Thơ viết tặng một nhà văn



Lê Phú Khải (danlambao)

Có những con người mang nỗi nhục áo cơm
Có những con người mang hồn thiêng sông núi
Đất nước nào chẳng thế phải không em?
Anh lẫn đi trong đám biểu tình
Nhưng tất cả vẫn nhận ra
Vì anh là nhà văn cao lớn nhất
Đứng ngang tầm với khát vọng của nhân dân
Cho tôi hôn vầng trán rất Quảng Nam
Suốt đời cãi cho lẽ phải
Đất nước còn những người như thế
Đất nước này không thể suy vong
“"Đường chúng ta đi"” (1) còn lắm gai chông
Vẫn còn Nguyên chất Ngọc
Anh xuống đường
"Đất nước đứng lên" (2)
“"Rừng xà nu" (3) lại nổi bảo giông…………...

TP.HCM 8/2011


Lê Phú Khải (danlambao)
danlambaovn.blogspot.com

*

Chú thích: 1, 2, 3 tên tác phẩm của Nguyễn Ngọc

21 Nhận xét

  1. Mấy lần đất nước đứng lên
    Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm
    Chân dung nhà văn-Xuân Sách
    Nguyên Ngọc :Sách ơi,mình sẽ không nằm nữa đâu (Điện thoại giữa 2 ông)
    Nếu Xuân Sách còn sống chắc ông sẽ nói “Hoan hô! U80 mà còn xông xáo như vậy,cũng là loại xưa nay hiếm”

    Trả lờiXóa
  2. Mấy lần đất nước đứng lên
    Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm
    Chân dung nhà văn-Xuân Sách
    Nguyên Ngọc :Sách ơi,mình sẽ không nằm nữa đâu (Điện thoại giữa 2 ông)
    Nếu Xuân Sách còn sống chắc ông sẽ nói “Hoan hô! U80 mà còn xông xáo như vậy,cũng là loại xưa nay hiếm”

    Trả lờiXóa
  3. Nguyen Ngoc la mot nha van , ma toi yeu thich tu lau . Nay, thay ong dung cung " dong bao tay khong " cua minh , doi dien voi " dam nguoi vu khi " , toi that cam kich va day kinh yeu !

    Kinh chuc ong luon khoe , minh man , dung cung dan toc minh , lam nen lich su .

    Trả lờiXóa
  4. Cho nguoi sai gon nay quy mop duoi chan bac Nguyen ngoc ma xau ho ,bac 80 roi bac van dung Len Con nguoi sai gon nhuc nha chua dam dung Len vi so ,so mat mieng com,so dong nghiep hang som khinh bi vi yeu nuoc so don roi cua cong an nha minh.co nhuc nao nhuc hon dieu nay khong ha bac.

    Trả lờiXóa
  5. Các vịo nhân sỹ trí thức hết sức cẩn thận , trong đoàn Biểu Tình đã xuất hiện những phânf tử cơ hội trục lợi cá nhân . Làm ảnh hưởng phẩm chất trong sáng của chính nghĩa .

    Trả lờiXóa
  6. - một con người đậm chất Quảng Nam; cứng cỏi,ngay thẳng,yêu nước.Một sĩ phu của miền Trung bất khuất.

    - Bác không cao nhưng mọi người đều phải ngước nhìn.

    Trả lờiXóa
  7. BÀI THƠ CỦA ANH KHẢI RẤT HAY....

    Trả lờiXóa
  8. Bài thơ anh KHẢI viết theo kiểu chân dung rất hay anh ạ.Cám ơn tác giả.

    Trả lờiXóa
  9. Cám ơn bác Nguyên Ngọc.Bác là nguyên khí của quốc gia.

    Trả lờiXóa
  10. vào blog Huỳnh ngọc chênh nghe anh ấy ca ngợi ông Nguyên Ngọc
    http://huynhngocchenh.blogspot.com/2011/08/bao-cong-san-va-bao-nhan-dan.html

    Trả lờiXóa
  11. Tai sao lai co nguoi so sanh SG va HN mot cach vo hoc au tri.Nguoi SG kg tham gia bieu tinh la phai quy mop duoi chan bac Ng Ngoc .Nguoi SG kg tham gia bieu tinh vi so mat mieng com ,vi so dong nghiep hang xom hinh bi ,vi so don roi cua cong an ...Neu comment mot cach trung thuc khach quan,tim hieu nguyen nhan chinh xac ,tai sao nguoi SG chua to chuc hoac tham gia duoc bieu tinh ,thi toi hoan toan hoan nghen .Con comment theo kieu MAT DAY nay thi nen cut di .Dung voi so sanh phai di bieu tinh moi la nguoi yeu nuoc ,so sanh nhu vay co nghia la tac ca cac tinh thanh tren toan coi dat nuoc Viet Nam ,chi co vai tram nguoi dan HN tham gia bieu tinh la yeu nuoc ,ngay ca Thuong Toa Thich Quang Do ,Linh Muc Ng Van Ly ,Bac Si Ng Dan Que ,Luat Su Le Thi Cong Nhan... va hang ngan tri thuc chan chinh khac kg yeu nuoc vi cai toi kg di bieu tinh.so mat chen com manh ao ,so don roi cua cong an ?

    Trả lờiXóa
  12. Nhà văn Nguyên Ngọc là người tôi kính trọng từ lâu.Tất cả các tác phẩm của ông tôi đều đọc .Hồi ông Nguyễn Văn Linh hô hào đôi mới ông là người tiên phong khi đang là TBT báo văn nghệ.Hồi tôi là học sinh phổ phông đã say mê theo dõi đọc báo Văn Nghệ lúc ông phụ trách tờ báo này,khi ông ra đi, báo Văn nghệ nhạy toẹt.
    Một điều phải nói thêm là: Nhiều người Quảng thế hệ ông ngày xưa đi theo CS làm CM với tấm lòng trong sáng ,vì độc lập,hạnh phúc cho người dân...Không ngờ cuộc CM này sinh ra một chính quyền hung bạo,phản dân chủ ,phản tiến bộ....Rất nhiều người Quảng tôi gặp có nỗi lòng thất vọng như vậy,ông ngoại tôi là một ví dụ .

    Trả lờiXóa
  13. Người Quãng Nam luôn ngồi lại nhau là cải ..nhưng không phải cải nhau đễ tranh giành ngôi vị ,thứ bậc ,hay chia chác phần hơn.... mà luôn cải cho lẽ đời thêm đúng và ngay thẳng như con người biết phải trái phân minh, như nhà văn Nguyên Ngọc đã từng trăn trở và phản bác những việc làm mờ ám của ngành giáo dục ,cũng như chính quyền ĐÀ NẴNG dùng quyền lực trong tay muốn bán cái thư viện Đà Nẵng BÊN BỜ SÔNG HÀN ...đã giúp cho biết bao thế hệ trẻ trưởng thành ,khôn lớn và biết lẽ đúng sai... trong đó có thế hệ của nhà văn NGUYÊN NGỌC, tôi rất quý trọng ông vì ông nói ra và làm toàn những việc đúng ,việc tốt cho đời...nhưng nghịch tai những kẽ háo danh ,hám của...xin cảm ơn ông nhà văn già Nguyên Ngọc đậm chất QUÃNG NAM hay cải vì cái đúng ....

    Trả lờiXóa
  14. Đáng kính trọng thay những người dám cất tiếng cãi vì cái đau chung của đất nước. Xin cho con gửi đến bác Nguyên Ngọc lời cảm phục vô cùng.

    Trả lờiXóa
  15. HÃY CA VANG LỜI CỨU NƯỚC



    Cất tiếng ca ta đáp lời sông núi
    Ngẩng cao đầu chớ cúi mặt lặng câm
    Tim Việt Nam đang bừng lên sóng gầm
    Hát vang lên ầm ầm như bão tố

    Diệt cộng nô cho dân Việt hết khổ
    Tiếng "Tự Do" ca vang khắp đường phố
    Lời ca vang đấu tố tội đồ kia
    Hãy nhìn xem chúng "Đạp Mặt" dân kìa!

    "Đạp Mặt Dân" để chia tiền bán Nước
    Cắt Hoàng Sa Trường Sa muôn đời trước
    Bán cho giặc phương bắc để vinh thân
    Hãy CA VANG vạch mặt lũ hại đần

    Loài độc ác vô thần gây sóng gió
    Tội phản Quốc muôn đời sẽ ghi rõ
    Thuyết Mác, Mao, Hồ nhuộm đỏ Quê Hương
    Rúc vào Tàu chỉ dẫn tới cùng đường

    Bởi vì chúng là phường gian dòm ngó
    Luôn lăm le đòi nhuộm đỏ Nước ta
    Hỡi TOÀN DÂN xuống đường cất TIẾNG CA
    CA VANG LÊN để Cứu lấy SƠN HÀ

    HỠI ĐỒNG BÀO CỨU SƠN HÀ NGUY BIẾN
    HÃY XUỐNG ĐƯỜNG CẤT LỜI CA VINH HIỂN.

    Thanh Sơn 10.08.2011
    http://chaobuoisang-ts.blogspot.com/

    Trả lờiXóa
  16. Nguyễn Thành Bửulúc 02:48 17 tháng 8, 2011

    Từ Ngày Các Bác Vô Đây


    (Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)


    Lúc mà các bác chưa có vô đây
    Cháu chưa có mặt trên đất nước này
    Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
    Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

    Kể từ sau ngày các bác vô đây
    Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
    Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
    Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

    Hai năm sau ngày các bác vô đây
    Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
    Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
    Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.

    Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
    Má về ốm o, thân xác hao gầy
    Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
    - Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

    Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
    Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
    Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
    Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

    Mười tám năm sau ngày bác vô đây
    Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
    Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
    Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

    Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
    Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
    Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
    Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

    (Nguyễn Thành Bửu)




    Ever Since You Came

    Before you guys arrived in here
    I was not even born yet
    Mom walked to school each morning
    Rosy cheeks, a sweet sixteen

    After you came, suddenly one day
    Grandpa was persecuted and imprisoned
    Every night Grandma shed mournful tears
    Mom felt sullen -- her innocence was lost

    Two years passed from the day you came
    On a wintry morning which shrouded in mist
    Armed with guns, you came knocking at our door
    And whisked Mom away to a labor camp

    After one month, Mom returned home
    Nothing but skin and bones
    Embracing Grandma, she wept:
    - They raped me, Ma, gang-raped and all!

    And so I was born, a fatherless child
    Grandma passed away, leaving Mom penniless
    Mom scraped a living to support me
    Dad was all the while anybody's guess!

    Eighteen years after you came
    We went totally broke
    Mom died of a terminal illness
    Now then, what's left but my own body to trade?

    Almost twenty years after you came
    At sixteen, my body withered -- hardly a dish
    I toiled from dawn to dusk
    In return just for a loaf of bread!

    (Translated by Anne)

    Trả lờiXóa
  17. Quê hương ai chẳng muốn về




    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt đằm
    Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
    Lời sầu, nghĩa tủi, ý băn khoăn...


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Bà mẹ đường gân những vết bầm
    Máu bán từng ngày khô cạn máu
    Ngã vùi bên lộ buổi đầu năm


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
    Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
    Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm !


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Em gái mười ba đã má hồng
    Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
    Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong



    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Em bé mồ côi góc chợ nằm
    Bà lão chực chờ tô nước phở
    Và người khách lạ thản nhiên ăn


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Khi giới công nhân lệ rớt thầm
    Bởi bọn cầm quyền và đám chủ
    Dập vùi, bóc lột quá vô tâm !


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
    Ruộng lúa, vườn cây thành khách sạn
    Âm sầu, dương hận đã bao năm


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Ôi lệ hờn đau khó thể cầm
    Người lính cô đơn trên chiê’c nạng
    Bị thương thời Việt Cộng xâm lăng ...


    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Bản Giô’c, Nam Quan đã nát bằm !
    Hỏi co’ đau lòng khi đất nước
    Tây Nguyên, Hoàng Đảo ngập hờn căm ?



    Quê hương ai chẳng muốn về thăm
    Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
    Đời sống dân ta đầy tủi nhục
    Ta về, thấy cảnh, có vui chăng ???



    Ngô Minh Hằng

    Trả lờiXóa
  18. EM BÉ VIỆT NAM
    TRÊN LỀ ĐƯỜNG HÀ NỘI


    (Cảm xúc qua lời kể của một người...)




    Phố xá bừng lên trong nắng mơ
    Bên lề, rác rưởi, bụi bay mờ
    Có hai em bé ngồi đơn độc
    Bên chiếc ca nhôm, dáng đợi chờ...


    Chốc chốc thằng em lại nấc lên
    Tôi nghe trong gió, tiếng em rên
    Thằng anh - tôi đoán - ôm em, dỗ
    Út nín đi em, đợi có tiền...


    Anh sẽ mua cho cái bánh nè...
    Mua cơm, hai đứa chúng mình chia
    Anh cho em hết đồ ăn nữa
    Bố với anh Hai cũng sắp về...


    Lau mắt, thằng em cố mỉm cười
    Cười mà như mếu, gọi: Anh ơi...
    Sắp về?...bố với anh Hai hả...
    Sao bỏ mình đi? Út giận rồi !


    Thấy lạ, tôi bèn đến cạnh em
    Mỉm cười, gợi chuyện để làm quen
    Em ơi, gió lạnh hay đời lạnh
    Mà mắt thơ ngây lệ ướt mềm ???


    Em thả mắt buồn trong nắng thu
    Nói như tiếng gió giữa sương mù
    Mẹ đau, không thuốc khi sanh Út
    Và chết ngày cha ở chiến khu !


    Hơn một năm sau nhận được tin
    Cha về, mộ mẹ đã rêu in
    Cha về với một bàn chân cụt
    Lặng lẽ buồn như một bóng chim


    Gặp lại, nào cha có thể ngờ
    Con đầu làm mẹ mớm em thơ
    Áo không đủ ấm, khoai ngô thiếu
    Trong túp lều tranh ngập nắng mưa !


    Cha sống âm thầm nuôi đám con
    Trồng rau, bới củ để sinh tồn
    Nhưng rồi giông bão không ngừng đến
    "Qui hoạch", người ta lấy thửa vườn !


    Nguồn sống, nên cha chẳng chịu giao
    Thế là "CHỐNG ĐẢNG", buộc cha vào
    Anh Hai phản đối người giam bố
    Đảng bắt anh về trại cải lao !


    Từ đấy chúng em ngủ vỉa hè
    Sống đời hạnh phúc đảng từng khoe!
    Nên dù gió lạnh Đông, Thu đến
    Có thấm đâu bằng cái lạnh kia !


    Cái lạnh từ tim của đám người
    Tên là Cộng Sản đấy, anh ơi
    Họ không còn chút gì nhân tính
    Là thú rừng sâu, hiểm ác thôi !


    Cu Út thua em bốn tuổi đời
    Em thương Út lắm, Út mồ côi
    Sanh chưa đầy tháng thì me mất
    Mất một tình thương lớn nhất đời !


    Út khóc. Thằng anh lại dỗ em
    Nín đi. Nín nhé, nín anh xem
    Nín, anh mua cháo em ăn đỡ
    Anh biết em anh đã đói mèm !


    Trời ạ, lòng tôi đắng, mắt cay
    Đau thương sao có nỗi đau này!
    Đời em đến thế vì ai nhỉ
    Bé Việt Nam sao phải đọa đầy ???


    Đứng lặng nhìn em, đứng nghẹn ngào
    Nói gì? tôi biết nói làm sao ???
    Tôi đưa, em nhận mươi đồng bạc
    Em bỏ vào ca, nước mắt trào !


    Ngô Minh Hằng

    Trả lờiXóa
  19. Minh Hang lam tho hay qua! nuoc mat toi cung trao ne!

    Trả lờiXóa
  20. Cam on Nguyen Thanh Buu da dem ra ngoai " anh sang " , mot su that " nao long " , mot cau chuyen doi " bi tham " ! Tim toi dap manh khi doc tung " dong tho " cua ban . Troi oi , biet noi sao bay gio ? Thuong qua nguoi con gai mo coi , khong biet cha minh la ai nua ? Bo Thuong binh Xa hoi dau ? Troi Dat oi , dat ra may cai " ban nghanh " nay , de lam gi , ma khong giup do nguoi ta vay ?

    Nguyễn Thành Bửu says:
    02:48 Ngày 17 tháng 8 năm 2011

    Từ Ngày Các Bác Vô Đây


    (Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)

    ...Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
    Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
    Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo

    Con cai gi kinh khung hon nua ho Troi ? Toan bo Dang vien CSVN gian ac nay , truoc sau gi cung phai TRA GIA THAT DAT ! : binh hoan , tan tat , dau kho trien mien cho den chet ! tui bay khong thoat duoc LUOI TROI !

    Toi se forward bai tho tieng Viet va tieng Anh nay cho tat ca cac ban toi o khap noi tren The gioi . Cam on Nguyen Thanh Buu .

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn