Vũ Nhật Khuê (Danlambao) - Ai bảo rằng báo lề đảng không có nỗi khổ? Chứng kiến sự việc khách quan mà không nói hết sự thật thì họ cũng đã khổ lắm rồi. Bài viết của họ chuyển về ban thư ký tòa soạn bị sửa khác 180 độ theo lệnh ông A, B, C nào đó cho đúng lề mà ban tuyên giáo đã định hướng. Dù sao trong thế bị bịt miệng họ vẫn còn kịp "á" lên một tiếng cho thế giới bên ngoài biết "thế" của họ. Trong tiếng kêu nhỏ bé ấy các nhà báo Việt Nam kịp nhằm gửi cho độc giả của họ những ý ngầm ẩn sâu trong từng con chữ bị kiểm duyệt...
*
Chưa đầy 2 tháng của năm 2012 nhưng báo chí Việt Nam có nhiều chuyện buồn.
1. "Mở hàng đầu năm" là sự kiện nhà báo Hoàng Khương- Tuổi Trẻ bị bắt ngày 2.1.2012 vì loạt phóng sự điều tra tiêu cực của công an thành phố. Việc bắt giữ phóng viên Hoàng Khương coi như là hành động trả thù của công an nhắm vào các nhà báo phanh phui những tiêu cực của họ. Khi cả thế giới bàng hoàng thì Tuổi Trẻ gần như không có ý kiến gì trên mặt báo. Tuổi Trẻ muốn đi thỏa thuận ngầm nhằm mong cho Hoàng Khương tại ngoại về nhà ăn tết. Nhưng con đường trong bóng tối bất thành và gần đây họ có phản pháo dù là tiếng kêu yếu ớt.
2. Ngày 11.1.2012 thì hồ sơ điều tra cái chết của nhà báo Hoàng Hùng- Người Lao Động bị tòa án Long An trả về cho công an điều tra tỉnh Long An làm lại từ đầu. Báo Người Lao Động lần này hết chịu đựng nổi họ yêu cầu "lời sinh cung" của nhà báo Hoàng Hùng trước khi anh qua đời phải thể hiện trong kết luận điều tra trước khi chuyển qua Viện kiểm sát để truy tố.
3. Tuần lễ này cũng là thời điểm xảy ra vụ cưỡng chế đầy tai tiếng ở Tiên Lãng- Hải Phòng. Không có 1 nhà báo nào lọt vào khu vực này tác nghiệp. Công an huyện Tiên Lãng, kết hợp với giang hồ không cho bất cứ 1 người lạ nào vào khu vực này. Vài phóng viên đã giả dạng làm nông dân đi bắt tôm để chụp những bức ảnh đầu tiên đưa ra công luận. Vụ Tiên Lãng thì báo Giáo Dục Việt Nam dựa vào uy thế của ông Lê Đức Anh để " đánh". Nếu không có " thái thượng hoàng" này bật đèn xanh thì còn lâu báo chí Việt Nam mới có được thành tích vừa qua. Có thể nói là báo chí Việt Nam đã trút những cơn giận bị bịt miệng bóp hầu lên vụ Tiên Lãng. Kết quả thì làng báo Việt Nam cũng chỉ đụng sơ sơ đến các quan chức cấp huyện còn các quan ở tỉnh thì coi như " ngoài vùng phủ sóng" của báo chí Việt Nam hiện nay.
4. Báo Xuân năm nay chẳng có bài gì đặc sắc thêm vào đó các doanh nghiệp và ngân hàng một năm làm ăn thất bát chẳng mặn mà chuyện quảng cáo trên các tờ báo xuân. May có sự kiện Tiên Lãng có "điểm rơi" nhằm ngay tết nguyên đán 2012. Và câu chuyện đầu xuân trên ly trà tách rượu là chuyện Tiên Lãng của anh em họ Đoàn.
5. Khi các tờ báo được coi là "tự sống" đang lao đao vì số báo in càng ngày càng giảm thì sự trổi dậy mạnh mẽ của các trang blog. Các tờ báo đảng các tỉnh thành thì coi như khỏi bàn ở đây.
6. Sau tết Nhâm Thìn 2012 thì đến lượt các phóng viên của các cơ quan báo chí tuyên truyền bị tấn công. Dù khoát lên mình chiếc áo uy quyền để làm trọn trách nhiệm của một công cụ cai trị hữu hiệu nhưng các phóng viên của báo "lề đảng" cũng bắt đầu bị tấn công. Thử điểm qua vài vụ.
- Ngày 9.2.2012 tại Cần Thơ phóng viên của đài Phát Thanh Truyền Hình Cần Thơ bị hành hung tại quận Ô Môn- Cần Thơ.
- Ngày 14.2.2012 tại Hà Nội phóng viên của Pháp Luật Việt Nam và Vietnamnet bị đánh tại công ty Vạn Xuân Hà Tĩnh vì điều tra lao động bị mất tích.
- Ngày 14.2.2012 cũng tại Hà Nội thì phó giám đốc Hoàng Long- Hải Phòng tấn công các phóng viên Hà Nội Mới và VOV Giao Thông.
Các nhà báo được cấp thẻ nhà báo hoạt động có thuận tiện chăng? Hãy thử xem báo cáo mới ngày 14.2.2012 tại Đà Nẵng: http://congluan.vn/Item/VN/NgheBao/2012/2/4C6F9DE6D328356E/
Ai bảo rằng báo lề đảng không có nỗi khổ? Chứng kiến sự việc khách quan mà không nói hết sự thật thì họ cũng đã khổ lắm rồi. Bài viết của họ chuyển về ban thư ký tòa soạn bị sửa khác 180 độ theo lệnh ông A, B, C nào đó cho đúng lề mà ban tuyên giáo đã định hướng. Dù sao trong thế bị bịt miệng họ vẫn còn kịp "á" lên một tiếng cho thế giới bên ngoài biết "thế" của họ. Trong tiếng kêu nhỏ bé ấy các nhà báo Việt Nam kịp nhằm gửi cho độc giả của họ những ý ngầm ẩn sâu trong từng con chữ bị kiểm duyệt.
Nghề báo ở Việt Nam hiện nay là một nghề nguy hiểm. Nhưng các bloggers nở rộ như nấm sau mưa cho thấy rằng việc bưng bít thông tin trong thời buổi hiện tại là ảo tưởng. Vụ Mường Nhé trên Tây Bắc hồi năm ngoái tưởng đã là một phi vụ thành công của truyền thông bưng bít nhưng một nhóm người H'mông chạy trốn đến Bangkok và những sự thật bắt đầu lộ diện. Trên vùng sâu, vùng xa mà vậy thì chuyện ngay giữa các thành thị, giữa thanh thiên bạch nhật các công cụ bưng bít sẽ chẳng làm được gì.
Bức tranh của làng báo Việt Nam những "ngày xuân con én đưa thoi" thật buồn. Nhưng nhìn vào thế hệ bloggers hiện nay thì chúng ta bừng lên một niềm tin và hi vọng.


dúng là như vậy tôi bây giờ không dọc báo lề dảng nữa và chẳng buồn xem thời sự vì nhiều diều giả dối mà có lẽ nhiều người như tôi thôi thì dể báo lề dảng phục vụ cho những người trong dảng vậy còn dân thì tìm báo lề dân mà dọc cho nó hợp với kiến thức của mình phải không bà con
Trả lờiXóaTẩy chay báo lề đểu lâu rồi. Đọc báo của lũ chúng nó chỉ tổ "Tiền mất, tật mang".
Trả lờiXóaTui cũng như các bạn, đã lâu rồi không đọc nổi báo và xem tin tức lề đảng nữa, vì không thấy 1% nào ở trong đó là sự thật hết
XóaThơ`i buổi bây giơ` chỉ câ`n biê´t chư~la`tư`gia`đê´n trẻ đê`u ti`m đọc ca´c thông tin chi´nh xa´c.Du`khg no´i ra nhưng chả một ai thi´ch bị lư`a cả ! Hơn nửa,mâ´y mươi năm nay ngươ`i dân sô´ng trong tâmtrạng âu lo e de` cảnh gia´c tư`ng sợi to´c đô´i vơ´i chi´nh quyê`n .No´i mâ´t niê`m tin va`o cqcs la`khg đu´ng ,bởi đại đa sô´co´ tin đâu ma`mâ´t(trươ´c 1975) ?! Cư´thê´cha dạy con,con dạy cha´u..Chu´ng ta đọc ba´o(mạng) vơ´i một niê`m tin va`hi vọng ! Va`i triệu ngươ`i thi`đọc để lo
Trả lờiXóaThành tựu cua Chủ nghĩa Cộng sản ở VNam- Một nền đại công nghiêp" Cớm" cả bộ máy công an cảnh sát chìm nổi,nhiều như chó săn,giòi bọ.Một nền đại công nghiệp tuyên truyền hàng trăm tờ báo,truyền hình ra rả suốt ngày với hàng trăm con chó sủa như trung tướng Hữu Ước,Trần Bình Minh,chỉ ngu dân và thần thánh hóa lãnh tụ,,,với một tổng biên tập-Đảng.Cộng sản với độc chiêu quản lý con người bằng lý lịch ba đời,mạng lưới mật vụ dò xét,chuyên chính vô sản,đấu tố ,quần chúng nhân dân tự phát ,an ninh hù dọa ghi sổ đen,va thù dai ,,,chính la tổng khủng bố toàn xã hội,đến như kẻ hèn này biết va viết ra đây cũng chỉ ghi bút danh ,măc dù đã ở nước ngoài biết rằng Cộng sản không làm gì được,nhưng vẫn kinh nó trả thù bẩn...
Trả lờiXóaVừa nghe Phan Diễn và Hoàng Chí Bảo trên VTV1 trả lời đối thoại phóng viên
Trả lờiXóavề Nghị quyết 4 với quyết tâm làm trong sạch đảng viên để lấy lại lòng tin với dân.Rất hề và rất cũ.Hoàng Chí Bảo luôn viện dẫn ông Hồ ,rất hay nhưng khi phóng viên hỏi Đảng có dám thanh lọc quy mô lớn không thì Hoàng Chí Bảo đưa ra 1 câu rất hề là phải thận trọng và đừng để kẻ thù lợi dụng.Kẻ thù là ai nhỉ khi cả nước là cái nhà tù công an trị này còn có thêm viện binh của Tàu phù nữa.Phải chăng Hoàng Chí Bảo nói dân là kẻ thù ?Về Phan Diễn thì mong rằng lần này phải để mỗi đảng viên phải thành thật nhận khuyết điểm và kiên quyết đưa ra khỏi đảng những kẻ cố tình không thành khẩn .Phải chăng là chỉ thịt những anh lâu nay không cùng cánh và không biết bao che khuyết điểm cho nhau.Còn những anh thành khẩn thì tha .Liệu pháp này ,ô hô,có khác nào bảo nhau :mày ăn no rồi thì đừng ăn thêm nữa mà nhường cho thằng khác.Thế là hòa cả làng.
Chưa hết Phan Diễn còn nêu việc chất vấn trong đảng như chất vấn quốc hội nhưng vì không có ai chất vấn nên trung ương không thể tiến hành được.Lại 1 trò hề nữa ,vì những thằng lưu manh liếm gót chân của nhau thì làm sao mà mở mồm được chứ nói gì đến chất vấn.
Dân luôn luôn không tin nhưng vì bị đe dọa và áp bức nặng nề bởi bao nhiêu tầng từ trung ương tới cơ sở cùng lũ chó săn còn đảng còn mình nên không còn con đường nào khác ,để tồn tại ,phải im lặng.
Chỉ khi nào có ít nhất thêm 1 đảng đối lập thì mới có thể có 1 guồng máy trong sạch hơn.Đó là luật tự nhiên ,vì ở đâu có cạnh tranh lành mạnh thì ở đó mới có sự phát triển bền vững và lúc đó nhân tài mới thực sự đứng vững.
Hoàng Chí Bảo cũng biết nói tránh nhưng chưa triệt để nên như kẻ đánh trống bỏ dùi và Phan Diễn thì càng mơ hồ hơn như lời của kẻ té nước theo mưa cơ hội và ngu xuẩn.
Làm gì có tự do ngôn luận và báo chí ở Việt nam mà đòi cho .. ảo tưởng, ảo vọng, ảo ảnh, trừ phi biết làm "ảo thuật" thì may ra còn đất sống để viết báo. Những năm 80 của thế kỷ XX, với "lý thuyết giá -lương -tiền" gọi là N/Quyết 8 TW, cho nên cán bộ chính trị, tuyên giáo ở hội nghị nào cũng niệm thần chú " Nghị quyết 8" dân Quảng Nam (nôm) thì gọi là N/Q tóm (tám ) như một phép thần diệu cho nên lạm phát phi tên lửa hơn 700%. Nếu ai đó dám nói N/Q 8 không phải là "thần chú" thì bị chiếu pháo, bắt tốt ngay. Nhưng các bạn trẻ làm báo ăn lương phải bình tĩnh mà tác nghiệp, đừng quá lo lắng, cái Ban tư tưởng TW sắp băng hà rồi.
Trả lờiXóaTất Cả là nhờ mạng Internet. Hãy tưởng tượng ngày nay người dân sẽ u mê thế nào nếu không có mạng Internet. Lúc đó sẽ là thời huy hoàng của bọn bồi bút, văn nô làm việc cho 700 tờ báo đảng. Bọn Hữu Ước, Bình Minh sẽ tha hồ sủa theo đảng, múa bút, làm mưa làm gió, biến sai thành đúng, trắng thành đen, thiện thành ác để tiếp tục lừa dối dư luận.
Trả lờiXóaVào 15 năm trước , Chính bọn CS cũng không ngờ và chúng ta cũng không ngờ tác dụng vô cùng lợi hại của Internet.
Rốt lại, CS cai trị dân dựa vào 2 gian kế chính : (a) nói láo ; (b) nắm bao tử dân.
Nay,(a) nói láo bị phá sản vì mạng Internet, (b) nắm bao tử , nghĩa là dùng miếng ăn để buộc dân theo, cách này chỉ hiệu quả ở thời kinh tế chỉ huy tem phiếu cho đến 1985, nay dân đã dần thoát ra được và tự chủ phần nào về cách tự mưu sinh. Do cả 2 cách trên đã hết hiệu quả nên ngày chết của CS không còn lâu, theo tôi chỉ trong vòng 5 năm trở lại.
Cộng sản hay bất kỳ chế độ nào cũng vậy. Chúng đều là những thằng người-thằng người. Mà những thằng ngưòi thì thằng nào chẳng có lòng tham. Quan trọng là cái tâm của thằng lãnh đạo. Và cái chính sách của cả một bộ máy hành chính. Phải triệt bỏ những mầm mống tham lam,gian ác. Phải có đấu tố cạnh tranh công bằng trong bộ máy hành chính........Cộng sản có hiểu và làm được điều đó không???? Những thằng người chóp bu có làm được điều đó không???
XóaCộng sản hay bất kỳ chế độ nào cũng vậy. Chúng đều là những thằng người-thằng người. Mà những thằng ngưòi thì thằng nào chẳng có lòng tham. Quan trọng là cái tâm của thằng lãnh đạo. Và cái chính sách của cả một bộ máy hành chính. Phải triệt bỏ những mầm mống tham lam,gian ác. Phải có đấu tố cạnh tranh công bằng trong bộ máy hành chính........Cộng sản có hiểu và làm được điều đó không???? Những thằng người chóp bu có làm được điều đó không???
XóaMuốn lấy lại lòng tin của dân mà cư xử như vậy a?
Trả lờiXóachúng ta hãy cố gắng quảng bá sự thật vi chỉ có sự thật mơi lam cho kẻ bị áp bức đứng lên thành người đem mùa hoa cải về cho quê hương,để cho mọi người dều trở thành người tự do
Trả lờiXóaTôi chán xem thời sự trên truyền hình Việt Nam đến tận cổ rồi. Lúc nào cũng chỉ loanh quanh khu vực Hà Nội, nói linh tinh. Thua xa các phóng viên báo TP Hồ Chí Minh, thua xa các phóng viên của các blogger tự do. Toàn bọn vô văn hóa.
Trả lờiXóaTự do báo chí VN được quốc tế xếp hạng gần chót danh sách, chỉ hơn TQ, Triều Tiên nhưng lại thua Campuchia đến 55 bậc mà không biết nhục là gì ? Thôi nói nhiều với bạn này làm cho cho mệt.
Trả lờiXóaBáo lề "Đảng" có đọc cũng không sao, nhưng báo "blog" không đọc là một thiếu xót cho một ngày của tui :)
Trả lờiXóaThú thật có đôi lần về nước thăm con cháu, tụi nhỏ mua báo về đọc cũng như mở TV cho coi nhưng tôi chưa hề dòm vào báo với truyền hình. Không phải tôi cao ngạo hay thành kiến gì với báo chí lề phải nhưng thấy chưa đọc đã biết nói gì, đọc rồi chẳng biết nói chi, không đọc cho khỏe và đở suy nghĩ lung tung khỏi đau đầu.
Trả lờiXóa