nộ "Mày không nói tốt cho tao thì thôi chứ sao mày chê thơ tao n...h...ư c ? "
Hảo cười hóm hỉnh " Em là nhà phê bình mấy chục năm nay ..."
Thỉnh chen vào "Mày phải biết thơ tao là hay nhất trong các nhà thơ hay , đàn em tao , nhất là vợ tao nó luôn luôn khen thơ tao !"
Hảo bực mình "Sao vợ ông với chúng nó không viết bài phê bình đi ?!"nói tiếp " có mà biết phê bình Đ...é ..o '
Thỉnh xuống nước " Tứ lục , mày chịu không ?"
Hảo khinh thường Thỉnh " Bao nhiêu nhà thơ nổi tiếng họ còn tự ý rút lui vì sợ bẩn tên của họ nữa là ..."
Hảo đứng lên lạnh lùng vỗ vào mặt Thỉnh "Tôi đã cố hết sức tìm xem có bài nào hay nhất để đăng lên cho thiên hạ thưởng lãm và cứu vớt thơ ông nhưng chỉ toàn thấy thơ như c..ứ..t "
Thỉnh đuổi hảo chạy có cờ " Tiên sư mày Hảo ....có xấu chứ Hảo gì "
Hảo vừa chạy vừa la " Hưũ Thỉnh nói lái là thuí ỉ..n..h .
Tôi biết cái ông Hữu Thỉnh này rõ là vô liêm sỉ từ ngày Đại hội nhà văn năm ngoái, ông này phát biểu dở ẹc khi tái trúng cử chủ tịch Hội nhà văn thêm một nhiệm kỳ nữa. Đúng là già rồi mà tham quyền cố vị, bây giờ lại còn cố đấm ăn xôi cố giật cái giải thường HCM này nữa... sao không về vườn mà đuổi gà cho vợ có phải đỡ nhục không? Càng thấy thương và kính trọng nhà văn Nguyên Ngọc, Sơn Nam,... hình ảnh và tác phẩm của ông chả cần đến các giải này mà mãi mãi sống ngàn đời với nhân dân!
Trả lờiXóaNhà văn Nguyễn Ngọc Tư nếu mà được trao giải thưởng văn học HCM với TP "Cánh đồng bất tận" thì hơn ông Hữu Thỉnh phải thương lượng với thời gian ...Nhưng tôi tin chắc Nguyễn Ngọc Tư cũng ko nhận cái giải thưởng HCM đấy đâu,vì biết tự trọng hơn ông Hữu Thỉnh quá ngu muội... vì lý do thương lượng với cái giải HCM đễ kiếm tiền + háo danh nên ông ngồi lì trên chiếc ghế HNVVN ...nhưng xeo mãi ko chịu xuống
Trả lờiXóanhôm -đồng -sắt -vụn -mua ,bán ,đổi đ..i..i..ị !
Trả lờiXóaKhi lấy tên ông Hồ để đặt cho giải thưởng văn học thì bản thân chính nó đã là một sự bậy bạ.Ông Hồ có những sáng tác để đời gì khi những tác phẩm được cho là của ông còn gây ôi thôi bao nhiêu tranh cãi và chưa được thật sự công nhận là của ông ngoại trừ đảng csvn độc quyền gán vào.
Trả lờiXóa"...Tôi biết cái ông Hữu Thỉnh này rõ là vô liêm sỉ từ ngày Đại hội nhà văn năm ngoái..."
Trả lờiXóaHợi bị muộn roài. HT vô liêm sỷ từ trong trứng nước cơ.
Giải thưởng mang tên vị Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh là tác giả tập thơ kiệt tác NHẬT KÝ TRONG TÙ. Không ít tài liệu chứng minh phần lớn các bài trong đó đều đạo thơ của các thi sĩ nổi tiếng của TQ. Nên các văn nghệ sĩ có tài, có lòng tự trọng rút vội tên khỏi giải là đúng. Thôi thì, cứ để mặt mo Nguyễn Hữu Thỉnh dùng chức quyền nhận cái giải ấy có sao đâu, có danh giá gì đâu, chỉ vì tiền thôi. Ở VN, kẻ cầm quyền trong bất cứ lĩnh vực nào, họ đều làm được những điều phi lý nhất.
Trả lờiXóa