Chiếc áo bằng mây - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

Chiếc áo bằng mây

< A >
Càng cách mạng, con Mẹ càng giống thực dân, đế quốc,
Càng giải phóng, con Mẹ càng bị kìm kẹp hơn xưa.
Càng kêu gào đoàn kết, con Mẹ càng rời rạc phân chia,
Càng học tập đạo đức, con Mẹ lại trẽn hơn bầy đĩ.


Gông nô lệ, một ngàn năm ủ nhụy,
Ách Thực dân, tròn thế kỷ khai hoa,
Ba mươi năm ăn bom Mỹ, bom Nga;
Vừa khôn lớn: Đứa tự xưng anh hùng giải phóng,
Đứa nhục nhằn ra khơi tìm đất sống!
Mẹ Việt Nam ơi!
Cách mạng làm khô đất nước rồi…
Bầy con Mẹ ngày nay đều hỏng cả!
Trái tim tơi tả
Mặt mày mang nạ
Xiêm y chắp vá
Máu như nước lã.
Mẹ Việt Nam ơi!
Lời Mẹ ầu ơ điệu ru hời
(Ngày con nằm trong nôi)
“Ham chi chiếc áo của người,
Người cho, chưa mặc, người đòi trả ơn.
Mưa nắng gió có nguồn cơn,
Của đâu có của cho không lạ thường !
Mấy đời bánh đúc có xương,
Mấy đời Đế-quốc xót thương dân mình.”
Mẹ Việt Nam ơi! Hỡi Mẹ hiền!
Thám thía lời ru con Mẹ đã:
Trái tim tơi tả
Mặt mày mang nạ
Xiêm y chắp vá
Máu như nước lã.
Đau xót Mẹ ơi, hối hận cũng rồi!
Vì ham áo đẹp của người,
Bỏ quên chiếc áo suốt đời Mẹ may.
Áo người, người dệt bằng mây,
Mây bay bay mãi, con bay theo hoài.
Bay theo mấy chục năm dài,
Áo xưa rách nát, áo người còn bay!

Hàn Lệ Nhân (danlambao)
danlambaovn.blogspot.com


Bấm vào tựa bài để nghe:

Chiếc áo bằng mây
Diễn ngâm: Xuân Dương
Đàn tranh: Chí Tâm - Piano: Jules Tambicanou - Sáo: Anh Trung

**********************

The Shirt Made of Clouds
Hàn Lệ Nhân



The more they yearn for revolution, the more your children resemble the colonialists and imperialists,
The more they strive for freedom, the more tortured they are than yesteryears.
The more they cry for unity, the more they are plugged away and divided,
The more they study virtue, the more shameless even than whores they become.

The cangue of slavery
was sowed over a thousand years,
The yoke of colonialism,
flowered during a whole century.
And thirty years passed, surfeited with American and Russian boms,
Now adults, some of us consider ourselves heroes of  The Liberation;
Others, humiliated, seek asylum over the seas!
Oh, Motherland!
The revolution thoroughly dried out our country …
Today, all your children are screwed!
Our hearts are broken
Our faces are masked
Our clothes are in patchwork
And our blood runs like natural water.
Oh, Motherland!
Words that you rocked us
(When we were in the cradle):
“Do not covet the shirts of others.”
Ours are given to us but hastily reclaimed before we can even put them on.
The Rain, the Sun, the Wind had always each one its own causes,
There are thus never any free extraordinary.
It is very rare to find a bone in the rice cake,
It is even rarer to find compassion for our people among the imperialists.
Oh, Mother, Sweet Mother!
After having well understood your lullabies, your children are already screwed:
Our hearts are torn
Our faces are masked
Our clothes are in patchwork
And our blood runs like natural water.
We are in pain and repentant, but, Oh Mommy, the dice have already been cast!
Because we too coveted the beautiful shirts of others,
We forgot the shirts that you have spent your lifetime sewing for us.
Other people’s shirts are woven with clouds.
Clouds fly and fly away and we are still trying to catch them.
We have been pursuing them for decades,
So now our ancient shirts are shredded, that of others has been always in flight!

                                                                                                                                                                                                                                                                                                 

Hàn Lệ Nhân




La chemise en nuages



Plus ils révolutionnent, plus tes enfants sont semblables aux colonialistes et impérialistes,
Plus ils se libèrent, plus tenailles ils sont que jadis.
Plus ils réclament l’union, plus ils sont détachés et divisés,
Plus ils étudient la vertu, plus éhontés que les putes ils deviennent.

La cangue de l’esclavagisme
Avait été semée pendant plus d’un millier d’années,
Le joug du colonialisme,
nous a été fleuries pendant un siècle entier.
Trente ans après, rassasiés avec les bombes américaines et russes,
Aujourd’hui, adultes, les uns se croient héros de libération,
Les autres, humiliés, cherchent une terre d’asile par la mer !
Viêtnam, Mère Patrie !
La révolution a bien séché notre pays…
Tes enfants d’aujourd’hui sont tous foutus !
Notre cœur est déchiré
Notre visage est masqué
Notre habit, en patchwork
Notre sang, comme l’eau naturelle.
Viêtnam, Ô mère Patrie !
Les paroles par lesquelles tu nous bercais
(quand nous étions au berceau) :
«Ne pas convoiter la chemise d’autrui.”
On nous la donne, mais nous la réclame avant même que nous ayons le temps de la porter.
La pluie, le soleil, le vent ont toujours chacun ses causes,
Il n’y a donc jamais de gratis extraordinaire.
Il est très rare d’avoir des os dans du gâteau de riz,
Mais il est encore plus rare de trouver la compassion chez les impérialistes au profit de notre peuple.
Viêtnam, Ô Mère , Douce Mère !
Après avoir bien saisi tes berceuses, tes enfants sont déjà foutus:
Notre coeur est déchiré
Notre visage est masqué
Notre habit, en patchwork
Notre sang, comme l’eau naturelle.
Douloureux et repentis mais, Ô Maman, les jeux sont déjà faits !
Nous avons trop convoité la belle chemise d’autrui
Et oublié celle que tu nous as cousue toute ta vie.
La chemise d’autrui est tissée en nuages,
Les nuages s’envolent, s’envolent…et nous ne cessons d’essayer de les rattraper.
Hélas, notre poursuite depuis des décennies a été vaine!
Notre ancienne chemise est maintenant toute déchiquetée,                                                                                                                                                                                                                                                                         Et celle d’autrui est toujours en vol !


© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.