Trịnh Sơn - Một lối sống hình thành từ nhiều yếu tố: 1) Thời gian 2) Hoàn cảnh 3) Lý trí 4) Tập tính… Người Việt trải dài từ Bắc chí Nam, hứng chịu gió Lào và thừa hưởng hơi hướm biển Đông, rướn mình qua ngàn năm nô lệ Tàu Tây, trở mình khẳng định chủ quyền lãnh thổ, khẳng định tính tự tôn giống nòi, biến một dân tộc thành một quốc gia, có ý chí lãnh đạo và ý chí phục tùng. Luật pháp ra đời như một lẽ tất yếu.
Luật là cái mốc để người ta vin vào đó mà thành người: Tôi làm theo luật, vậy tôi đủ tiêu chuẩn là một công dân!
Luật cũng là cái búa để người ta xử lý những rối reng rùm beng muốn đả phá trật tự, công bằng xã hội: Thằng đó giết người, thằng đó ăn cướp phải bị xử tử!
Luật, đôi khi lại trở thành công cụ để một số người tụ tập thành nhóm, kiềm tỏa và khống chế cộng đồng xung quanh mình: chúng ta có quyền, chúng ta là lãnh đạo, tụi nó phải nghe! …
Luật mang nhiều trạng thái áp đặt hơn là xác tín. Niềm tin vào luật cũng tỉ lệ thuận/nghịch với thực thể chấp hành luật, không thể nằm ngoài mọi nhu cầu tiến thoái của một dân tộc, nới rộng ra là một cộng đồng dân cư bị quy hoạch bởi một số điểm chung.
Việt Nam sau khi tuyên bố độc lập – tự do – dân chủ dưới thời Hồ Chí Minh, tưởng đâu níu kéo được cái lủng quần của chân lý về phía nhân dân cùng khổ, ai dè, tư tưởng bá quyền lọt kẽ từ phương Bắc không ngừng rót qua địa hạt yếu ớt của chúng ta, khiến một thành phần lãnh đạo cách mạng lúc ấy biến thành côn đồ - một dạng mafia chính cống.
Đàn áp diễn ra ngay cả trong nội bộ chính thể nhỏ bé. Nhà nước mất đi tính thiêng liêng của tính luật và ý chí tập thể mà mọi người muốn vươn tới. Hạn chế của Mao-ít là ở chỗ, nó không thể dung hòa được giữa tính đại đồng dân tộc với sự phát triển cá thể tính, trong khi nó luôn hô hào bằng tay chân miệng và bất cứ thủ đoạn nào có thể để thôn tính mọi vấn đề trái ý khác.
Hồ Chí Minh thất thủ và tỏ rõ sự bất lực trước đám quỷ dữ mà một thời chúng là tín đồ trung thành của mình. Xin thưa với Bố-già, con người là một thực thể mỏng manh nhất mà dưới lăng kính của Mác-Lê, nó chỉ là những vòng elip đơn bào khiến các ông nghĩ rằng nó giản đơn, dễ bảo và luôn có thể bị tháo van khuất phục.
Đất nước Việt Nam chưa bao giờ thực sự có tự do, vì ý nghĩa của tự do đã bị bóp mép hoàn toàn qua luận điệu tuyên truyền cách mạng. Nhiều ông già bà lão còn sống tới bây giờ, có ai định nghĩa được 2 chữ tự do mà Hồ Chí Minh cùng đảng của ông mang về nước rồi nhét vào bụng họ?
Gs Hoàng Như Mai có dạy tôi một số buổi, ông hay kể về chuyến tàu hỏa mà ông tháp tùng chở vàng qua Trung Hoa trả chiến phí. Tôi hỏi ông: Thầy có hối hận không? Có. Vậy, thầy có thấy mình có tội với dân tộc này không? Ông không trả lời và lẳng lặng làm một giáo sư – nhà giáo nhân dân cho tới mãn đời. Cái lý tưởng mà ông theo đuổi, là sự bình an hơn người chứ không phải là sự bình an cho người khác. Dám chắc, cái thời của ông đen tối quá nên cả thế hệ ông đều bị bôi bẩn bằng một thứ mực tàu mang tên cách mạng, mang tên vô sản chủ nghĩa. Cùng thời với ông thầy tôi, còn nhiều cái tên mà không gọi ra, hẳn họ thừa biết họ đã ở đâu và sẽ ở đâu trên giàn thiêu chắp nối bằng củi lửa của một thiểu năng tự do biến đổi từ vong thân nô lệ sang tự thân nô lệ.
Sau 1975, nhiều người vẫn không tin miền Nam bị đánh cắp khỏi dòng chảy văn minh thời đại, bị hất đổ từ một thánh phố mệnh danh Hòn ngọc Viễn đông trở thành một trung tâm của nhếch nhác và đen đủi. Rồi đến chuyện biển Đông vấy máu. Nếu nhìn rộng ra, họ sẽ hiểu, ấy là cái thế mà ông Trạng Quỳnh chỉ ra từ rất sớm: lòng từ tâm không có chỗ trong miếng ăn của một bầy chó!
Lọt ra ngoài nong nia cộng sản, là những hạt ý chí không chịu cam phận làm công dân của một thiên đàng bị cai trị bởi máu và đầu lâu. Sắp tới đây, sẽ có thêm nhiều cái chết mờ ám, sẽ thêm nhiều án tù bất công, sẽ chật chội hình chữ S nhiều kẽm gai và súng ống.
Sẽ đổi tiền và đổi nhiều thứ!
Đã đến lúc chúng ta nên ngồi đọc lại Tuyên ngôn độc lập lần cuối cùng. Và can đảm viết lại số phận dân tộc mình.

Chúng ta chỉ được đọc thôi chứ có được viết cái gì đâu anh Trịnh Sơn.
Trả lờiXóaCho hỏi tác giả có phải là nhà thơ Trịnh Sơn ở Bà Rịa không?
Chống cộng đến cùng để xây dựng một nền dân chủ - Văn minh cho dân tộc VN
Trả lờiXóaHãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
Quả tim này dành cho lửa hồng
Cho hòa bình cho con người còn chờ đấu tranh
Ai có nghe ai có nghe tiếng nói người Việt Nam
Chỉ mong hòa bình sau đêm tăm tối
Chờ mong một ngày tay ấm trong tay
Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
Đă lâu rồi làm sao chờ đợi
Sao còn ngồi sao im lìm ngủ hoài các anh
Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
còn thấy ǵì ngoài bom lửa đạn
Anh chị này sao vui mừng làm người cúi xin
"Đất nước Việt Nam chưa bao giờ thực sự có tự do, vì ý nghĩa của tự do đã bị bóp mép hoàn toàn qua luận điệu tuyên truyền cách mạng. Nhiều ông già bà lão còn sống tới bây giờ, có ai định nghĩa được 2 chữ tự do mà Hồ Chí Minh cùng đảng của ông mang về nước rồi nhét vào bụng họ? "
Trả lờiXóaTự do như Điếu Cày nói: Từ nhà tù lớn sang nhà tù nhỏ"
CẤM CHƠI GÔN
Trả lờiXóa===========
Lẵng lặng mà xem “Cấm chơi Gôn”
Thiên hạ từ lâu dậy tiếng đồn
Giao thông vận tải, nghành quý tộc
Quan chức chơi bời, đủ các môn
Nếu ngài Bộ trưởng không lệnh cấm
Ai biết ngành GIAO HỢP (! ! !) rất ngon
Phen này em quyết đi buôn lỗ
Gậy không có lỗ, để nó mòn…
Chín Đờn Cò
Cứ để Bộ CHưởng Giao thông Vận tải đóng « Đinh » vào trăm « lỗ » sân gôn ...
==============================
Tặng Bộ trưởng Đinh La Thăng...
Cứ cho Bộ CHưởng Giao thông đóng « Đinh » !
Vào trăm « lỗ » sân gôn ...hoành tráng linh đình
Còn hơn bao hồng bì móc ngoặc tham nhũng
Hàng tỉ đô la bỏ ngân hàng ngoại quốc mà kinh !
Cứ chơi « P(t)ennis » (1) cầu « lông »… thủ d..âm đâu tốn !
Miễn quyết đoán được mọi Quốc sách hết nhiệt tình
Xây nhanh tầu điện ngầm tránh kẹt xe ô nhiễm
Khỏ nhập khẩu hàng chục triệu xe máy Tàu Bắc Kinh
Giữ sạch môi sinh giữ gìn sức khỏe con cháu
Bớt nuôi nhà máy thế giới bên Hoa Lục Nam Kinh
TRIỆU LƯƠNG DÂN
1. Tiếng Anh Penis = tiếng Pháp Pennis = con c....
Dân Việt nam còn quá nghèo,nên dep sân gôn là cần thiết,dành đất cho nông nghiệp (lỗ lấp đi rồi,gậy bỏ không)
Trả lờiXóaThăng bộ trưởng là tuổi trẻ mưu cao, con rối trong xả hội thiếu quy hoạch phát triển đô thị và giao thông. Xuất thân là dân kế toán công ty quốc doanh Sông Đà, chuyên soi mói chứng từ hóa đơn để ăn chận, ăn chia, ăn theo. có tiền đút lót lên quan chức như diều gặp gió.Hãy xem hắn phát biểu và làm:
Trả lờiXóa- Cách chức trưởng ban quản lý lân bay Đà Nẵng, không lập đồng xét xử kỷ luật. Điều hành bộ trưởng như là chủ doanh nghiệp tư nhân! tự cho mình là "tư lệnh chiến trường" xem thường luật pháp.
- Phát biểu " để giảm tai nạn giao thông,tôi đã dề nghị tiêu hủy xe làm phương tiện đua, nhưng chưa được trên chấp thuận" Chiếc xe có tội gì đâu mà tiêu hủy, nó là tài sản cần bán đấu giá lấy tiền làm từ thiện. chỉ có thằng "điên" mới phá tài sản.
- Cấm xe máy lưu thông tại các phố chính, yêu cầu đi xe buýt. Dân nghèo mới đi xe máy. Nó có đi xe máy đâu! Nếu bỏ xe máy đi xe buýt thì số xe buýt tăng và kẹt xe buýt. bộ trưởng lại ngu rồi!
- Cấm cán bộ dưới quyền chơi gôn ngày nghĩ. Lại là chuyện gia trưởng để lãnh đạo người khác. cán bộ cũng là công dân luật đâu cấm chơi gôn.
*CSVN hết thời chọn thằng khùng làm hề thiên hạ!